g hướng dẫn cho Thuỳ dương, cô bạn mới chuyển đến. thì ra cô ta đúng là mối tình đầu của Thiên Dã thật. không hiểu sao cô ta lại trở về. và cô ta còn là chị họ của Vô Kị nữa mới hay chứ. tên Kì Bình cũng quấn lấy cái cô Thuỳ Dương đó do quá tò mò. Bó tay. Chí Kiệt uể oải đi ra cổng, định sẽ về nhà. bỗng ánh mắt Chí Kiệt bị hút chặt vào 1 cô gái đang đi đi lại lại trước cổng. hình như là đang chờ đợi ai đó thì phải, đã mấy ngày rồi. Chí Kiệt để ý cô ta 3 ngày nay, lúc nào cũng đứng ở cổng trường đến tận chiều tối mới đi. Cô ta ngoại hình bình thường nhưng không hiểu sao lại làm Chí Kiệt thấy tò mò lạ. Chí Kiệt tiến lại gần cô gái kia và lên tiếng hỏi
“Cô đang chờ ai ak. sao cứ đi đi lại lại trước cổng trường này vậy? cô không biết là trường Dracate cấm không cho hs nơi khác đứng đợi hay vào trường nếu không có việc cần thiết sao?”- Chí Kiệt mỉm cười thân thiện – “tôi nghĩ bạn nên hẹn bạn của bạn ra nơi khác. đừng đứng ở đây nữa. nếu để bảo vệ phát hiện ra, bạn sẽ gặp rắc rối to đấy”
Cô gái nhìn Chí Kiệt hai mắt tròn xoe, ngơ ngác: “mình không biết. tại mấy hôm nay mình nhắn tin cho bạn mình, đang học ở đây nhưng không thấy bạn ấy hồi âm lại gì cả. mình lo quá nên định đứng ở đây chờ xem bạn ấy có xuất hiện không. mình không phải là hs của trường nên không thể vào được, nhưng mình lo quá. và vì vậy…”Cô gái thành thật.
Chí Kiệt bỗng suy nghĩ rằng cô ta chắc đang chờ bạn trai của mình. hắn là hs của trường Dracate, nhưng chắc đã chán cô gái này nên mới cắt đứt liên lạc như vậy. Còn cô ta quá dại khờ mà cứ hi vọng và chờ đợi ở đây.
“có lẽ cô chờ ở đây chỉ mất công thôi. từ bỏ đi. có khi hắn chán cô rồi nên mới vậy đó”- Chí Kiệt cho lời khuyên
“sao cơ? ai chán? chán ai? cậu đang nói gì vậy?”- Cô gái nhìn Chí Kiệt như nhìn 1 kẻ từ trên trời rơi xuống
“thì tên bạn trai của cô đó. có khi hắn không yêu cô nữa nên mới bỏ mặc cô vậy. thôi, đừng đứng đây mà chờ đợi nữa. vô ích thôi”- Chí Kiệt ngây thơ, tưởng mình nói đúng. để rồi sau 2s bất động, cô gái bỗng cười lăn lộn. Chí Kiệt ngỡ ngàng tưởng cô ta shock quá nên phát điên – “cô không sao chứ? bình tĩnh đi. ”
“Anh hiểu lầm rồi. anh là Đường Chí Kiệt phải không?”- cô gái kia cố nhịn cười
“ukm, đúng là tôi, nhưng sao cô biết”- Chí Kiệt tiếp tục sửng sốt
“anh nổi tiếng vậy tất nhiên là phải biết rồi. Em là Nhược Ninh. Học dưới anh 1 khoá”- Cô gái bắt đầu giới thiệu – “Người em chờ không phải là bạn trai của em, đấy là cô bạn thân của em. Anh có thể giúp em được không?”
Chí Kiệt đơ mất mấy phút khi bắt gặp nụ cười toả nắng của Nhược Ninh
“Anh ơi, anh có thể giúp em được không?”- Nhược Ninh sốt ruột lặp lại câu hỏi
“Ukm, okie, tất nhiên. em muốn anh giúp gì nào? hay là muốn anh vào gọi bạn của em ra cho hai người nói chuyện?”- Chí Kiệt băt đầu quay lại với đúng con người tài trí của mình
“vâng, chính xác là em định nhờ anh thế đấy ak. anh giúp em nhé. anh vào bảo với bạn ấy em đang chờ ở đây, bảo bạn ấy ra ngay. em có chuyện muốn nói. bạn ấy không hiểu sao lại tắt máy. ngày đầu thì không thấy hồi âm, sang ngày tiếp theo thì tắt máy. em không biết bạn ấy có xảy ra truyện gì không nữa. “- Nhược Ninh kể lể
“Vậy ak? thế bạn em tên gì?”- Chí Kiệt không rời mắt được khỏi nụ cười của Nhược Ninh
“Bạn ấy tên Hàn Tường Vi. học viên năm nhất đại học. không biết anh có biết bạn ấy không?”- Nhược Ninh nhìn Chí Kiệt đầy mong mỏi tha thiết
“Cái gì cơ? Tường Vi?”- Chí Kiệt bất ngờ – “em là bạn của Tường Vi ak?”
