ng trước mặt hỏi.
- “Số anh mày còn lớn lắm, có khi anh mày còn sống lâu hơn mày đấy chứ!” – Vẫn là chất giọng cợt nhả quen thuộc, nhưng ánh mắt tên đó đang chuyển từ Minh Vỹ sang Ái Hy. – “Có phải là cô em gan lì đây không? Hôm nay nhìn xinh tươi nhỉ?”
- “Mày muốn gì?” – Minh Vỹ không hề để tâm đến những lời nói từ phía bên kia, chỉ tập trung vào chủ đề chính.
- “Anh mày hiện giờ đang chán đây, sẵn đây mày chơi với anh nhé!” – Tên kia bắt đầu thu nắm đấm, cố ý giáng thẳng vào Minh Vỹ đang đứng đối diện.
Minh Vỹ phản xạ rất nhanh, đỡ lấy bàn tay đang dùng lực kia, sẵn tiện đạp vào bụng tên đó bằng một lực khá mạnh khiến hắn ngã xuống đất.
- “Mẹ kiếp, đánh nó cho tao.” – Tên đó gục xuống, quát vào mặt đám người của mình bằng chất giọng ra lệnh.
Ái Hy vẫn chưa kịp định nghĩa chuyện gì đang xảy ra, nhưng cảnh tượng trước mắt Ái Hy hiện giờ lại là một cuộc hỗn chiến.
Vết thương trên vai đã bớt đi phần nào sự đau đớn, Ái Hy đứng dậy, nhìn Minh Vỹ đang phải chống trả với toán người bặm trợn kia cùng hai tên cận vệ thì lại cảm thấy bất lực.
Lúc này, Ái Hy chỉ có thể đứng yên mà không thể làm gì cả, vì Ái Hy hiểu, nếu tham gia vào, Ái Hy sẽ chỉ mang thêm gánh nặng cho Minh Vỹ.
Đúng rồi, đây chính là đám người đã từng đánh Minh Vỹ trên chính bãi biển này.
Nhưng dáng vẻ lúc này của Minh Vỹ thật khác xa so với lúc trước.
Trước mắt Ái Hy hiện giờ, Minh Vỹ đang trở nên lạnh lùng và tàn nhẫn, khác hẳn lần đầu Ái Hy trông thấy.
…
Cuộc ẩu đả bắt đầu lên đến đỉnh điểm, hai phần ba trong toán người bặm trợn kia đã gục ngã, chỉ còn sót lại một vài tên đang đối đầu với Minh Vỹ và hai tên cận vệ.
Chợt một bàn tay mạnh bạo kéo Ái Hy lại từ phía sau, theo sau đó là một giọng nói đắc ý.
- “Dừng ngay lại nếu mày không muốn con nhỏ này bị thương.” – Một thứ ánh sáng của kim loại đang phản chiếu ánh sáng của sự sống, tên cầm đầu ban nãy đang kề dao vào cổ Ái Hy.
Cảnh tưởng này thật quen thuộc.
Trên chiếc cổ nhỏ nhắn vừa bình phục kia, nay lại trông chờ một vết rạch tàn nhẫn khác.
Minh Vỹ nhấc bàn chân ra khỏi người tên đang nằm dưới đất, ánh mắt sắc bén lại chiếu thẳng vào Ái Hy và tên kia.
- “Nếu mày muốn chết.” – Minh Vỹ cười nhạt, nhìn tên đó bằng ánh mắt khinh bỉ, chậm rãi tiến đến gần. – “…thì thử đụng vào cô ấy xem, tao cho mày năm giây để buông cô ấy.”
Rút một khẩu súng từ trong túi áo khoác, Minh Vỹ chĩa thẳng súng vào tên đó, nét mặt vô cảm.
1s…
2s…
3s…
4s…
5s…
Đoàng
Theo sau phát súng ấy, tên đó ghì thật chặt bên vai bị thương của Ái Hy, khiến gương mặt Ái Hy lộ rõ nét đau đớn.
