hỉ có mình nó, cô đơn…
Nó men theo bìa rừng, chạy thật nhanh về phía có ánh sáng. Nó vốn sợ bóng tối. Nhưng càng chạy nó càng thấy âm u như cõi lòng nó bây giờ, ngột ngạt và u uất. Và như một sự sắp đặt, nó lại nhìn thấy chiếc huy hiệu năm xưa, nhưng cứ tiến lại gần là nó lại biẽn mất như hình ảnh Thoại lúc ẩn lúc hiện trong tâm trí nó..
Và nó nhìn thấy một dòng sông trong xanh phẳng lặng, yên tĩnh đến mức tuyệt đối. Nó tiến lại, ngồi trên bờ sông nhìn bóng mình dưới nước, nhưng nó không thấy gương mặt mình trong đó, nó chỉ nhìn thấy những đám mây u tối bủa vây. Chợt nó thấy khát nước, nó đưa tay múc một ngụm nước cho vào miệng, nhưng không ngọt chút nào mà mặn chát như vị của nước mắt. Nó giật mình. Phải chăng đây là dòng sông nước mắt của nó đã tuôn ra trong suốt 7 năm qua. Nó vẫn ảo tưởng rằng mình đã quên được Thoại nhưng đêm đêm nó vẫn nhìn thấy bóng dáng ấy trong giấc mơ, nói là yêu Cold nhưng vẫn lắm khi nó nhìn Cold thành Thoại. Mọi chuyện càng lúc càng trở nên phức tạp, nó thấy chóng mặt không hiểu chuyện gì đang diễn ra..Tất cả cứ như đưa nó quay lại đối diện với bản thân mình.
Và nó mở mắt..
Bây giờ là đêm khuya, một mình nó trong căn phòng bệnh nhân, Mọi người có lẽ đang ngủ ở ngoài cửa phòng. Nó muốn gặp Cold..
Thế là, trong bộ áo quần bệnh nhân, nó lê thân xác mệt mỏi của mình đến căn phòng nơi Cold đang nằm. Không biết vì sao nó có thể biết được số phòng của Cold. Có lẽ là linh tính. Cũng như nó và Thoại luôn có một mối thần giao cách cảm..
Nó thấy Cold đang nằm ngủ, đang thở oxy, đầu quần băng trắng. Nhưng có lẽ là nhẹ hơn Thoại năm đó.
Nó lại gần, ngồi bên cạnh, cầm cánh tay Cold lên rồi nói trong nước mắt:
- Anh nói anh yêu em! Nhưng anh đang giết em..Em cứ ngỡ rằng hạnh phúc sẽ mỉm cười với em sau bao nhiêu đau khổ. Thế mà hôm nay mọi chuyện lại xảy ra như thế này..Không được đâu, em không cho phép anh nằm đây như thế này..Nếu anh lại bỏ em ra đi như Thoại năm đó..Em sẽ đi theo anh..
Và nó ngủ thiếp trên tay Cold, trong đau khổ và tuyệt vọng..
- La Tường Di!
Nó nghe thấy ai gọi tên mình..Giọng nói quen lắm..Nó nghĩ có lẽ mình lại nằm trong giấc mơ, những giấc mơ kì lạ..
Nó choàng mắt tỉnh dậy..Nó thấy Cold đang nhìn nó..Ôi không! Là mơ hay thật thế này..bác sĩ nói là nhanh nhất cũng phải mất một tuần Cold mới có thể tỉnh lại, nhưng tính đến bây giờ mới có 2 ngày. Nó hốt hoảng:
- Cold! Cold ơi! Anh tỉnh lại rồi! Là thật hay mơ đây!
Nó hoảng loạn cầm tay Cold, rồi lấy tay véo má mình. Nó thấy đau. Một cảm giác thực. Như vậy thì không phải là mơ. Nó hạnh phúc đến phát khóc.
- You nói gì thế? Ai là Cold ở đây?
Lời xin lỗi muộn màng
Nó giật mình.
- Cold! Anh đang nói gì thế?
- You đang mê sảng à? Tôi là Thoại mà! Hay là lo cho tôi quá nên đầu óc you có vấn đề thế?
- Thoại ư?
Nó ngẩng người. Thế này là thế nào? Không chần chừ, nó chạy đi tìm bác sĩ, đầu óc cứ như bị say sóng..
Bác sĩ và người nhà của Cold chạy đến. Ai cũng vui mừng chỉ có mình nó là sửng sờ..
- Tránh ra! Đừng đụng vào người tôi! La Tường Di, you ở đâu rồi? – nó đứng ở ngoài nghe rõ mồn một tiếng Cold gọi nó, nó đứng dựa vào tường để chế ngự nỗi đau đang dâng lên trong lòng. Số phận đang đùa giỡn với nó.
Nó chạy lại nơi bà nội Cold đang ngồi:
- Bà ơi! Bà nói thật cho cháu biết đi! Tên thật của Cold là gì?
- Ờ! Thì nó có tên Việt là Trần Lâm Kha..
- Không đúng! Bà nói dối cháu! Không phải thế!