“ơ, vậy là anh biết Tường Vi rồi. anh ơi, cô ấy có bị sao không mà em không liên lạc được thế. từ trước đến h bọn em chưa bao h bị mất liên lạc như thế này cả. “- Nhược Ninh mừng rỡ khi biết là Chí Kiệt có quen biết Tường Vi
“Em là bạn của công chúa sao? anh có truyện này phải cho em biết…”- Chí Kiệt bỗng thay đổi nét mặt, trở nên âu tư và lạnh lùng. Nhược Ninh bỗng thấy trống ngực đập mạnh, cô thấy lo quá.
Chọn tạm 1 bài cho mọi người nghe, aki thích bài này nhưng cho vào thì thấy ko hợp với nội dung chap truyện, nhưng mặc kệ.
Rồi sẽ ổn thôi
Dẫu rằng mình có mất đi tình yêu dại khờ của em, thì rồi sẽ ổn
Em đã chuẩn bị cho con tim được vững vàng
Em đã trang điểm lại để trông mình đừng quá tệ
Để rồi lại lặng bước trên con đường mà đôi mình từng chung bước bên nhau
Bước chân em rộn ràng, gương mặt em ửng đỏ
Một ngày đẹp trời, để em cố quên anh
Rồi sẽ ổn thôi, dù lệ đã tuôn rơi
Bởi mọi nỗi buồn sẽ được những dòng lệ cuốn trôi đi hết
Giờ em sẽ được tự do hơn khi nào hết
Kìa tình yêu, hãy cứ bước thật xa
Em đã tin tưởng anh biết bao
Rồi anh bỏ em lại một mình trong biển lệ
Em muốn vượt ra ngoài thực tại
Em muốn thét lên tiếng gọi tên anh
Để những ký ức còn đọng lại sẽ chẳng thể níu giữ được em
Em hít thật sâu, và vứt bỏ đi tất cả
Một ngày đẹp trời, để em sẽ quên anh
Rồi sẽ ổn thôi, dù lệ đã tuôn rơi
Bởi mọi nỗi buồn sẽ được những dòng lệ cuốn trôi đi hết
Giờ em sẽ được tự do hơn khi nào hết
Kìa tình yêu, hãy cứ bước thật xa
Lãng quên đi, nào phải là một vấn đề quá lớn
Nhưng em biết làm sao…Khi những ước ao, đợi chờ vẫn cứ mãi dày vò
Rồi sẽ ổn thôi, dù lệ đã tuôn rơi
Bởi mọi nỗi buồn sẽ được những dòng lệ cuốn trôi đi hết
Giờ em sẽ được tự do hơn khi nào hết
Kìa tình yêu, hãy cứ bước thật xa
…
Tình yêu của em, hãy cứ bước thật xa
Để em chẳng thể gắng níu giữ anh lại bên em lần nữaNói về Tường Vi ở tương lai 8 năm sau…
Tường Vi vừa đặt chân vào căn phòng bên dưới trường Dracate thì tiếng nói của 1 người con trai vang lên: “cô là ai? sao vào được đây?”. Tường Vi nhận ra giọng nói của người này. cô từ từ quay đầu lại. mắt cô mở lớn, miệng há hốc: “không thể nào”. Trước mắt cô là Hạ Tường Luân- là anh trai của cô sao? Anh Tường Luân 33 tuổi nhưng vẫn như cái lúc anh ấy 25 tuổi vậy, vẫn đẹp trai rạng ngời. tuy nhiên khuôn mặt thì lạnh và có nhiều nỗi buồn hơn. Không có những nụ cười túc trực trên môi nữa, hình như anh ấy trong khoảng thời gian qua đã phải hứng chịu quá nhiều nỗi buồn phiền, khổ đau. Anh gầy đi nhiều, nhìn anh cô độc quá. Tường Vi bỗng thấy nghẹn lại
Tường Luân (nhìn Tường Vi sững sờ): Carey? là em phải không?
Tường Vi (oà khóc nức nở): anh ơi…huhu…hức hức…
Tường Luân (ôm chầm lấy cô em gái): cuối cùng thì em cũng đã quay về. 8 năm rồi, em vẫn vậy nhỉ, em gái của anh. Em không thay đổi gì cả. vậy mà anh tưởng mình sẽ không còn cơ hội được gặp lại em lần cuối chứ
Tường Vi (giọng nghẹn ngào): anh ơi, truyện gì đã xảy ra trong khoảng thời gian em vắng mặt vậy. chẳng lẽ trong 8 năm qua, em không trở về sao
Tường Luân (lắc đầu buồn rầu): không, em không xuất hiện. bọn anh đã tìm kiếm em nhưng vô ích. nói cho anh biết truyện gì đã xảy ra trong 8 năm qua. em đã ở đâu, Carey
Tường Vi: em chỉ biết là lúc từ quá khứ trở về thì em bị đưa đến thời điểm này. có lẽ là do em đã sử dụng dịch chuyển tức thời nên em đã bị lệch địa điểm trở về…nhưng chẳng lẽ…em không thể trở về sao mà 8 năm qua mọi người không tìm được em?
