u ta. đưa ta tới bệnh viện…
Trúc Lam: mà ai ném chuẩn vậyk
T/g: không rõ, hình như là của…
Kì Bình (cười nhăn nhở): hình như là tác phẩm của anh.
T/g: vậy thì còn đợi gì nữa. Anh là người gây ra tội mà không mau…
PV (cười hạnh phúc): ss biết là em sẽ đứng về phía ss mà, em tốt lắm aki. không phụ công ss thương em
T/g: mất nhiều máu quá nên mê sảng rồi. . Đỗ Kì Bình, còn đứng đó làm gì nữa. anh không nghe Giang Chấn Thiên bảo gì sao? tìm xem có chỗ nào thì phi tang đi…
PV (sùi bọt mép chết): Thật là độc ác mà
Mọi người (hớn hở ra mặt): vậy là trò này kết thúc ở đây. chưa có ai bị tổn thất hay bị thương
PV (vùng dậy): thế mấy người nhìn ta máu me be bét thê này mà bảo là không bị thương hả? mấy người (lãnh trọn một viên gạch nữa) là ai?
Mọi người (bỏ đi hết mà không thèm đưa PV đến bệnh viện): đi thôi, chúng ta đi dã ngoại thôi. lâu lắm rồi chưa đi. Aki, sao thế? định nói gì với bà PV đó thế?
PV: muốn xin lỗi ss phải không? ta sẽ không chấp nhận đâu. đừng hòng nhâậnđược sự tha thứ từ ta.
T/g (cười mím chi): ak, không. ss hiểu lầm rồi. em chỉ định nói với ss là lần tới em sẽ công bố danh sách các nhân vật được yêu thích nhất do khán giả bầu chọn thôi. nếu ss rảnh thì đưa tin hộ em naz. thôi, em đi đây, kẻo mọi người chờ
Tường Vi: Aki ak…thế con gái có được vào trong danh sách đó không vậy
T/g: có chứ, con trai và con gái đều được xếp chung hết trong danh sách mà. Đan Linh nhìn Tường Luân đầy hoảng hốt.
Đan Linh: anh, mấy đứa nó đâu rồi. Tường Vi…
Tường Luân: đừng lo Đan Linh. Tường Vi có khả năng dịch chuyển tức thời nên chắc không sao đâu.
Dyland (nhìn thấy Tường Luân đầu tiên): Tường Luân? Cậu…
Tường Luân (mỉm cười thân thiện): mình đến giúp mọi người nè
Thiên Dã+hội hs + những người ở gần đó: Tường Luân? Hạ Tường Luân uk?
Tường Luân (nhún vai): Chào, lâu rồi không gặp em, Thiên Dã và cả mấy thằng nữa. Vẫn khẻo chứ
Chí Kiệt+Kì Bình+Vô Kị (vui mừng): Anh Luân. Đúng là anh rồi
Thiên Dã (lao đến bá vai Tường Luân): Anh, em không dám tin đây là sự thật nữa. em cứ tưởng là anh và Carey đã chết.
Đan Linh (nhíu mày): tất nhiên rồi, cậu nghĩ anh Tường Luân và Tường Vi là ai hả?
Thiên Dã: Đây là…
Chí Kiệt: Cô là ai vậy?
Kì Bình: Nhìn cũng xinh quá!
Đan Linh (trừng mắt nhìn): hỗn xược. Dám nói thế với đàn chị ak?
Dyland: Là Đan Linh phải không?
Đan Linh (gật đầu): Phải, là bổn đại tiểu thư đây. lâu rồi không gặp anh Dyland
Chí Kiệt (mắt tròn xoe): Chị là Phạm Đan Linh?
Kì Bình: Cái gì? Nữ hoàng tuyết trường mình đấy hả?
Thiên Dã: em tưởng chị đã chuyển đến Anh sống rồi cơ mà.
Đan Linh (cười bí hiểm): suýt nữa là thế rồi.
Lynxia (bỗng dưng xuất hiện): tán gẫu đủ rồi đấy. đừng có quên là bọn mày đang ở trong tình huống nào?
Đan Linh (ngạc nhiên): Lynxia Queen?
Lynxia (nổi cáu): tên tao để cho mày gọi tự tiện thế ak
Đan Linh (vẻ mặt lạnh lùng): Này cô bạn học cũ, đừng có quá quắt vậy chứ
Lynxia (nhíu mày): Phạm Đan Linh…là mi phải không?
