ên đôi môi bướng bỉnh kia.
Lớp học lại rơi vào trạng thái tĩnh lặng.
Hành động lần này gây chấn động cả lớp không phải là Ái Hy, mà lại là thiếu gia Minh Vỹ của tổ chức mafia Knight.
Có nằm mơ cũng không ngờ rằng một Minh Vỹ tàn nhẫn và độc tài lại có thể xử sự như thế.
Cả lớp ai cũng rơi vào trạng thái shock toàn tập.
Và nụ hôn vội vàng ấy cũng đủ làm trái tim Ái Hy đập lỗi một nhịp, sau đó nhịp thứ hay lại đập mạnh hơn, gương mặt đỏ bừng.
Không phải vì xấu hổ…
…mà là vì hạnh phúc.
Ái Hy ngoan ngoãn tựa đầu vào vai Minh Vỹ, cảm giác buồn ngủ lại đến rồi.
Tác dụng phụ của thuốc viên giảm đau nhanh chóng đưa Ái Hy chìm vào giấc ngủ, và trong vòng tay của Minh Vỹ.
Tuy chỉ rất nhanh, khi chàng trai vừa rồi nhìn Minh Vỹ, đôi môi Minh Vỹ khẽ mấp máy tạo thành hai từ cực kỳ ngắn gọn.
- “Của tôi!”
…
Ái Hy lại mở mắt, không gian quen thuộc của phòng y tế lại hiện ra.
Nhưng thay vì cảm giác mệt mỏi và đau đớn lần trước, Ái Hy lại cảm thấy thoải mái lạ thường.
Có lẽ một phần do Ái Hy ngủ quá giấc trong ngày.
Lần này không còn là gương mặt kiêu ngạo của Minh Vỹ được Ái Hy trông thấy, mà lại là một gương mặt điển trai không kém, có nét dịu dàng như một thiên thần.
Đặc biệt là chàng trai ấy không hề mặc đồng phục của trường.
- “Em ngủ ngon quá nhỉ?”
Woa~ Một giọng nói thật dễ nghe, mềm mại như chất giọng thật sự của một thiên thần.
Không lẽ đây là hình ảnh phản chiếu của Minh Vỹ sao?
Ái Hy gật gật đầu.
Chàng trai kia tiến đến gần chỗ Ái Hy đang nằm, đưa bàn tay đến trước mặt Ái Hy như muốn đỡ Ái Hy đứng dậy.
Dĩ nhiên Ái Hy nắm lấy bàn tay đó không chút do dự.
- “Em có muốn biết, chồng em đang làm gì không?” – Một câu hỏi được kèm theo sau hành động dịu dàng của anh ta, gương mặt kia đang thấp thoáng một nụ cười nửa miệng.
Câu hỏi đó khiến Ái Hy cực kỳ tò mò. không phải tò mò về hàm ý của nó, mà là tò mò tại sao hắn ta lại biết mối quan hệ của mình và Minh Vỹ.
- “Muốn!” – Gạt thắc mắc của bản thân mình sang một bên, Ái Hy trả lời dứt khoát, và Ái Hy cũng muốn biết Minh Vỹ hoạt động những gì trong tổ chức.
- “Thế thì theo tôi.” – Chàng trai kia không ngần ngại mà nắm lấy tay Ái Hy, đưa Ái Hy đến trước cổng trường, một chiếc xe BMW màu đỏ đã đợi sẵn ở cổng.
Chàng trai lạ mặt kia đưa Ái Hy đến một bãi đất trống, nhưng chỉ cần liếc sơ cũng biết phía trước đang xảy ra một cuộc hỗn chiến.
- “Em cứ từ từ mà tận hưởng.” – Chàng trai kia ghé sát tai Ái Hy thì thầm, sau đó khoé môi nhếch lên tạo một nụ cười nửa miệng.
Ái Hy im lặng, vì trước mắt Ái Hy lúc này, Minh Vỹ đang hoà lẫn trong đám người ấy.
Những cảnh tượng bạo lực khác nhau liên tục hiện lên trước mắt Ái Hy. từng bóng người dần ngã gục xuống, chiếm ưu thế là những tên mặc vest đen – cận vệ của Minh Vỹ.
Thời gian trôi qua rất nhanh, quả thật Ái Hy đã bị cuốn hút vào trận ẩu đả này, đôi mắt buồn khuất sau hàng mi khẽ chớp mắt, nhưng sau đó lại tiếp tục quan sát.
Minh Vỹ lúc này đang dùng một chân đạp lên một tên trông khá lực lưỡng, không kém phần bặm trợn, dường như đó là tên cầm đầu.
- “Mẹ kiếp, mày dám phản bội tổ chức à?” – Minh Vỹ dùng chân đạp thật mạnh vào tên đó, sau đó đưa một tay ra không trung như đón lấy một thứ gì đó.
Một tên cận vệ lập tức đặt vào lòng bàn tay của Minh Vỹ một con dao.
Ánh sáng của hoàng hôn được vật thể kim loại đó hắt ra những vầng sáng tàn nhẫn trong khung cảnh nhuốm máu.
