à buôn bán vũ khí – Cô gái nghe Lăng Phong nói bèn vỗ tay khen gợi.
Tuy biết Lăng Phong có dính líu đến pháp luật, nhưng cô cũng không rõ ba cậu làm việc gì. Giờ cô mới biết là buôn bán vũ khí. Hèn chi số vũ khí lần trước ở trên tàu của Thục Quyên, Lăng Phong lại nhận hết về mình mà ko hề bị gnhi ngờ.
- Nói luật chơi đi – Lăng Phong giục.
- Rất đơn giản, ở đây có 6 lỗ, nhưng chỉ duy nhất một viên đạn – Demons nói xong chìa cho Lăng Phong coi, rồi xoay ổ đạn một vòng – Vậy là ngay cả tôi cũng không biết viên đạn nằm ở đâu cả. Luật chơi là, nếu như cậu may mắn có thể bắn ba phát súng vào mình mà không sao, tôi sẽ lập tức thả hai người ra. Còn nếu như cậu xui xẻo bắn trúng súng có đạn thì, tôi không bảo đảm bé cưng dược thả ra đâu. Tôi muốn cô ấy là người của tôi mãi mãi.
Vừa nói, hắn vừa dùng tay vuốt ve má của bảo Phương. Bảo Phương hất tay hắn ra khỏi mặt mình.
- Bắt đầu thôi – Lăng Phong siết chặt hai tay lại kiềm nén cơn giận của mình nói.
Bảo Phương kình sợ nhìn Lăng Phong lắc đầu:
- Đừng làm như thế. Đừng ngu ngốc như vậy.
- Vì em làm chuyện gì cũng rất xứng đáng – Lăng Phong trầm giọng nhìn cô chân thành nói.
Bảo Phương bị tình yêu của Lăng Phong dành cho mình cảm động vô cùng. Ngay thời khắc Lăng Phong nhấc cây súng lên lên chĩa vào đầu mình, nước mắt cô lăn dài trên má.
Thời gian như lắng động lại, mọi người gần như chìm trong sự im lặng, nhưng là với hai tâm trạng khác nhau. Bảo Phương là với tâm trạng đau đớn sợ hãi và tuyệt vọng. Còn cô gái kia và Demons là tâm trạng thích thú và thỏa mãn. Chỉ có Lăng Phong là sắc mặt không đổi.
- Tách…
- Bụp…
Phát súng thứ nhất không có gì xảy ra.
Bảo Phương thở nhẹ một cái, hơi thở cô dồn dập, tim co thắt lien hồi, quả thật toàn bộ thần kinh thị giác của cô đều đập trung vào đôi mắt, nhìn Lăng Phong chuẩn bị phát súng thứ 2.
- tách…
- Bụp…
Phát súng thứ 2 cũng chẳng có gì xảy ra. Bảo Phương lần nữa mừng thầm. Chỉ còn một phát súng nữa thôi, cô nhắm mắt hy vọng phát súng thứ ba cũng không có gì xảy ra.
Nhưng khi cô vừa nhắm mắt lại, Lăng phong đã chuyển hước khẩu súng về phía ngực mình.
Một anh thanh xé gió bay ra ngoài, Lăng Phong lảo đảo lùi lại mấy bước, máu bắt đầu loang ra trước ngực.
Tiếng súng lần này rất khác với hai lần kia, khiến Bảo Phương hoảng hốt mở mắt ra, cô thấy lăng Phong gục xuống, mấu thấm qua áo.
- Lăng Phong, anh không sao chứ?
- Đừng lo, cậu ta không sao đâu – Demons lên tiếng rồi thở dài – Dù rất tiếc, nhưng anh cũng phải xa cưng thôi bé cưng à. Hy vọng em sống tốt nha. Bọn anh đi đây.
- Cô bé, là muốn hù em cho vui thôi. Cái cảm giác nhìn thấy gười khác sợ hãi van cầu mình thật là hứng thú, nhưng em và cậu ta chả thú vị chút nào cả. Haiz.
- Chúng ta thua rồi, đi thôi – Demons nhìn bà chị buồn buồn nói.
Đợi hai người kia đi, Bảo Phương mới ra sức gọi:
- Lăng Phong.
Nghe tiếng gọi, Lăng Phong tư từ ngồi dậy, Bảo Phương mừng rỡ hỏi.
- Anh không sao, ổn rồi.
- Nhưng viên đạn đã bắn vào anh, máu vẫn đang chảy – Bảo Phương không yên tâm nói.
Lăng Phong cười nói:
- Viên đạn không có đầu nên không thể làm anh trọng thương được đâu.
Nói xong cậu đứng dậy về phía cô, dung tay bắt mấy con rắn ra khỏi người cô:
- Nó sẽ cắn anh đó, nó rất độc.
- Yên tam đi, đây là loại rắn Thúy Thanh Xà, chứ không phải Trúc Diệp Thanh. Loại Thúy Thanh xà này có hình dạng giống Trúc Diệp Thanh nhưng hiền lành hơn và không có độc.