- Cháu đang nói gì thế! Đó..đó là sự thật mà..
Nó quỳ xuống dưới chân bà nội, nói trong nước mắt:
- Cháu lạy bà, bà hãy nói cho cháu biết đi! Cold tên thật là Trần Thoại, đúng không bà? Bà! Bà trả lời cháu đi chứ?
Nghe đến hai chữ “ Trần Thoại”, đột nhiên gương mặt bà nội Cold tối lại.
- Làm sao..làm sao cháu biết..
Nó buông thõng 2 tay, đôi mắt không còn thấy gì nữa. Đúng lúc đó, từ phía hành lang, nó nhìn thấy ba cùng mẹ Cold chạy đến..người đàn ông ấy chính là cha Thoại năm xưa..ông ấy nhìn nó bằng một ánh mắt hối lỗi..
Tại sao Thoại là là Cold, Cold lại là Thoại, tại sao lại thế? Chẳng phải Thoại đã chết rồi sao, đã ra đi vĩnh viễn rồi sao, bây giờ mọi chuyện lại hỗn loạn thế này. Nó ngồi im bất động.
Và như một ám ảnh, nó lại nhìn thấy chiếc huy hiệu năm xưa, ở góc lan can..
Nó đã từng rất mong Cold là Thoại. Nhưng cái hạnh phúc đó lại đến trong một hoàn cảnh không thể ngờ tới như thế này, khi mọi chuyện ngỡ như đã đi theo một lối khác thì lại trở về với hướng cũ.
Cánh cửa phòng mở ra, bác sĩ xuất hiện:
- Đúng là một kì tích! Chúc mừng gia đình! Nhưng..
- Nhưng gì bác sĩ? – ba Cold hốt hoảng
- Tôi muốn hỏi gia đình một chuyện. Có phải trước đây bệnh nhân đã từng bị một chấn động khá nặng ở vùng đầu và dẫn tới mất một phần trí nhớ không?
- Chuyện này..- người đàn ông ngập ngừng- đúng là có chuyện đó! 7 năm về trước nó đã bị tai nạn..
Nó như bị sét đánh. Mắt nhìn trân trân vào người mà nó sắp gọi là ba chồng.
- Đây là một trường hợp hy hữu và chưa từng có trong lịch sử. 7 năm trước khi bị chấn động vùng đầu, cậu ta đã bị mất một phần trí nhớ, nhưng bây giờ, phần kí ức đó lại trở về, thay vào đó phần kí ức của thời hiện tại lại bị xoá. Thật không thể tưởng tượng nỗi..– Bác sĩ lắc đầu
- Bác sĩ nói sao? Làm sao có thể như thế được? – Ba Thoại ngỡ ngàng
Nó giật mình và bắt đầu suy nghĩ. Nó có gắng liên kết lại những gì đã diễn ra trong suốt thời gian vừa qua kể từ khi nó nghe tin Thoại chết. Càng lúc như thế này không hiểu sao nó lại bình tĩnh..
Lúc nghe tin Thoại chết, nó quá đau khổ mà không để ý rằng là mình đã không nghe tin tức gì về đám tang của cậu ấy, lúc Cold trở lại những biểu hiện của Cold như một bản sao của Thoại, và khi nó mơ thấy Thoại trong giấc mơ cuối cùng thì cùng lúc đó Cold tỏ tình với nó, và khi nó làm đám cưới với Cold thì Thoại lại trở về. Điều kì lạ nhất mà cho đến bây giờ nó vẫn không lí giải được chính là sự xuất hiện của chiếc huy hiệu. Nó luôn xuất hiện trong những thời khắc quan trọng và như một định mệnh. Nhưng lại biến mất ngay sau đó. Nó như một ám hiệu tình yêu bí ẩn và kì diệu.
Nó cứ đứng yên suy nghĩ như thế trong hồi lâu, không để ý mọi người đang nhìn nó với một sự thắc mắc.
Đột nhiên, ba của Thoại tiến lại phía nó:
- Bác xin lỗi cháu..
Tan biến..
Nó không phản ứng gì, chỉ ngước mắt nhìn lên
- 7 năm trước bác đã đưa Thoại đi trong yên lặng, không dám để cháu biết, và trong khoảng thời gian 5 năm ở Đức, bác đã dấu Thoại không cho nó biết gì về cháu. Bác biết cháu đã rất đau khổ..bác cũng..
- Ông đừng nói gì nữa..Tôi không muốn nghe. Cuối cùng kẻ khiến tôi phải đau khổ ngần ấy năm lại là ông.
- Bác biết là bác đã có lỗi rất nhiều với cháu. Nhưng trách nhiệm của một người làm cha buộc bác phải làm như vậy. Cháu biết không? 7 năm trước, vào cái đêm đó, bọn xã hội đen đã tới tận bệnh viện để tìm tung tích thằng nhỏ trả thù cho đại ca của chúng nó, bác đành phải đưa Thoại ra nước ngoài để đảm bảo an toàn cho nó. Lúc ở bên Đức, nhiều lần nó hỏi về quá khứ nhưng bác không dám nói vì sợ nó lại đòi quay về, nó vẫn luôn nói rằng thường mơ thấy cháu nhưng không biết cháu là ai. Bác đau khổ mà giấu đi. Nó là tương lai của cả dòng họ. Nhưng không ngờ mọi chuyện lại diễn ra như thế này..cho đến bây giờ bác mới hiểu rằng giữa cháu và nó là duyên phận..bác ân hận vô cùng..