Ái Hy mím môi, một giọt nước mắt lăn dài trên má.
Đoàng
Đích đến lần này lại là bàn tay đang khiến Ái Hy đau đớn, Minh Vỹ lập tức bước đến kéo Ái Hy về phía mình, dùng chân đạp tên đó xuống đất.
- “Chết tiệt! Tao đã bảo mày đừng đụng đến cô ấy.” – Dùng một tay ấn gương mặt Ái Hy vào vai mình, Minh Vỹ lại chĩa súng vào tên đó.
Đoàng
Đây là phát súng thứ ba, và cũng là lúc Minh Vỹ kết thúc cuộc sống của tên cầm đầu ấy.
Những tên còn lại trong băng nhóm tái mặt nhìn Minh Vỹ, sợ hãi bỏ chạy.
Hai tên cận vệ dường như đã quen với việc này, nên chỉ cúi đầu chờ nhận lệnh.
- “Giải quyết cái đống này đi!” – Minh Vỹ hất mặt về phía tên xấu số, sau đó nhấc bổng người Ái Hy lên, đưa Ái Hy về phía chiếc xe BMW đậu sẵn ở chỗ lúc nãy.
…
Ái Hy dường như vẫn còn shock với sự việc lúc nãy, nhưng vết thương trên vai bắt đầu trở nên nhức nhối.
Đưa Ái Hy về phòng, Minh Vỹ đặt Ái Hy lên giường.
Vết thương trên vai Ái Hy hiện giờ đã nhuốm máu, chiếc váy màu xanh lam như được nhuộm đỏ bên vai trái.
Minh Vỹ nhíu mày, bước về phía bàn lấy ra một hộp dụng cụ sơ cứu rồi lại ngồi lên giường đối diện với Ái Hy.
Mở hộp dụng cụ ra…
Hành động tiếp theo là kéo tay áo của Ái Hy xuống, dải băng trắng đang mang một màu đỏ hiện ra trước ánh nhìn xót xa của Minh Vỹ.
- “Này, anh làm gì vậy?” – Ái Hy giật mình trước hành động của Minh Vỹ, gương mặt bắt đầu đỏ như quả táo chín.
- “Còn hỏi, thay băng cho em chứ làm gì.” – Minh Vỹ chăm chú nhìn vết thương, cẩn trọng tháo dải băng trên vai Ái Hy.
Ái Hy chỉ im lặng, cố gắng chịu đựng nỗi đau đang ngày một tăng thêm nơi bờ vai của mình.
Dường như Minh Vỹ đã quá thông thạo với việc băng bó vết thương, nên Minh Vỹ đã làm hết sức nhẹ nhàng và nhanh chóng, dải băng nhuốm màu của máu ban nãy đã được thay bằng một lớp băng trắng không chút vết tích.
Đột ngột Minh Vỹ gập người xuống, đặt một nụ hôn lên vết thương của Ái Hy, chất giọng trầm ấm vang lên phá tan bầu không khí căng thẳng.
- “Vợ ngốc, anh sẽ bảo vệ em!”
Chap 26: Too late
Câu nói mang đậm sắc thái “tình cảm” vang lên, lại thêm một cử chỉ quá đỗi thân mật khiến gương mặt tái xanh của Ái Hy trở nên đỏ ửng.
Nhịp đập trái tim của Ái Hy bỗng chốc không còn tuân theo quy luật, cứ đập thình thịch liên hồi.
Cảm giác gì thế này? Lần đầu tiên trong đời Ái Hy có một thứ cảm xúc khó tả như thế.
Cả hai phía vẫn không hề có bất cứ một động tĩnh gì, cả không gian lại chìm đắm vào sự yên tĩnh một cách đáng sợ.
Ái Hy cố gắng lấy lại nhịp đập vốn có của trái tim mình, sau đó hít một hơi thật sâu, chiếu ánh mắt kiên định nhìn thẳng vào Minh Vỹ, gương mặt thoáng ửng đỏ.
