uy ngồi cạnh trân và nói.
- Ờ há  Trân cười tươi.
- Há cái đầu em, lo cho mà còn bảo người ta áp đặt  Duy giả vờ giận quay sang chỗ khác.
- Thôi mà đừng giận em mà  Trân lay lay cái tay của Duy mà nói.
- Không  Duy trả lời dứt khoát.
- Giận hả ??? Trân hỏi tiếp.
- Ừ  Duy mạnh dạn nói.
- Vậy giận luôn đi  Trân nói một câu làm Duy giật mình.
- Thôi thôi anh hết giận rồi bà xã  Duy quay sang nịnh nọt.
- Ai làm bà xã anh chứ  Trân trề môi nói.
- Em chứ ai  Duy đáp gọn lẹ.
- Xí.
Thấy 2 người này tình tứ, cả chiếc xe bàn tán xôn xao, chỉ có 4 người vẫn không biết sự tình là chi:
- Sao chị Trân lại ngồi với anh Duy nhỉ ??? NS 1 nói.
- Ừ đúng đó chả phải chị ấy với anh Khánh là một cặp còn gì.  NS 2 tiếp lời.
- Kỳ vậy ta, mà trông họ cũng đẹp đôi đó chứ  NS 3 nói.
- Hiz uổgn thật, công chúa của lòng tôi thế là đã có người yêu rồi  Nam sinh 1 than trời.
Những tiếng bàn tán xôn xao vang cả xe.
Duy ngồi nở cả mũi:
-Làm gì mà anh nở mũi ghê vậy  Trân ngồi nhìn nổi da gà.
- Hì hì người ta khen mình đẹp đôi kìa  Duy nhe răng cười.
- Có vậy mà cũng………… pó tay anh  tTrân thở dài với Duy.
- Mà lúc nãy em với thằng Khánh đi đâu vậy hả ??? Duy tò mò hỏi.
- Đi có chút chuyện ấy mà  Trân cười nói,
- Chuyện gì ??? máu nhiều chuyện nổi lên và thế là Duy tiếp tục hỏi.
- Thì chuyện em của anh với Khánh đó  Trân giải thích.
- Ờ ờ, , vậy sao rồi ??? Duy hỏi.
- Thì Khánh nói thích em của anh.
- Vậy hai đưa nó sao rồi ??? Duy lạitiếp tục hỏi Trân.
- Em cũng không biết mà sao mỗi người ngồi một nơi thế kia, vậy là không xong rồi  trân chậc lưỡi nói.
- Ờ ờ sao vậy ta ??? Duy đưa mắt nhòm.
- Anh hỏi em em biết hỏi ai hả ????? Trân tức giận nói.
Duy sợ quá nên im bặt, ” Hiz làm gì dữ vậy trời ”
” Kỳ vậy, chẵng lẽ có chuyện gì xảy ra ???? Mà sao mặt Khánh lạnh tanh thế này, chán thật, giờ mình phải làm sao đây ????” trân ngồi vò đầu bức tai làm Duy khó hĩu nhưng không dám hỏi, đúng là sợ vợ quá thái.
Quay sang chỗ ngồi của Huy và nó:
- Cậu không nói cho tớ cô ấy là ai cũng được ?? Vậy cô ấy là người như thế nào ???  nó quay sang dụ dỗ Huy nói.
- Cô ấy ư ??? Cô ấy là một người vô cùng dễ thương, chính nụ cười của cô ấy đã cứu thoát tớ ra khõi hố đen của cuộc đời. Và cũng chính cô ấy cho tớ biết cảm giác yêu một người là như thế nào  Huy quay sang nhìn nó nói.
- Xem ra cậu yêu cô ấy quá nhỉ ??? nó ngây thơ nói.
- Ừ tớ yêu cô ấy đến nổi tớ có thể dâng hiến cả trái tim này và hy sinh tất cả để đổi lấy nụ cười trên đôi môi ấy  ánh mắt Huy lóe lên một tình yêu mãnh liệt đang bùng cháy.
