lực lại
- Mày đang làm cái gì thế lana? tao mới là bố của mày. tránh rađi – Lão ta rít lên
- Không. tôi không tránh. muốn giết người này thì hãy bước qua xác tôi trước. từ trước đến h ông đã bao h coi tôi là con gái của ông đâu. tôi đã không còn tình nghĩa gì với ông khi ông sử dụng tẩy não để biến tôi thành công cụ cho ông. tình cha con chúng ta đến đây đoạn tuyệt. – Lana gương mặt cương quyết
- Được, nếu mày đã muốn thế thì tao chiều. tao cũng không cần loại con gái làm vướng chân tao trong công cuộc thâu tóm thế giới pháp thuật này. vậy thì cho mày xuống dưới âm phủ gặp anh mày luôn. bọn mày đều là những kẻ vô tích sự. tao không cần những đứa con vô tích sự như chúng mày nữa. chết hết đi. – lão ta hét lên và phóng ra quả cầu ma pháp tấn công Lana.
Vô Kị hét lên đầy phẫn uất: “KHÔNGGGG!!!”
May mắn thay, Tường Vi và Triết Vũ vừa kịp thời xuất hiện. Tường Vi 1 lần nữa lại sử dụng khả năng khống chế sức mạnh của người khác nên cả Lana và ông Bùi đều không sao. Đan Linh sau khi đưa học sinh của trường đến phòng y tế trở ra thì nhìn thấy cảnh tương này mà đờ đẫn, suýt nữa thiệt mạng dưới thần chú của 1 tên chống đối. tuy nhiên Tường Luân đã kịp thời tỉnh lại và giết chết kẻ đó nên Đan Linh không sao cả. Lão Piteger tức giận quay lại. lão ta lồng lộn lên và phóng ra 1 lời nguyền về phía Tường Vi. Tường Vi định sử dụng dịch chuyển tức thời thì 1 pháp thuật vô hình nào đó khiến cô không thể cử động. cô đã bị trúng thần chú của Black. Triết Vũ nhanh tay đẩy Tường Vi nằm xuống và phóng ra lửa tấn công Black. Black bất ngờ không tránh kịp, hét lên đầy đau đớn vì bị lửa đốt.
Lão Piteger nhìn Triết Vũ chằm chằm. sau đó một quả cầu ma pháp xuất hiện trên tay lão và nhắm thẳng vào Tường Vi. Triết Vũ bối rối vì không biết làm thế nào để cứu Tường Vi, cậu lao ra trước che chắn cho cô. và truyện gì đến sẽ phải đến. Giây phút đó như cả thế kỉ đang trôi qua. Tường Vi thấy tim mình vỡ vụn, đau nhói. Triết Vũ nằm sõng soài dưới đất, người đầy máu me. có tiêng hét đầy thảm thiết và hoang mang của mọi người. Tường Vi không còn nghe thấy gì nữa. mọi âm thanh cô đều không còn cảm nhận được. hình ảnh Triết Vũ nhạt nhoà do nước mắt.
Tường Vi bò đến bên cạnh Triết Vũ khóc nức nở: “Triết Vũ, anh không sao chứ. anh nghe em nói gì không, mở mắt ra và nói cho em biết anh vẫn ổn”. Tường Vi năn nỉ, lay lay người Triết Vũ. Triết Vũ mệt nhọc hé mở đôi mắt của mình. đôi mắt ấy không còn tinh anh và sáng như bình thường nữa, nó cứ tối lại, tối dần lại.
Triết Vũ thều thào: “đừng lo, anh không sao đâu. anh mệt quá thôi. để anh ngủ 1 lúc, tí nữa anh sẽ dậy. đừng khóc nhé. tí nữa anh dậy mà còn thấy nước mắt của em là anh giận đấy. anh sẽ huỷ hôn đó, biết chưa?”. Tường Vi gật đầu rối rít, nhưng nước mắt vẫn lã chã rơi: “em không khóc, nhưng anh đừng ngủ được không?”. Triết Vũ cười mệt mỏi: “anh mệt lắm, để yên cho anh ngủ đi mà. tí nữa anh sẽ dậy mà. anh hứa với em đó. chúng ta sẽ tổ chức đám cưới và có những đứa trẻ kháu khỉnh, em sẽ là cô dâu đẹp nhất và hạnh phúc nhất trong ngày cưới của chúng ta. còn anh, anh sẽ là chú rể đẹp trai nhất trong các chú rể em đã từng thấy…này, đã bao h anh thất hứa với em đâu. đừng nhìn anh vậy chứ, em phải tin anh. cho anh chợp mắt 1 lúc nhé”. Tường Vi gật đầu chấp nhận nhưng gương mặt cô sũng nước mắt. cánh tay Triết Vũ nắm chặt tay cô h cứ dần dần buông ra và rơi xuống đất. cánh tay Triết Vũ buông thõng, Tường Vi cũng gục xuống sân trường, cánh tay nắm chặt cánh tay của Triết Vũ: “thế em cũng ngủ 1 lúc. em cũng mệt rồi. khi nào anh tỉnh, em cũng sẽ tỉnh lại. ”