- “Thứ anh cần bảo vệ không phải là tôi, mà là chính mình.” – Nhìn những vết thương do trận ẩu đả vừa rồi trên người Minh Vỹ, chợt trái tim Ái Hy lại đập lỗi một nhịp, nhưng vẫn ngang bướng quay mặt sang hướng khác cất cao giọng. – “Anh phải biết quan tâm chính bản thân mình, tôi không muốn mình trở thành gánh nặng cho người khác.”
Hình ảnh khi Minh Vỹ nhẫn tâm kết thúc cuộc sống của tên lúc nãy lại bắt đầu tái hiện trong tâm trí Ái Hy, nhưng Ái Hy cũng không thể trách Minh Vỹ được…vì vốn dĩ Minh Vỹ đã mang trong mình tố chất của mafia, luôn đối diện với cuộc sống bằng sự nhẫn tâm và lạnh lùng…và cũng chính Ái Hy là lý do Minh Vỹ tàn nhẫn giết tên đó không chút do dự.
Nhưng khi ở bên Minh Vỹ, Ái Hy lại có thể cảm nhận rõ rệt cảm giác an toàn, nhất là khi vị trí của Minh Vỹ trong tim Ái Hy đã dần đậm sâu hơn theo thời gian.
Minh Vỹ chỉ yên lặng, đưa đôi mắt màu hổ phách lặng lẽ quan sát người con gái trước mặt, nét mặt thoáng chút thất vọng.
- “Em không phải gánh nặng…” – Minh Vỹ nói đều đều, đưa đôi mắt khó chịu nhìn Ái Hy. Tại sao cô vợ ngốc này chẳng chịu để ý đến cảm giác của người khác, đôi khi bản tính đó lại khiến Minh Vỹ cảm thấy hụt hẫng. Khẽ thở dài, Minh Vỹ tiếp tục nói, cố ý nhấn mạnh những từ tiếp theo. – “…em là vợ anh!”
Thời gian lại bắt đầu trôi chậm lại…
- “Anh ra ngoài đi, tôi cần phải thay đồ.” – Câu trả lời hoàn toàn khác xa với chủ đề mà cả hai người đang tranh chấp với nhau từ nãy đến giờ, Ái Hy thực sự chẳng còn tâm trạng mà gây chiến với Minh Vỹ, gắng gượng ngồi dậy.
Ái Hy đã nói vậy, Minh Vỹ cũng chẳng muốn nhắc đến chuyện này nữa, từ từ đứng dậy.
Nhưng dáng vẻ nhỏ bé đang cố sức gượng dậy kia khiến Minh Vỹ cảm thấy hơi bất an, ngay cả một việc dễ dàng như thế mà Ái Hy cũng không thể làm được, xem ra vết thương kia ảnh hưởng không ít đến thể trạng của Ái Hy.
Minh Vỹ đứng trước mặt Ái Hy lặng lẽ quan sát, dường như Minh Vỹ đang có ý định thử sức Ái Hy.
Nhưng phía bên kia vẫn đang cố gắng trong vô vọng, cứ mỗi lần Ái Hy dồn lực vào tay chống xuống giường, cố gắng tìm điểm tựa đứng lên thì vết thương trên vai lại bắt đầu đau rát, thậm chí còn khiến cả cánh tay Ái Hy rơi vào tình trạng hoàn toàn mất đi cảm giác.
Ngước mặt lên, Ái Hy bắt gặp một đôi mắt khác đang nhìn mình.
Minh Vỹ khoanh tay đứng trước mặt Ái Hy với dáng vẻ kiêu ngạo, gương mặt lạnh lùng đang nghiêng nghiêng, trong đôi mắt màu hổ phách xen lẫn các tia nhìn phứa tạp.