- Tớ không ngờ là cậu lại yêu một người đến như vậy đó  nó tinh nghịch nói.
- Thôi cậu ngủ tí đi, chắc còn lâu mới đến trường  Huy nói rồi đẩy đầu nó vào vai mình.
Nó ngoan ngoãn nghe lời Huy, mắt nó nhắm lại, mà trong đầu vẫn không thôi suy nghĩ.
” Làm sao để có hết yêu Khánh được đây ???? Ông trời ơi !! Xin hãy cho con một câu trả lời đễ trái tim này không phải đau nữa. Làm ơn đi con xin ông ” tuy mắt đã nhắm nhưng nước mắt của nó cứ muốn tuôn ra nếu nó không kiềm nén.
” Ngủ ngon đi thiên thần của tớ. Từ ngày mai mọi chuỵên sẽ khác, nhất định tớ sẽ đem lại hạnh phúc đến cho cậu ” Huy nhìn nó ngủ mà lòng cảm thấy yên tâm đôi chút.
Quay sang chỗ hắn và Châu:
- Cậu có thích con bạn của tôi không ???? dường như Châu cũng muốn xác định chuyện này.
- không liên quan gì đến cậu  hắn lạnh lùng nói.
” Cậu ta đã quay về như lúc xưa rồi, kỳ lạ thật chỉ mới một ngày. Thôi bây giờ mình còn để ý chuyện này sao, nhìn kìa Huy chỉ thích Nhi thôi, trong mắt người ta mình không là gì cả. Có lẽ mình nên bỏ cuộc đi là vừa, đúng vậy bỏ cuộc thôi. Nhỏ ngốc kìa cậu nhất định phải làm cho Huy hạnh phúc đó !!!!!! ” Châu cười mà lòng buồn vời vời.
” Mình phải quay lại là mình trước kia, người ta đã thích người khác cũng như chìa khóa mở cửa tâm hồn mình đã biến mất. Hãy trả bản thân mình về đúng vị trí cũ của nó ” hắn nhìn ra ngoài cửa kính, cảnh vật vẫn đang chạy trước mắt như trêu đùa hoàn cảnh hắn bây giờ. Mắt hắn nhòa đi, có lẽ hắn đang khóc, nhưng chẵng ai nhận ra được điều đó.
Tình yêu là chi ??? Mà lại đưa đẩy 4 con người đó vào một cái lưới tình không lối thóat, đau khổ, nước mắt là cái giá phải trả khi yêu sao.

Chap 40:
Thế là 2 ngày xảy ra vô số chuyện đã qua đi, và hôm nay tất cả mọi người lại lên đường trờ về trường học. Nó và Duy tung tăng đến trường:
- Nhi, em với thằng Khánh có chuyện gì nửa àk ???_Huy suy nghĩ một hồi lâu rồi hỏi.
- Dạ đâu có gì đâu  nu cười chợt tắt trên môi nó.
- Lúc nào cũng không có gì, em không muốn nói cũng được, nhưng có chuyện gì cần hai giúp thì phải nói nghe chưa ???? Duy khẽ gõ nhẹ vào đầu nó.
- Dạ  nó cuối đầu nói.
Biết tâm trạng nó không được vui nên Duy cũng chẵng nói gì thêm cứ thế 2 anh em đến trường.
Hôm nay tụi nó đến lớp sớm nên chẵng có ai cả. Vừa đến lớp Duy quăng cặp cái đùng rồi chạy đi đâu đó, nó nhìn theo mà khó hĩu với ông anh của mình.
Nó nhìn xung quanh chán nãn, rồi nằm úp xuống bàn, một lúc sau thì ngủ luôn.