Tường Luân nén đau đớn và sử dụng tầng cao nhất của pháp thuật ánh sáng để tiêu diệt lão piteger. cả không gian chói loà ánh sáng. quả cầu ánh sáng phóng ra, lao thẳng vào lão Piteger, lão ta tránh nhưng không kịp, 1 phần do lão đã đuối sức, 1 phần vì Hạ Tường Luân đã dùng đến độc chiêu của mình. pháp thuật mạnh nhất mà các phù thuỷ khó lòng đạt được. miệng lão ộc máu, lão ta trừng mắt nhìn Tường Luân: “tao không cam tâm, tại sao lúc nào cũng là gia tộc ánh sáng, tại sao tao luôn thua dưới tay nhà mày. tao không cam tâm. không bao h cam tâm. “. rồi lão ta từ từ đổ gục xuống sân trường. Lana nước mắt giàn giụa chạy lại chỗ lão piteger: “bố, bố ơi, bố đừng chết. con…”. lão Piteger nhìn lana không còn chút sinh khí: “chẳng phải mày…”. Lana lắc đầu: “con xin lỗi, con yêu bố. bố đừng sao nhé”. Gương mặt Lana vô cùng hoang mang, lo lắng. dù ghét người đàn ông trước mắt bao nhiêu thì đến cuối cùng tình bố con vẫn không thể chối bỏ. Lana vẫn là 1 người con có hiếu. Lão Piteger trước lúc chết vẫn kịp nhận ra tình cảm lâu này mình đã lãng quên. hình ảnh dứa con gái bé bỏng ngày nào đó bỗng ùa về tâm trí ông. ông ta bỗng nở 1 nụ cười hiền hậu: “bố cũng xin lỗi con Lana. hãy tha thứ cho bố. “Nói xong, ông ta nhắm mắt lìa đời. Cuối cùng sau bao tháng ngày, ông ta và cô con gái đã xoá bỏ mọi tính toán, thù hận để tha thứ cho nhau trước cái chết. âu cũng là 1 niềm an ủi cho Piteger trước khi chết chăng? nếu nhận ra sớm tình cha con, có khi nào ông ta sẽ từ bỏ mọi khát vọng thâu tóm thế giới pháp thuật? và có khi nào mọi truyện đã không đi đến mức này? có khi nào mọi người đã có 1 cuộc sống tốt đẹp hơn? một cái kết hoàn mĩ hơn?
Hai tháng sau, mọi nỗi đau về những sự mất mát cũng đã nguôi đi phần nào. những sự thật đã được công bố. phe chống đối đã bị thủ tiêu hoàn toàn. hoà bình đã được lặp lại. một cuộc sống tốt đẹp đang hứa hẹn trước mắt mọi người. hôm nay, tại sân bay, mọi người đang tiễn Lana ra nước ngoài. cô nói cô cần thời gian để giúp mình định tâm lại. cô cũng cần phải đi làm những việc tốt để góp phần chuộc lại lỗi lầm, tội ác mà bố cô đã gây ra. mặc dù ông bố nuôi và bà chị gái của cô cận lực phản đối, họ không muốn xa cô, sợ cô không tự lo cho bản thân được. cả gia tộc họ Bùi đều đã chấp nhận cô, không để ý đến quá khứ cũng như thân phận trước kia của Lana. tất cả đều giang tay chào đón cô, gia đình, bạn bè, người quen. Giai Đình khóc như mưa làm Tử Khiêm phải dỗ mãi mới nín. tuy nhiên, mọi người cũng hiểu là họ không thể giữ Lana ở lại được. Lana đã quyết thì khó mà thay đổi. ngay cả lăng Vô Kị còn không giữ cô mà để cô đi thì cũng chẳng còn ai dám níu kéo cô nữa. lana đã hứa là sẽ trở về thì mọi người phải đồng ý thôi. trời không chịu đất thì đất phải chịu trời, biết sao được. trước lúc Lana lên máy bay, cô còn nhìn xung quanh xem có thấy Tường Vi đâu không. nói thật cô thấy mang ơn Tường Vi rất nhiều. nhờ có Tường Vi mà cô mới tiếp tục có 1 gia đình hạnh phúc như thế này. cô chưa cám ơn Tường Vi lần nào cả. nếu không được làn này thì có lẽ còn lâu lắm cô mới gặp lại cô bạn để nói lời cám ơn. Tường Luân nhìn Lana mỉm cười: “Nó không đến đâu em ak. chắc lại đang ở chỗ của Triết Vũ rồi. thôi, có gì thì em cứ để dành, khi nào trở về thì nói với nó 1 thể luôn”. Lana gật đầu đầy lưu luyến: “em sẽ nói với bạn ấy sau vậy. mà anh nè, Tường Vi gầy đi nhiều quá. anh chăm sóc bạn ấy chu đáo nhé. “Tường Luân gật đầu. chuyến bay của Lana đã cất cánh mà những người đến tiễn vẫn chưa nỡ về.