Minh Vỹ cầm con dao trên tay, sau đó cúi người xuống, nhìn thẳng vào tên trước mặt, lạnh lùng đặt mũi dao lên khuôn mặt đang gần như biến dạng của tên đó, từ từ rạch một đường dài tàn nhẫn.
Vệt máu đỏ từ gương mặt kia cũng chảy dài theo từng đường rạch của Minh Vỹ, gương mặt ác quỷ đang dần trở nên tàn độc hơn khi bóng tối bắt đầu chiếm lĩnh không gian.
- “Tạm thời rạch mặt mày làm dấu, sau này đi trên đường mà để tụi tao thấy mày thì xem như ngày đó là ngày tận số của mày!” – Minh Vỹ nói đều đều, vẫn từ từ di chuyển con dao sắc bén trên gương mặt tên ấy.
Thời gian đang trôi chậm…thật chậm.
Dường như tên cầm đầu ấy cũng chẳng còn sức để tỏ vẻ đau đớn, đôi mắt hắn ta nhắm thật chặt lại, cố gắng chịu đựng.
Ngay sau đó, con dao đang nhuốm sắc màu của máu được Minh Vỹ ném mạnh xuống đất.
Minh Vỹ đứng dậy, vẫn dáng vẻ kiêu ngạo và độc đoán kia.
- “Về!” – Minh Vỹ hất mặt với đám cận vệ, sau đó lạnh lùng cất bước.
…
Ở một góc khuất gần đó, một đôi mắt đã lặng lẽ chứng kiến mọi chuyện ngay từ khi khởi đầu và đến khi kết thúc.
Và ở sau lưng chủ nhân đôi mắt ấy, một chàng trai đang nở một nụ cười nhạt.
Chap 29: The truth
- “Cảm giác thế nào?” – Chàng trai kia bước đến trước mặt Ái Hy, sau đó quay mặt lại đối diện bằng chất giọng bỡn cợt.
- “Thế nào là thế nào?” – Ái Hy thờ ơ đáp lại, vẻ mặt trở nên vô cảm đến kì lạ, không hiểu sao khi trông thấy Minh Vỹ như thế này, Ái Hy không hề cảm thấy sợ hãi, ngược lại còn cảm thấy tâm hồn nhẹ nhõm hơn.
Vì nếu Minh Vỹ lạnh lùng và đủ sự tàn nhẫn trong cái thế giới xoay quanh những rắc rối của mafia, Ái Hy hoàn toàn có thể thông cảm với những việc Minh Vỹ vừa làm, thậm chí còn cảm thấy an tâm khi Minh Vỹ giải quyết đám người hung hăng ấy một cách dễ dàng như thế.
Hơn ai hết, Ái Hy hiểu rõ con người của Minh Vỹ như thế nào, Minh Vỹ không bao giờ hành động thiếu suy nghĩ, đặc biệt chỉ làm những việc tương tự như thế này khi đã xác định được một lí do chính đáng.
Và Ái Hy cũng hiểu rõ, trong cái thế giới tranh giành quyền lực của mafia, chỉ có duy nhất một cách để tồn tại: “Một sống một chết!”
Chàng trai kia cũng ngẩn người trước câu hỏi quá đỗi “ngây thơ” của Ái Hy, sau đó lại điềm tĩnh lặp lại một lần nữa.
- “Em không cảm thấy ghê sợ hắn?” – Ánh nhìn chờ đợi của chàng trai ấy chiếu thẳng vào Ái Hy, nhưng cô gái trước mặt vẫn giữ nguyên vẻ mặt dửng dưng, quay sang nhìn anh ta với một đôi mắt khó hiểu.
- “Đây không phải lần đầu tôi trông thấy Minh Vỹ như thế, tuy tôi không hiểu anh đưa tôi đến đây với mục đích gì nhưng tôi chắc chắn anh không hề có ý tốt.” – Ái Hy lấy hơi nói một mạch không ngừng nghỉ, sau đó đưa tay chỉ thẳng vào mặt anh chàng đang chiếu cặp mắt “không thể tin nổi” về phía mình. – “Nếu ghê sợ, thì người tôi ghê sợ là anh!”
Đúng là thật sự không thể tha thứ cho kẻ cố tình gây ra hiểu lầm trong mối quan hệ của người khác, tuy Ái Hy không thể nhận định rõ chủ ý của hắn khi đưa mình đến đây nhưng Ái Hy không ngốc đến nỗi không nhận ra hắn đang muốn tạo ra mâu thuẫn giữa mình và Minh Vỹ.
Không đợi tên kia lên tiếng phản bác, Ái Hy tức giận quay người bỏ đi, nhưng hướng đi hoàn toàn ngược lại với hướng Minh Vỹ vừa bước đi.
Bóng dáng Ái Hy khuất dần trong tầm nhìn của chàng trai ban nãy, trên gương mặt kia lại nở một nụ cười. là một nụ cười đầy thích thú.
…
Ring…ring…
Đi được một đoạn khá xa, chợt điện thoại trong túi Minh Vỹ rung lên liên hồi.