Ông ta nói và khóc. Một người đàn ông khi khóc chứng tỏ rằng họ đã quá đau khổ.
Nó không nói gì cả. Gương mặt lạnh tanh. Biết rằng ông ta làm thế là vì thương con nhưng ông ta đâu hiểu cảm giác của nó. Thoại chết đi sống lại bao nhiêu lần thì cũng ngần ấy lần nó chạm tay vào cái chết. Chẳng ai hiểu cho nó cả..
Nó tiến vào phòng bệnh, ngồi cạnh Thoại. Bây giờ, khi đã biết rõ mọi chuyện, nó vẫn chẳng cảm thấy nhẹ nhõm hơn tí nào. Nó vẫn thấy buồn da diết. Nhưng ít ra người nó yêu trong suốt cả đoạn hành trình gian khổ vừa qua vẫn là một người, đó là Trần Thoại. Tính từ năm 17 tuổi đến nay, đã 7 năm nó sống với tình yêu bé nhỏ này và đau khô cùng nó. Biết bao giờ hạnh phúc mới thực sự đến với nó. Một câu hỏi chưa có câu trả lời..
Những ngày sau đó, Thoại tỉnh lại và hồi phục sức khoẻ đến mức kinh ngạc, cứ như được uống thần dược vậy. Từng ngày từng ngày trôi qua nó cố gắng kể lại cho Thoại nghe những gì đã diễn ra trong 2 năm Thoại mang tên Cold, nhưng Thoại vẫn chẳng có chút hồi ức gì, tất cả cứ như bị xoá sạch đi vậy.
- You! Tôi đã sống với tên Denky Cold như thế sao?
- Cậu không nhớ gì thật à?
- Uh! Không nhớ gì hết! cứ như trong đầu tôi có một khoảng trắng bóc vậy!
- Nhưng cậu đã trở về với Thoại ngày xưa là được rồi! – nó cười nhẹ
- Tôi thật là đáng trách mà! Nỡ quên mất you những 7 năm, cái này là tội lớn lắm! – Thoại chẹp miệng
Nó phì cười. Có lẽ cứ quên đi như thế lại hay. Thoại sẽ không còn đau khổ nữa..
- Nhưng trông you 24 tuổi so với lúc 17 tuổi thì có hơi già hơn!
- Cái gì? Già à? – nó nhăn mặt
Cũng phải thôi, từ cái ngày định mệnh 7 năm về trước cho đến giờ, lúc nào nó cũng sống trong dằn vặt đau khổ thử hỏi sao không già trước tuổi được +_+.
- Uh thì tôi già đó! Mà vì ai tôi mới già chứ!
- Ôi không! Tôi sorry! Lỡ lời! Mà you có già thật thì cũng không sao! Tôi vẫn thích you như ngày nào mà! – Thoại mỉm cười. Nụ cười mà đã 7 năm qua nó vẫn thường thấy trong giấc mơ.
Nó lại nhìn lên bầu trời qua ô cửa sổ, trời xanh quá..nó lại thấy chiếc huy hiệu đó, nhưng nó mờ dần mờ dần rồi chìm vào nền trời xanh..
Một tháng sau, Thoại ra viện. Chúng nó đã làm lại một đám cưới nhưng chỉ có 2 người mà thôi. Nó muốn được ích kỷ một lần trong đời, nó muốn được một mình hưởng thứ hạnh phúc mà bấy lâu nay chờ đợi..
- Chúng ta đi Mỹ nhé!
- Vì sao?
- Để không còn đau khổ..để mãi được bên nhau..
- ..
Nhưng ngày lên sân bay..nó không tìm thấy Thoại..một lần nữa con người ấy lại biến mất
Nhưng nó không đi tìm, cũng không lo lắng, chỉ đứng đó và đợi. Sau bao nhiêu đau khô nó đã có đủ bản lĩnh để có thể vững vàng trước tất cả, và kì lạ nhất là càng lúc nó càng có niềm tin vào cuộc đời này.
- You đang ở đâu đấy? Sorry ! Tôi đang ở biển. Tự dưng tôi không muốn đi Mỹ nữa!
Đó là dòng tin nhắn của Thoại, nó mỉm cười. Ngay từ đầu nó đã biết Thoại không hào hứng lắm với việc rời xa quê hương, bản thân nó cũng vậy, chúng nó dự định đi Mỹ là mong có được những tháng ngày hạnh

Bạn Gái Của Thiếu Gia Full
Total Visits: 53378650
Visits Today: 408879
This Week: 1226450
This Month: 5373096
2015-12-06 - 22:29