- Anh nhìn thấy sao không nói cho em biết – Bảo Phương trách cứ vì sự sợ hãi của cô vẫn xòn khiến tim đập mạnh.
- Họ muốn diễn kịch, anh diễn cho họ xem. Haha…
Lăng Phong vừa nói vừa cởi trói cho cô, bảo Phương liền ôm chầm lấy cậu khẽ nói:
- Sau này đừng làm bất cứ việc gì cho em nữa. Em không muốn anh phải mạo hiểm hy sinh mạng sống của anh vì em.
- Đừng lo, ngay từ đầu anh đã biết đây là một vở kịch rồi. Con nhện độc trong đó đã chết lâu rồi, nó bị lật ngữa lên, cho nên anh xác định nó đã chết, họ đem nó về đây chỉ mục đích hù dọa mà thôi. Có lẽ họ phát hiện ra chuyện đó nên mới ngăn em mở nắp hộp ra.
Nghe những lời, Lăng Phong nói, bảo Phương thấy rất đúng, lúc nhìn thấy con nhện, cô mãi run sợ và lo lắng nên không chú ý kỹ con nhện đã bị phơi bụng như thế.
- Mặc kệ là anh biết trước hay không, Nhưng từ nay đừng vì em mà làm nhiều chuyện như vậy. Em không xứng.
- Vậy thì em cứ lấy thân báo đáp anh đi. Kết hôn cùng anh thì dù anh có làm gì cho em cũng xứng đáng mà – Lăng Phong cười cười ôm Bảo Phương vào lòng giữa chặt.
Vừa ra ngoài vào trong xe, cô gái đã đội bộ tóc giả, khoác áo blouse vào mình, đeo thêm cặp mắt kính màu nâu hiện nguyên hình là cô bác sĩ ZuZu Linh, còn Demons cũng lột miếng mặt nạ ra, hiện nguyên hình là anh chàng thiết kế thời trang nổi tiếng.
- Từ chối nhiệm vụ để chơi trò chơi này kể ra cũng đáng. Hai người này xem ra cũng rất yêu nhau, nhất là anh chàng đó – Zuzu Linh cười cười nói.
- Haiz, chị có nghĩ xem thử, anh chàng đó đã biết cái tẩy của chị em mình rồi hay không. Vẻ mặt hắn ta bình tĩnh vô cùng – Ken nhìn chị mình hỏi.
Mặc kệ cậu ta biết hay không, trò chơi đã kết thúc, chúng ta cũng sớm đi khỏi đây thôi.
Hai người nói xong, chiếc xe đột nhiên vọt đi mất
Một loạt những viên chức cấp cao đều bị ám sát hụt, những đường đạn đều bay sượt qua vai của họ, khiến họ bị thương nhẹ. Điều này đã làm rộ lên ầm ĩ khắp các mặt báo và truyền hình. Người dân cũng trở nên hoang mang vì từ trước đến giờ Việt Nam chưa hế xảy ra tình trạng này.
Nội bộ ngành bỗng trở nên hỗn loạn bởi sức ép từ nhiều phía đòi hỏi tìm cho ra nguyên nhân. Sức ép từ các cấp chỉ huy đưa xuống, từ báo chí, từ dư luận. Mọi người lại vất vả lao vào công cuộc điều tra.
Vì những nạn nhân đều toàn quan chức cấp cao của nhà nước, và những cuộc ám sát dường như chỉ nhằm mục đích đe dọa. Mọi nghi ngại càng gia tăng, nhất là đang trong tình hình thế giới căng thẳng có thể nổ ra chiến tranh bất cứ lúc nào? Và hành động lần này có thể xem là sự khiêu khích của các phần tử khủng bố đối với Việt Nam.
Sau khi định được vị trí của người bắn trong cuộc ám sát bất thành vừa xảy ra, Bảo Phương cùng mọi người đi đến đó truy tìm dấu vết.
Trên mái nhà cũ đối diện đã bị bỏ hoang từ lâu, mọc đầy rêu xanh bám trên tường. Bảo Phương vô tình nhìn trên đám rêu xanh ấy một dấu vết bị in lại trên rêu. Dù dấu vết đó không rõ rang cho lắm, nhưng Bảo Phương cũng nhận ra được dấu vết quen thuộc đó. Cả người cô bị trấn động mạnh, hô hấp trở nên rối loạn, tim đập mạnh, sắc mặt tái xanh.
- Em không sao chứ? – Trí Lâm lo lắng nhìn cô hỏi, mấy ngày nay họ đều bận rộn với các vụ án này nên gần như thức trắng.
- Em không sao – Bảo Phương vội vã lắc đầu.
- Có chuyện này, anh muốn nói với em – Trí Lâm nói nhỏ bên tai cô.
Bảo Phương liền đi theo Trí Lâm đến một góc vắng, Trí Lâm cẩn thận ngóc xung quanh không có người thì mới thì thầm nói:
- Em có để ý không? Nhưng người bị hại đều là những người có tên trong danh sách đó.