Bước chân của Minh Vỹ khựng lại, cho tay vào túi quần lấy chiếc điện thoại ra, sau đó nhanh tay ấn nhẹ vào nút nhận cuộc gọi.
- “Chuyện gì?” – Áp điện thoại vào một bên tai, Minh Vỹ lạnh lùng hỏi.
- “Thiếu gia, cô chủ biến mất rồi!” – Một giọng nói trầm từ phía bên kia điện thoại gấp gáp vang lên, dường như chủ nhân của giọng nói đó đang vô cùng hốt hoảng.
- “Biến mất là thế nào?” – Minh Vỹ nhíu mày, gằn giọng, cố gắng giữ phong thái điềm đạm của mình, định nghĩa của hai từ “biến mất” thật sự quá to lớn.
- “Không hề thấy bóng dáng của cô chủ bước ra khỏi trường, và khi tôi vào tận trường tìm cô chủ cũng không thấy cô chủ đâu cả.” – Tên cận vệ được Minh Vỹ giao nhiệm vụ đưa Ái Hy về nhà cuống quýt giải thích, dường như hắn ta đã hoảng lắm rồi.
- “Lập tức đi tìm cô ấy!” – Minh Vỹ tức giận quát lớn, đến lúc này thì không thể nào bình tĩnh hơn được nữa.
Một thứ âm thanh va chạm mạnh vang lên, chiếc điện thoại kia đã “may mắn” được Minh Vỹ cho tiếp đất.
Cả đám cận vệ vẫn chưa kịp hiểu chuyện gì đang xảy ra, ngẩn người nhìn Minh Vỹ đang toả ra một thứ sát khí ngút trời.
Ác quỷ đã thật sự mất bình tĩnh!
- “Các người còn đứng đó làm gì? Còn không mau đi tìm vợ tôi!” – Minh Vỹ từ từ quay mặt lại, sau đó dùng ánh mắt giết người “tặng” cho đám cận vệ kèm theo một chất giọng uy hiếp. – “Không tìm thấy cô ấy thì đừng vác mặt về!”
- “Vâng, thiếu gia!” – Bọn người áo đen lập tức cúi đầu nhận lệnh rồi tản ra khắp nơi bắt đầu công cuộc tìm kiếm.
Minh Vỹ cũng nhanh chóng bước lên chiếc xe BMW bóng loáng, sau đó chiếc xe từ từ lăn bánh.
…
Màn đêm dần buông xuống theo cái định luật vốn có của tự nhiên, đem ánh sáng mặt trời đi khỏi và mang đến bầu không gian tĩnh lặng.
7h30 tối…
Ánh đèn đường xoá bỏ phần nào bóng tối của màn đêm đem đến, trả lại một thứ ánh sáng vàng nhạt chiếu rọi khắp thành phố.
Trên đường, vẫn không hề vắng bóng người, ngược lại càng trở nên đông đúc nhộn nhịp hơn, vì cả nhu cầu và công việc đều khiến con người ta luôn phải không ngừng hoạt động.
Một bóng dáng nhỏ bé cũng hoà lẫn vào đám người đấy, nhưng bóng dáng ấy từ phía sau toát lên một vẻ cô độc đến lạ thường.
Ái Hy cứ thế bước đi, cõi lòng trở nên vô cùng trống rỗng, ngay cả khả năng tư duy của não bộ cũng đình công không chịu hoạt động.
Đường phố vẫn ồn ào và náo nhiệt, từng con người đi lướt qua nhau một cách vô tình, dường như đây là một phẩn quy luật của cuộc sống.
Từng bước chân nhấc lên rồi lại đáp xuống nền đất, Ái Hy vẫn vô thức bước đi như một kẻ bị mộng du, cứ để mặc đôi chân tự ý cất bước theo một con đường quen thuộc.
Thật sự con đường trước mặt Ái Hy lúc này thật sự rất quen, dường như đã được in sâu vào tiềm thức.
Lúc này, Ái Hy cảm thấy rất mơ hồ về con đường trước mắt, nhưng tại sao lí trí như đang cố gắng ngăn cản Ái Hy, không cho đôi chân kia bước thêm một bước chân nào nữa.
Nhưng đôi chân kia vẫn không hề nghe lời, ngoan cố bước về lãnh thổ của ký ức.
Não bộ Ái Hy bắt đầu hoạt động trở lại.
Rõ ràng Ái Hy có thể phân biệt được vị trí của từng căn nhà, dĩ nhiên cũng biết ai là chủ nhân của những căn nhà đó.
Mọi cảnh vật xung quanh vẫn không hề có bất kì thay đổi nào cả, Ái Hy vẫn có thể nhớ rõ phải bước bao nhiêu bước thì sẽ đến ngôi nhà in đậm hồi ức.
Ba bước nữa…
Hai bước nữa…
…và bước chân cuối cùng.
Ái Hy dừng chân trước một ngôi

Bắt Được Rồi, Vợ Ngốc!
Total Visits: 52440533
Visits Today: 288333
This Week: 288333
This Month: 4434979
2015-12-06 - 22:33