Hắn từ đâu lê chân mệt mõi bước vào, thì bắt gặp ngay bóng dáng quen thuộc đang nằm ngủ vô tư, đôi chân hắn không nghe lời nữa, tự động tiến lại gần bên cạnh, ngồi xuống đối diện nó, nhìn ngắm gương mặt thiên thần ấy đang ngủ, mà tim hắn cứ nhảy loạn xạ cả lên, bất giác hắn đưa tay sờ lên gương mặt ấy, nó khẽ cựa quậy làm hắn mất hồn nhảy vào chỗ của mình.
Vừa vào chỗ hắn thở hồng hộc đưa tay lên ngực để cảm nhận nhịp tim của mình đập nhanh đến cỡ nào. Hắn ngồi vào bàn ngước lên thì lại thấy mái tóc mượt mà đen bóng kia, hắn định đưa tay lên sờ lên nhưng cứ sợ nó thức dậy nên thôi.
Huy mở cửa lớp bước vào, nhìn thấy hắn ánh mắt Duy như lóe lửa, hắn thấy có người vào thì ánh mắt trở nên lạnh lùng vô cùng, chứ không ấm áp, trìu mến như lúc nãy.
Cũng vừa lúc đó nó trở mình ngồi dậy, lấy tay dụi dụi mắt:
- Huy đấy àk ?? thoáng nhìn thấy bóng Huy mập mờ nơi xa xa.
- Ừ sao cậu lại ngủ ở đây  Huy tiến lại gần nó dịu dàng nói.
- Tớ đi sớm quá nên ngủ quên luôn  nó nhe răng cười hì hì.
- Thôi mình ra cantin ăn sáng đi  Huy mỉm cười đề nghị.
- Ừ bụng tớ cũng đói meo rồi đây  nó cười tươi xoa xoa cái bụng của mình rồi đứng lên.
Đứng lên nó quay ra sau thì phát hiện có 1 cục ngồi chình ình nãy giờ, gương mặt thì không bộc lộ tí cảm xúc nào, bất chợt tim nó cảm thấy đau, nó gượng cười rồi quay đi cùng Huy. Nhìn bóng nó với Huy xa dần, khuôn mặt lạnh lùng ấy thoáng lên 1 nét buồn vô tận.
Trong khi đó thì có 2 con người đang chìm đắm trong hạnh phúc của riêng mình:

-Anh nặng quá đấy, ngồi dậy xem nào  trân nói mà lòng lâng lâng hạnh phúc khó tả.
- Thôi nào ngồi im đi đừng cựa quậy chứ  Duy nhăn mặt nói, mắt thì vẫn nhắm chặt.
- Tại sao anh lạimuốn nắm lên chân em chứ ??? Trân nhăn nhó nói.
- Bởi vì anh muốn cảm nhận cái hương vị hạnh phúc này, anh sợ nó sẽ biến mất như khi xưa  Duynói như quay lại kí ức cũ.
- Anh có biết là lúc đó anh buồn đến cỡ nào không hả ??? Trân nheo mày nói.
- Anh biết chứ, vì anh cũng nếm trải cảm giác đó  Duy mở mắt ra nhìn Trân.
- Ừ, 4 năm dài thật ấy anh nhỉ ???? Trân nhìn ra ngoài nói vu vơ.
- Àk anh quên hỏi, trong 4 năm anh đi, em ở đây có cặp với thằng nào không ??? Bỗng nhiên Duy bật ngồi dậy mặt hình sự nhìn Trân nói.
- Có hay sao ấy  trân giả bộ gãi đầu ngây thơ nói.
- Cái gì, thằng nào ?????? Cơn giận từ đâu tới và nhập vào người Duy.
- hahahah xem mặt anh kìa  Trân bật cười to.
- Còn cười được hả ??? Thằng nào??? Nói nhanh  Duynghiến răng nói.
- Làm gì có thằng nào ???chọc anh cho vui chơi  Trân ôm bụng cười chảy cả nước mắt.
- Sao em dám chọc anh hả ??????? Duy hét to vào tai Trân.
- Em thích đấy, thì sao ??? Trân kênh mặt nhìn Duy.