Sáu năm sau:
Tại 1 buổi lễ chăng? có phải không nhỉ vì bóng bay, hoa được treo khắp nơi, Trúc Lam hét lên đầy tức giận: “ba đứa quỷ sứ. chắc em chết vơi bọn nó mất anh Chấn Thiên. ”
- không sao đâu mình. quậy 1 chút cho vui. bọn nó còn nhỏ mà em. đừng khắt khe với chúng quá. – Chấn Thiên an ủi vợ
- Hừ, nghịch như qủy ấy. thật hết nói nổi. ma ranh. lớn lên mà chúng không thay đổi thì ế mất – Trúc Lam chau mày. bộ váy cô mặc hôm nay rất sang trọng. bộ đồ này thích hợp cho những bữa tiệc quan trọng như đám cưới chẳng hạn…
- Thôi mà Trúc Lam. chau mày nữa em sẽ già đi đấy. mà em còn kêu gì nữa hả? anh nghĩ Ngọc Nhi, Xuân Nhi và Ngân Nhi thừa hưởng cái tính đó từ em đấy. – Chấn Thiên cười khì. bây h Chấn Thiên đã chững chạc và chín chắn hơn 6 năm trước rồi. bộ vest trắng khiến cậu ra dáng 1 ông bố hơn nhiều đấy.
- Cái gì? – Trúc Lam rít lên, bỗng nhìn thấy cảnh gì đó Trúc Lam hét toáng lên – Ngân Nhi, Xuân Nhi, Ngọc Nhi. đi ra chỗ khác, không được động vào bánh cưới
Ba thiên thần giống nhau như 3 giọt nước. mỗi bé mặc một chiếc váy khác màu: xanh, trắng, hồng. ba đứa bé vừa đón sinh nhật tròn 2 tuổi của mình tháng trước. Cả 3 đứa trẻ nghe thấy mẹ nói vậy vội chạy lại chỗ bố, ánh mắt sợ sệt.
- Em quát thế, ba bé sợ đấy Trúc Lam – Một giọng nói bỗng vang lên
- anh Kì Bình? cả anh Tường Luân, anh Dyland, anh Thiên Dã và anh Vô Kị nữa. Năm người cùng đến ak. ak, có cả 4 chị dâu ở đây nữa nè – Chấn Thiên cười rạng ngời.
- Hứ, việc nhà em liên quan gì đến anh. lắm truyện. anh cứ thử có 3 đứa tiểu yêu như mấy đứa nhà em xem, xem anh có chịu nổi được 1 ngày không mà kêu – Trúc Lam hếch mặt
- Thôi, hôm nay là ngày trọng đại của Chí Kiệt. chúng ta không nên gây gổ – Đan Linh can
- Ukm, đúng rồi. mà anh Tường Luân lên làm Bộ trưởng Bộ pháp thuật vẫn chưa khao anh em đâu nhé. khi nào đi nhậu chứ anh? – Chấn Thiên rủ rê
- Ukm, okie thôi. truyện nhỏ – Tường Luân nháy mắt
Bỗng Ngọc Nhi và Ngân Nhi túm lấy ống quần của Tường Luân và váy của Đan Linh: “bác ơi, anh Vũ Tường đâu rồi hả bác. “làm cả nhà cười ngất. vợ Kì Bình đang bế đứa con gái đầu lòng 1 tuổi phải thả nó xuống đất chơi với mấy đứa trẻ nhà Chấn Thiên- Trúc Lam. riêng Xuân Nhi thì nũng nịu với Dyland và vợ của ông này: “Bác Dyland ơi, anh Kent đâu bác, cháu muốn gặp anh Kent. “bọn nhỏ này, tí tuổi đầu đã mê zai đẹp, không biết giống ai nữa. haizzzz. Vừa nhắc đến xong thì ba đứa bé sinh ba lập tức tia thấy 2 cậu nhóc vô cùng đẹp trai đang tiến lại gần. cậu nhóc ở phía bên phải khá lạnh lùng. mặc bộ vest trắng. cái mũi cao, nhìn khôi ngô, tuấn tú, thông minh, sáng sủa lắm. đó là bé Hạ Vũ Tường, 4 tuổi, con trai của Tường Luân và Đan Linh. cậu nhóc còn lại, vẻ mặt nghịch ngợm, rất dễ thương, suốt ngày cười đùa. đó là con trai của Dyland. Kent 3 tuổi. Thiên Dã và Thuỳ Dương làm đám cưới năm ngoái và cũng đang có dự định có baby vào năm tới. Năm nay thì Chí Kiệt về nhà vợ. còn Vô Kị thì vẫn đang chờ đợi ngày Lana trở về.
- mọi người đến sớm thế – Tiếng của Tử Khiêm vang lên làm cả bọn đều quay lại nhìn. Bêncạnh Tử Khiêm là

Công Chúa Hoa Tường Vi Full
Total Visits: 52038661
Visits Today: 219588
This Week: 2540422
This Month: 4033107
2015-12-06 - 22:27