Cảm giác bực tức trong lòng Ái Hy lại bắt đầu xâm lấn tâm hồn nhỏ bé kia, Ái Hy đưa đôi mắt căm hận chiếu thẳng vào Minh Vỹ, trong lòng cảm thấy vô cùng tức giận khi mình đang phải đối mặt với khó khăn mà ai kia đang đứng trước mặt vẫn không hề có ý định giúp đỡ, lại còn cặp mắt đó nhìn mình.
…lúc này, Ái Hy chỉ hận không thể đứng dậy tát cho Minh Vỹ vài cái để Minh Vỹ bỏ cái thói kênh kiệu đó đi.
Nhưng tất cả chỉ xảy ra khi có phép màu xuất hiện.
Trong tình trạng hiện giờ, việc duy nhất Ái Hy có thể làm là cầu cứu chồng yêu Minh Vỹ của mình.
Vẫn như những lần trước, Ái Hy đưa một tay nắm lấy vạt áo của Minh Vỹ lay nhẹ, ngượng ngùng cúi thấp đầu xuống, sau đó lại ngước lên nhìn Minh Vỹ với đôi mắt rưng rưng những giọt lệ trong suốt.
Nếu nhìn khung cảnh trước mắt, chẳng tên nào nhẫn tâm đến mức mặc kệ Ái Hy tiếp tục tự mình đứng dậy.
Trên gương mặt Minh Vỹ xuất hiện một nụ cười dịu dàng, đưa hai tay nhẹ nhàng nâng người Ái Hy lên.
Đặt Ái Hy xuống đất, Minh Vỹ vẫn giữ lấy thân hình kia để chắc chắn rằng nàng công chúa nhỏ này có thể đứng vững hơn khi đôi chân vừa tiếp đất.
Bầu không khí vẫn vô cùng yên tĩnh.
Sau một khoảng thời gian ngắn bất động, Minh Vỹ bắt đầu thu tay về, sau đó quay người bước ra khỏi phòng.
Cánh cửa phòng từ từ khép lại, những cánh hoa tường vy cũng theo làn gió thoảng đáp đất…
…
Ái Hy thoải mái nằm trên chiếc giường êm ái, cố gắng sắp xếp những chuỗi kí ức lộn xộn mà mình đã phải gánh chịu thành một cuộn phim ngắn, nhưng việc Ái Hy cảm thấy bất mãn nhất là việc Triết Dạ và mình không phải là anh em.
Khó chịu trở mình, đột ngột vết thương lại trở nên vô cùng đau đớn, nhưng vẫn không thể đánh gục nỗi thất vọng đang vây kín tâm hồn Ái Hy.
Cả người Ái Hy run lên, vẫn là động tác ôm lấy vai thật chặt, cố gắng xoa dịu nỗi đâu đang dần một lớn hơn, nhưng những cố gắng của Ái Hy chỉ là vô ích.
- “Lại đau sao?” – Chất giọng lạnh lùng quen thuộc vang lên từ phía sau Ái Hy, hoà lẫn trong giọng nói ấy có chút lo lắng.
Ái Hy giật mình quay mặt lại, Minh Vỹ đang đứng trước giường, đôi mắt màu hổ phách đang nheo lại nhìn Ái Hy.
Nhưng trả lời cho câu hỏi của Minh Vỹ chỉ là một cái lắc đầu nhẹ, Ái Hy buông thõng bàn tay trên vai xuống giường, giả vờ nhắm mắt.
Thật sự Ái Hy không muốn trở thành gánh nặng cho Minh Vỹ, lại càng không muốn Minh Vỹ cứ quan tâm mình một cách thái quá như vậy, nên tốt nhất là cứ im lặng phó mặc mọi chuyện cho thời gian.
Tiếng bước chân chậm rãi bắt đầu vang lên, mỗi lúc một gần.
Minh

Bắt Được Rồi, Vợ Ngốc!
Total Visits: 52259793
Visits Today: 107593
This Week: 107593
This Month: 4254239
2015-12-06 - 22:33