- Thì đâu có sao, hì hì  Duy xịu mặt xuống bẽn lẽn cười. ( đồ sợ vợ ).
- Thôi vào lớp rồi kìa, anh mau về đi  Trân hối Duy.
- Ừ ừ em cũg mau đi  Duy đáp lại.
Thế là cả 2 chạy hụt mạng mỗi người một đường.
Nó với Huy ăn sáng xong cũng vào lớp, cả lớp đang ồn ào, nhốn nháo, nhưng khi thấy cô Lan vào thì im thin thít. Bà cô nhếch mép cười nói:
- Hôm nay lớp chúng ta sẽ có thêm một học sinh mới vô cùng dễ thương  bà cô lanh lãnh nói.
Thế là cái bọn hám gái trong lớp lại nhốn nháo lên làm cô Lan bực mình đập bàn:
- Im lặng coi naò. Em vào đi  pà kô hét rồi nhìn ra cửa nói.
Một cô gái với cặp kính cận, vô cùng dễ thương bước vào:

- Xin Chào mọi người, tớ là Trương Thanh Lam, mới từ trường thiên thần chuyễn sang đây. Lí do tớ chuyễn vào lớp này là vì ở đây có người tớ thích. Mong các bạn giúp đỡ tớ nhiều hơn, tớ xin hết ạ  giọng nói búp bê vang lên khiến cả cái lớp nín thinh.
Con trai trong lớp trừ 3 người ra đều nhìn Lam với ánh mắt hình trái tim.
- E hèm !!! Thế em muốn ngồi chỗ nào, vì là hs mới nên sẽ được ưu đãi  Cô Lan nghiêm giọng nói.
- Dạ nếu được em muốn ngồi gần bạn kia ạ  Lam nói rồi chỉ tay về phía bàn của hắn.
Mọi người nhìn theo ngón tay của Lam, đều mất hồn, vì trước đến nay hắn không chịu để ai ngồi chung nên độc quyền một cái bàn đó, ngay đến bà kô mà cũng phải sợ:
- Thôi em chọn chỗ khác đi  Bà kô quay sang cười gượng nói.
- Nhưng em muốn ngồi gần bạn Khánh  Lam vẫn khăng khăng đòi ngồi.
- Không sao đâu ạ, cô cứ để bạn ấy ngồi  Hắn từ trên lạnh lùng nói vọng lên.
Mọi người ai cũng bất ngờ, riêng nó thì tim như xé ra thành từng mãnh vụn. Lam vui vẻ bước xuống ngồi cạnh hắn, hắn thì vẫn lạnh lùng nhích vào cho Lam ngồi.
Thế là tiết học bắt đầu, rồi cũng kết thúc nhanh chóng, đến giờ ra chơi khi mọi người định ra ngoài thì:
- Khánh àk !! Tớ có chuyện cần nói mình ra ngoài nha  giọng nói búp bê trong trẻo ấy vang lên làm cả lớp quay lại nhìn.
- Muốn nói gì nói ở đây đi _hắn lạnh lùng chăm chú đọc quyển sách.
- Vậy tớ nói đây, tớ thích cậu, vì thế mong cậu hãy làm bạn trai tớ  Lam nói to rành rọt từng tiếng một.
- Ok  hắn đặt quyển sách xuống, rồi lạnh lùng nhìn Lam.

Chap 41:
Vừa nghe hắn đồng ý, một mãng trời đen tối sầm lại trước mắt nó, thấy vậy Huy kéo nó ra khỏi lớp, có thể Huy sợ nó khóc mất thôi.
Tụi nó vừa đi, thì cái lớp nhốn nháo như cái chợ, bàn tán xôn xao về cái tin giật gân này. Duy ngồi ngẫm nghĩ mọi chuyện một cách khó hĩu ” Chuyện này rốt cuộc là sao ??? Chẵng lẽ nhỏ em mình không còn thích tên này sao. Còn nữa chẵng lẽ những gì mình đóan là sai s

ĐẾN TRANG: