độ gió và đường đạn rồi khẽ đặt ngón tay lên cò súng, ngắm kỹ lần nữa rồi nín thở…
Viên đoạn thoát ra khỏi nồng súng bay vuốt đi theo hướng đường cong rồi xuyên qua một bên cánh tay của hình nộm khiến nó bể nát.
- Không tồi… – Kesha vỗ tay khen ngợi – Nhưng lần sau, anh cần phải nhắm vào đỉnh đầu của người mà anh muốn giết.
Nói xong cô ta đẩy Bảo nam ra khỏi vị trí của cây súng còn mình thì thế vào, sau đó nhắm bắn một phát vào ngay đỉnh đầu của hình nộm, khiến nó nổ tung sau đó ngã vật xuống đất vỡ nát tan. Nụ cười khoái chí trên nét mặt của cô ả khiến Bảo Nam thấy lạnh cả người. Đúng là bọn sát thủ không hề có chút tình người nào cả, đối với chúng chỉ có tiền và mạng người mà thôi.
Kesha nhìn thấy biểu hiện của Bảo Nam thì cười, ánh mắt toát lên một tia nhìn độc ác nói:
- Nếu như anh không tuân thủ lệnh giết người đã chỉ định thì tổ chức khó lòng tha mạng cho anh. Vậy Bảo Phương bé nhỏ phải làm sao đây, cô bé có thể chịu đựng được trước tin người anh trai yêu quý của mình đã mất rồi hay không?
Cô ta cố tình nhắc đến Bảo Phương để kích động Bảo Nam, cậu tức giận quay lại nắm chặt lấy tay cô ả ghiến răng nói:
- Cô đã hứa sẽ không làm hại Bảo Phương mà, tôi đã đến đây mặc cho các người điều khiển rồi còn gì!
Kesha không hề tức giận vì bị Bảo Nam nắm chặt tay, cô ta chỉ nhìn thẳng vào mắt Bảo nam sau đó nở một nụ cười lạnh khiến cho người nhìn thấy không khỏi giật mình sợ hãi. Bảo Nam bất giác bị cái nhìn làm cho kinh sợ mà buông tay cô ả ra.
- Thật là một người không dịu dàng gì cả – Kesha nói giọng ngọt ngào trách móc đưa tay xoa oa nắn nắn lại cổ tay bị Bảo Nam nắm – Lúc anh quay lại, em còn tưởng anh đến là vì em nữa cơ chứ.
- Cô đã đe dọa như thế thì làm sao tôi không quay lại cơ chứ – Bảo Nam ghiến răng căm giận nói.
- Haiz! Em đe dọa anh khi nào cơ chứ. Đừng có nghi oan cho người ta nha – Kesha làm nũng nói, ngã người vào Bảo Nam ỏ vẽ giận hờn.
Bảo Nam lạnh lùng đẩy cô ta ra, rồi hừ một cái mới nói:
- Tại sao cô lại thử thách Lăng Phong bắn ba đồng tiền trên đỉnh đầu tôi?
- Anh đang trách em đã đặt anh vào chỗ nguy hiểm sao – Kesha chớp mắt cười nói giải thích – Là do em biết rõ tài năng của cậu ta nên mới dám thách như vậy. Anh xem chẳng phải anh vẫn an toàn không mất sợi tóc nào hay sao. Bật mí cho anh xem như chuộc tội nha. Lăng Phong là người có vị trí số 1 của tổ chức về tài năng xạ thủ ở tuổi thiếu niên đó.
- Đúng vậy, cô biết rõ tài năng của cậu ấy, cho nên cũng biết rõ dù có thử thách thế nào cậu ấy cũng có thể thông qua, vậy mà cô vẫn thử thách. Tất nhiên là không phải cô muốn cho hai anh em tôi một cơ hội mà làvđang đe dọa tôi rằng. Cả tình mạng của tôi cô cũng có thể bỏ, vậy thì tính mạng của Bảo Phương em gái tôi đối với các người càng chẳng có gì, giống như một cọng cổ dễ dàng nhổ bỏ, có đúng không?
- Ây da, anh đa nghi quá. Bọn em là những người giữ lời, hứ không tìm đến hai anh em của anh nữa thì sẽ không tìm nữa. Với lại người cứu anh không phải là hạng tầm thường, không thể chọc giận Lap được.
Bởi vì không biết khi đấu nhau một mất một còn, ai sẽ là người chịu thiệt, cho nên bọn em tuyệt đối không động đến ông ta. Chỉ tại anh ngốc, tự mình đến nạp mạng thôi – Kesha vừa nói vừa đưa tay vuốt mũi Bảo Nam, ả lúc nào cũng thích quấn lấy cậu không buông.
Bảo Nam lần nữa hất tay ả ra, đáp:
- Không phải tôi ngốc. Tôi chỉ là muốn đề phòng các người lật lọng mà thôi. Tôi chẳng thà tự mình đến đây con hơn đặt Bảo Phương vào vòng nguy hiểm.
- Anh thật là người anh tuyệt vời – Kesha cười cợt nói.
- Chỉ là một chút bù đắp cho những tổn thương mà con bé phải chịu thôi – Bảo nam đau đớn đáp…
- Được rồi, muốn tốt cho em gái mình thì anh phải tập luyện cho tốt đi. Chỉ cần anh thành thạo, ngày mai em sẽ cho anh tiến hàng thực tập ở mục tiêu di động là dĩa bay. Nhưng điều này cần thời gian khá dài để luyện tập đó. Nhớ giữ gìn sức khỏe thật tốt nha cưng – Kesha chồm tới ôm Bảo Nam một cái rồi hôm cậu, môi cô ta cuốn lấy môi cậu, hơi bất ngờ Bảo Nam sững người vài giậy nhưng sau đó cậu đã lập tức đẩy mạnh cô ả ra khỏi người mình. Quay lưng bỏ đi sau khi đóng sầm cánh cửa lại.
Kesha nhìn theo dáng vẻ bực tức của Bảo nam thì khẽ nhếch môi cười ánh mắt lộ ra vẻ thích thú ( bà này biến thái nặng >”<)
***
Thụa Quyên đang đứng ở ở một cửa tiệm thời trang, cô lựa vài bộ quần áo đem vào bên trong phòng thử. Đó là phong thử dành riêng cho nữ, nên cô chỉ khép cửa lại rồi thay đồ chứ không hề khoá trái cửa lại.
Không ngờ vì vậy mà khi cô vừa cởi xong cái váy áo ra thì cánh cửa bật mở, Thục Quyên hoảng hốt quay đầu lại nhìn về phía cánh cửa. Người bước vào khiến cho cô giật mình kinh ngạc.
- Sao anh lại…lại vào đây. Đây là…
Bảo Nam im lặng không nói gì chỉ khẽ đóng cánh cửa lại nhốt hai người vào bên trong. Không gian phòng thay đồ chật hẹp vô cùng, khiến cho hai người cảm nhận được hơi thở của nhau. Thục Quyên hơi run không biết làm sao chỉ lúng túng nắm lấy cái áo che phần trước ngực của mình.
Bảo Nam khi đóng cửa xong quay đầu lại thì thấy ngay gương mặt hơi hoảng sợ, đôi mắt tròn xoe mở to nhìn cậu kinh ngạc, đôi môi hồng đang mím lại. Điều khó nói hơn nữa là cả cơ thể nhỏ nhắn chỉ còn lại một bộ đồ lót màu trắng chỉ được phủ một chút váy áo che trước ngực đang hiện ra trước mặt cậu, khiến Bảo Nam vô cùng lúng túng.
Vốn dĩ Bảo Nam đi theo Thục Quyên muốn nhờ cô chuyển vài lời đến cho Bảo Phương, bởi vì cậu không dám gặp trực tiếp Bảo Phương, cậu sợ lại gây cho em gái một sự đau lòng khi tiễn biệt. Nhưng mãi vẫn không có cơ hội bời vì cửa hàng khá là đông khách, đến khi thấy Thục Quyên vào phòng thử đồ đang vắng vẻ mới định đi theo vào trao đổi vài lời. Không ngờ cô lại thay đồ nhanh như thế. Cho nên mới xảy ra sự cố này.
- Anh có chút chuyện muốn nói với em, xin lỗi…anh không cố ý – Giọng Bảo Nam cố trấn tĩnh nói nhưng Thục Quyên vẫn nhận thấy trong đó có phần ngượng ngập xấu hổ – Em thay đồ xong rồi chúng ta nói.
Thục Quyên gật đầu, Bảo Nam xoay người quay đi. Nhưng phòng thay đồ bốn bên đều là kính, dù không muốn nhưng Bảo Nam vẫn nhìn rõ được thân hình nhỏ nhắn, làn da mịn màng của Thục Quyên, gương mặt hơi đỏ bừng vì xấu hổ, bàn tay hơi lúng túng của cô bé. Trong lòng bỗng có chút dư vị lạ.
- Xong rồi, anh quay lại đi – Thục Quyên lí nhí ngượng ngập nói khi đã mặc lại váy áo chỉnh tề.
Bảo Nam quay lại, bốn mắt cả hai giao nhau bỗng không khí trở nên ngượng ngùng khó tả, Bảo nam ho vài cái rồi mới nói:
- Làm ơn giúp anh chuyển lời cho Bảo Phương, bảo con bé bắt đầu từ bây giờ không được đến gần Lăng Phong nữa. Rất nguye hiểm – Cậu có tình nhấn mạnh mấy từ sau.
- Có chuyện gì xảy ra à? – Thục Quyên sợ hãi run rẩy hỏi lại.
- Đừng hỏi, chỉ cầm em chuyển lại lời anh cho Bảo Phương là được. Biết quá nhiều sẽ không tốt cho em đâu. Nói với Bảo Phương rằng anh căn dặn con bé nhất định phải tránh xa Lăng Phong ra. Nếu không sẽ khó tránh nguy hiểm. Giú anh điều này được không? – Bảo Nam nói với giọng cầu khẩn.
Thục Quyên cắn mội khẽ gật đầu. Bảo Nam thở phào nhẹ nhỏm, cậu ngẩng đầu nhìn sâu vào đôi mắt của Thục Quyên, một đôi mắt rất đẹp với lòng biết ơn vô cùng.
- Cám ơn. Em cũng cẩn thận, đừng đến gần cậu ta – Bảo Nam khẽ nói, bàn tay khẽ vỗ nhẹ lên vai Thục Quyên sau đó quay lưng mở cửa bỏ đi ra ngoài.
Cái chạm nhẹ đó lại gây một sự xúc động trong tâm hồn Thục Quyên.
- Anh ấy nói như vậy à – Bảo Phương trầm tư nghe Thục Quyên kể lại mọi chuyện rồi hỏi lại.
- Ừ! Anh ấy nói nhất định phải tránh xa Lăng Phong ra, nếu không sẽ gặp nguy hiểm. Mình lo lắm, dường như có một chuyện gì đó rất đáng sở sắp xảy ra. Không biết có gây hại cho Lăng Phong hay không nữa. – Thục Quyên sợ hãi bấm ngón tay nói.
Bảo Phương thấy nét mặt lo lắng của Thục Quyên thì lên tiếng trấn an:
- Đừng lo, không có chuyện gì đâu.
- Nhưng mà… – Thục Quyên từ chuyện lần trước Bảo Phương bị kẻ xấu dẫn đi vẫn còn sợ hãi vô cùng.
- Sẽ tốt thôi, chúng ta đều là người tốt, ông trời sẽ không nỡ để chúng ta gặp nạn đâu. Cậu xem, không phải mình đã bình yên lành lặng trở về hay sao – Bảo Phương an ủi Thục Quyên, muốn xóa bỏ nỗi sợ hãi của cô ấy nhưng trong lòng lại cười cợt cùng đau khổ. Ba cô không phải cũng là một người tốt hay sao, vậy mà ông trời lại nỡ để ông bị kẻ xấu hại chết.
- Ừhm…Đúng vậy, chúng ta đều là người tốt, ông trời sẽ không cho chúng ta gặp chuyện gì đâu – Thục Quyên hai mắt sáng rực, vui vẻ nói.
Bảo Phương khẽ cười nhìn Thục Quyên, đó là một nụ cười rất tươi, rất đẹp, một sự hồn nhiên vô tư không lo phiền. Thứ mà cô mãi mãi không bao giờ có.
- Tới giờ rồi, mình vào lớp đây – Thục Quyên nhìn đồng hồ rồi đứng vụt dậy tạm biệt Bảo Phương định trở về lớp.
- Thục Quyên – Bảo Phương gọi khi mà Thục Quyên đang xoay lưng định bước đi. Cô đứng dậy, giọng xúc động nhìn Thục Quyên nói – Nếu có gặp anh ấy lần nữa, xin cậu hãy nói với anh ấy dùm mình rằng hãy bảo trọng.
Thục Quyên bước đến ôm Bảo Phương an ủi:
- Đừng lo, anh ấy sẽ không xảy ra chuyện gì đâu. Mình tin chắc như vậy, bởi vì anh ấy là người tốt, là người anh tốt nhất của cậu. Anh ấy đã hứa sẽ trở về thì nhất định sẽ trở về.
Một giọt nước mắt của Bảo Phương rơi xuống. Cô biết con đường mà anh trai mình lựa chọn vô cùng nguy hiểm, đã bao nhiêu lần cô bị ác mộng làm cho sợ hãi không thể ngủ được. Trong cơn ác mộng đó, anh Bảo Nam cả người toàn máu ngã xuống trước mặt cô.
Từ xa xa, Lăng Phong nhìn thấy thì đau lòng vô cùng. Một cô bé gái nhỏ xíu, không còn được hạnh phúc, mãi mãi không thể nở nụ cười là do cậu hại. Mãi mãi cậu không thể bù đắp cho cô, chỉ có thể bên cạnh cô, chăm sóc cô một cách âm thầm.
Cậu mãi vẫn không dám nói với cô cậu chính là cậu bé năm nào, dù cậu biết Bảo Phương đã nghi ngờ.
Tại sân tập bắn, khi Lăng Phong đến, Bảo Phương đã được một thầy giáo hướng dẫn cách bắn súng. Cậu hơi chau mày một cái rồi nhìn về phía Bảo Phương quyết định đi đến đó.
Đợi đến khi thầy huấn luyện đi hướng dẫn nơi khác cậu mới lên tiếng:
- Tại sao lại nhờ huấn luyện viên, em không tin tưởng anh à.
- Không phải, kẻ được một tập đòan sát thủ coi trọng về tài thiện xạ như anh lẽ nào tôi lại không tin tưởng, chỉ có điều tôi không muốn tiếp xúc với a

Khoảng Cách Tình Yêu Full
Total Visits: 52173996
Visits Today: 21796
This Week: 21796
This Month: 4168442
2015-12-06 - 22:24