Bảo Phương giật mình hoảng hốt khi nghe Trí Lâm nói ra phát hiện của cậu, cô lập tức điểm lại từng cái tên một, quả nhiên đều là những cái tên có trong danh sách truy lùng của cô.
Vì lí do gì? Là sự trùng hợp hay là âm mưu? Vậy thì ai là người đã thực hiện? Không lẽ là…
- Bảo Phương… – Trí Lâm hơ hơ tay trước mặt cô khi thấy cô ngây người mất hồn.
- Anh, ngoài em ra, anh có tiết lộ bản danh sách đó cho ai nữa hay không?
- Không. Em cũng biết, bản danh sách này không phải ai cũng có thể tiếp cận được. Nếu tiết lộ lung tung sẽ bị kỷ luật nặng, làm sao anh dám tiết lộ chứ – Trí Lâm vội lắc đầu – Có phải em nghi ngờ gì hay không?
- Em chỉ hỏi vậy thôi – Cô lắc đầu phủ nhận, trước khi kiểm tra kỹ càng thì dù là trí Lậm cô cũng không thể tiết lộ phát hiện vừa rồi của mình được.
- Sao cũng được, em nhất định phải cẩn thận. Biết đâu em mới chính là mục tiêu thực thụ của hắn ta – trí lâm khẽ nhắc nhở.
Sau khi kiểm tra xong, Bảo Phương bảo Trí Lâm vể trước, còn bản thân đi giải quyết một chyện.
- Thục Quyên, mình muốn nói chuyện với bạn – Cô gọi ngay cho Thục Quyên khi Trí Lâm vừa rời đi.
Đó là một căn nhà vắng vẻ ở khu dánh cho người giàu. Nơi đây được giữ gìn an ninh rất tốt, hầu như chỉ có những người định cư ở đây mới thường xuyên ra vào, bình thường khu này rất yên tĩnh.
Bảo Nam nhận được tin nhắn của Thục Quyên nói rằng có chuyện quan trọng cần bàn với cậu, cậu liền lập tức tới đây. Chỗ này là nơi hai người thường xuyên hẹn nhau.
Bảo Nam mở cửa bước vào, bên trong vắng vẻ đìu hiu không bóng người. Bảo Nam cảm giác có chút kì lạ, bình thường Thục Quyên đều ngồi trên ghế đợi cậu đến, nhưng hôm nay lại không hề thấy bóng dáng cô ở đâu cả. Trực giác mach bảo sắp cỏ chuyện không hay xảy ra.
Bảo Nam liền cảnh giác đặt tay bên eo, nơi cậu giấu khẩu súng nhỏ của mình trong thắt lưng, gọi khẽ:
- Thục Quyên…
Đáp lời cậu là tiếng bước chân dồn dập gấp gáp.
Bảo Nam vừa ngẩng đầu lên đã chạm ngay gương mặt với ánh mắt mừng rỡ đầy xúc động của Bảo Phương. Cậu rời tay khỏi cây súng, giang hai tay về phía trước đón lấy đứa em gái thân thương vào torng lòng mình.
Không gì có thể thay thế được tình cảm cậu dành cho đứa em gái duy nhất này.
- Anh! – Bảo Phương ôm chặt Bảo Nam.
Bảo Nam cũng ôm chặt lấy em gái, cậu cũng không muốn chất vấn lí do em gái có mặt ở nơi này.
Lát sau, Bảo Phương nhìn Bảo Nam khẩn cầu:
- Anh, hãy trở về đi có được không?
- Anh sống rất tốt, đừng lo lắng cho anh – Bảo Nam tưởng cô lo lắng cho cuộc sống của mình gặp nguy hiểm bèn trấn an.
- Em anh sống tốt, vậy tại sao lại trở thành sát thủ như thế, anh có biết nếu bọn họ tìm ra anh, anh nhất định bị tử hình – Bảo Phương liền chất vấn cậu.
Bảo Nam giật mình kinh ngạc, cậu buông Bảo Phương ra nhìn chầm chầm vào cô, nhíu mày nói:
- Sao em biết người đó là anh?
- Vật này – Bảo Phương chìa tay ra trước mặt của Bảo nam một sợi dây truyền
Sợi dây truyền đung đưa trước mặt Bảo Nam rồi dừng hẳn lại. Bảo Nam sầm mặt bất giác đưa tay lên cổ mình chạm nhẹ vào sợi dây truyền trên cổ cậu. Đây là sợi dây truyền mà ba mẹ họ đã tặng cho hai an hem, mỗi ngưỡi giữ một sợi dây. Mặt dây truyền có hình dáng vô cùng đặt biệt.
- Nó vô tình in vào đám rêu trên tường.
Bảo Nam

Khoảng Cách Tình Yêu Full
Total Visits: 52214560
Visits Today: 62360
This Week: 62360
This Month: 4209006
2015-12-06 - 22:24