Tường Luân (nhíu mày suy nghĩ): Vậy nghĩa là em đang là Carey của 8 năm trước bị đưa đến tương lai sao? về quá khứ là 1 truyện mà đến tương lai là 1 truyện đó Carey ak. quá khứ vốn là 1 thứ không thể thay đổi, vì vậy sự xuất hiện của em không làm ảnh hưởng đến hiện tại quá nhiều, mà đôi khi lại là 1 yếu tố để giúp hiện tại diễn ra như chúng ta đã biết. nhưng việc em đến tương lai lại khác. tương lai có thể thay đổi, bất kì 1 tác động cũng có thể làm ảnh hưởng đến nó. tương lai trong 8 năm em không có mặt đã thay đổi khá nhiều. nếu trong khoảng thời gian vừa qua có em thì mọi truyện có lẽ đã tốt đẹp hơn rất nhiều nhưng…
Tường Vi (lo lắng): sao hả anh? truyện gì đã xảy ra trong 8 năm vừa qua vậy?
Trúc Lam (nhìn Tường Vi bằng ánh mắt buồn rầu): đã xảy ra nhiều truyện lắm Tường Vi. em biến mất không chút dấu vết, không ai tìm được em cả. Triết Vũ mấy tháng trời tự nhốt mình trong phòng và đi tìm em trong các khoảng không gian cậu ta có thể đến. nhưng vẫn không thấy, Triết Vũ sau 1 năm tự dày vò mình bỗng biến mất. Ba năm sau cậu ta xuất hiện với một thân phận mới. Thủ lĩnh của phe chống đối
Tường Vi (trợn tròn mắt): cái gì cơ? thủ lĩnh của phe chống đối? nhưng Triết Vũ là thành viên của Ngũ hành…
Tường Luân (ra dấu cho Tường Vi im lặng): em cứ nghe tiếp đi. Triết Vũ thay đổi như vậy là có lí do cả đấy. anh không hiểu sao cậu ta làm thế nhưng cậu ta tuyên bố là cái chết của mấy người lãnh đạo Bộ là báo ứng thôi.
Tường Vi (shock): em không hiểu. sao lại là báo ứng?
Tường Luân (trầm tư): Triết Vũ chính thức công khai chống lại học viện Dracate. mọi truyện tồi tệ chưa dừng lại ở đây. Thiên Dã bỗng tách ra hoạt động độc lập. cậu ta không còn muốn cộng tác với ai nữa. Thiên Dã tự chiến đấu và điều tra mọi việc.
Tường Vi (há hốc miệng): cái gì? Thiên Dã mà vậy uk
Tường Luân (gật đầu): Chưa xong đâu em. Ngoài Vô Kị và Kì Bình còn ở lại giúp đỡ Bộ thì Đường Chí Kiệt không hiểu vì 1 lí do gì đó bỗng biến mất, không ai liên lạc được với cậu ta. chẳng biết là đã chết rồi hay đơn giản là không muốn tham gia cuộc chiến này nữa. chắc là mệt mỏi rồi. Tử Khiêm cùng với Dyland là hai người hoạt động mạnh nhất trong số các thành viên của Ngũ hành lúc này. mà ngoài ba người bọn anh ra thì nào còn ai nữa
Tường Vi: Chấn Thiên! còn Chấn Thiên nữa mà anh
Tường Luân (cười chua chát): Chấn Thiên đã chết cách đây 5 năm rồi em. nó và Trịnh Trúc Lam muốn khuyên giải Triết Vũ nhưng kế hoạch thất bại. Hai đứa nó chưa kịp gặp Âu Triết Vũ thì đã bị người của phe chống đối thủ tiêu.
Tường Vi (hét lên): không thể nào. hai cậu ấy…
Tường Luân: hiện tại tất cả các gia tộc đều phải di chuyển nhà ở tới địa điểm mới để đảm bảo an toàn và tránh các cuộc tấn công của phe chống đối. trường Dracate cũng bị giải tán.
Tường Vi: anh, sao mọi truyện lại trở nên tồi tệ như thế này. em không dám tin nữa. đây là sự thật sao
Tường Luân (xoa đầu Tường Vi): em phải trở về, Tường Vi ak. bằng mọi giá em phải trở về, sự có mặt của em sẽ thay đổi cục diện tương lai như em đang chứng kiến lúc này. Em phải quay về
Tường Vi (bất lực): nhưng bằng cách nào chứ? em không thể trở về nếu không có Triết Vũ
Tường Luân (gương mặt qủa quyết): ai bảo em không có cách nào? có đấy.
Tường Vi

Công Chúa Hoa Tường Vi Full
Total Visits: 52175662
Visits Today: 23462
This Week: 23462
This Month: 4170108
2015-12-06 - 22:27