Tường Luân (bỗng lên tiếng): Mọi người, để nói chuyện sau nhé. h chúng ta có việc để làm rồi
Lynxia: Ngươi là…
Khi Tường Vi mở mắt ra thì thấy mình đang ở trong 1 phòng học. Nó có vẻ gì đó hơi khang khác. bàn ghế cũ hơn và cổ lỗ sĩ hơn. Trên tường không có dán nội quy trường học mà thay vào đó là các câu thần chú và công thức pha chế ma dược. Tường Vi nheo nheo mắt cứ ngỡ là mình đang nằm mơ. Cô thấy đầu mình đau như búa bổ. Sau 10s nhăn mặt suy nghĩ, cô bắt đầu nhớ lại mọi truyện đã xảy ra. Cô nghe thấy tiếng hét của anh Tường Luân bảo phải cẩn thận. Ở phía sau có cái gì đó. và cô cùng âu Triết Vũ quay đầu lại nhìn. một quả cầu năng lượng bóng tối đang phóng về phía cô và sau đó thì cô không còn nhớ gì nữa. tỉnh lại, cô đã thấy mình nằm ở đây. Tường Vi ngó xung quanh: “không biết mọi người đâu rồi nhỉ?”. và cô bắt đầu lên tiếng gọi: “Triết Vũ, anh Luân, chị Đan Linh, Tử Khiêm, Trúc Lam, Chấn Thiên…mọi người đâu hết rồi. lên tiếng đi chứ”. không có ai trả lời, thay vào đó là 1 tiếng ồn ào vọng từ bên ngoài vào. Cô nghe tiếng ai đó nói vui vẻ trên mic: “Theo mọi người, năm nay ai sẽ giành được vương miện hoa khôi của trường Dracate chúng ta”. Tường Vi vô cùng ngạc nhiên. Đây đúng là Dracate rồi? nhưng quang cảnh sao có vẻ là lạ thế nhỉ? ngoài kia đang diễn ra cuộc bình chọn hoa khôi sao? chắc là Giai Đình sẽ được thôi. mà khoan đã. sao trường mình lại tổ chức cuộc thi vào lúc này. chẳng phải trường đang bị phe chống đối tấn công sao?
Tường Vi hốt hoảng chạy ra khỏi phòng học. vừa lao ra đến cửa thì Tường Vi đã đâm sầm vào ai đó. Tường Vi lồm cồm bò dậy.
Một giọng nam ngọt ngào vang lên: Bạn không sao chứ? sao lại chạy vội như vậy? mà sao h này bạn lại ở đây? chẳng phải thầy hiệu trưởng đã yêu cầu tất cả hs phải có mặt ở sân trường sao
Tường Vi (nhăn nhó và xoa xoa vết xước ở tay): vậy uk? thế thì cậu đang làm cái quái gì ở đây hả?
Người con trai kia: Trốn. không thích ở đó nữa thì về lớp thôi. đùa thôi, thật ra là tôi đang chờ 1 người rất quan trọng. hôm nay, con bé sẽ đến thăm chúng tôi nên tôi đến đây đợi. Dù sao thì… (bỗng ko nói nữa mà im lặng)
Tường Vi (thấy lạ nên ngẩng đầu lên xem): Sao đang nói mà… (khuôn mặt cô nhìn thấy đẹp trai hoàn hảo không tì vết, sống mũi cao cao, đôi mắt sắc, lông mi dài và cong vút, nụ cười có duyên chết người…sao bộ mặt này quen thế nhỉ? – Tường Vi chớp chớp mắt định thần)
Tường Vi+nv kia (đồng thanh): Anh Tường Luân/Như Nguyệt, sao anh/em lại ở đây?
Tường Vi+nv kia (đồng thanh tập 2): Cái gì cơ? Như Nguyệt/Tường Luân?
Tường Vi+nv kia: Anh/em không phải là Tường Luân/Như Nguyệt sao
Tường Vi+nv kia: tất nhiên là không phải rồi
Tường Vi +nv kia: mà nói thế thì anh/em là… (im lặng 5s)
nv kia (lên tiếng trước): Carey phải không?
Tường Vi (hai tay bịt chặt miệng, gật đầu): papa…
Nói về nhóm của Âu Triết Vũ. Cả bọn 4 người đang bàng hoàng với những gì diễn ra trước mắt. theo trí nhớ mơ hồ của họ thì có ai đó cảnh báo cho bọn Triết Vũ biết về quả cầu bóng tối đang phóng về phía họ. rồi 1 luồng ánh sáng chói loà bỗng phát ra từ người Triết Vũ làm cả bọn phải nhắm nghiền mắt. lúc mở mắt ra thì đã thấy họ đứng ở đây, giữa một đám hs trường Dracate đang điên cuồng hò hét. Triết Vũ, Chấn Thiên, Tử Khiêm và Trúc Lam tưởng mình bị hoa mắt khi nhìn thấy dòng chữ trên các banner màu đỏ: “Chào mừng cuộc bình chọn nữ hoàng của trường Dracate niên khoá xx- Xy”.
Trúc Lam (hoảng hốt hét lên): sao lại thế, theo như những dòng chữ này thì chúng ta đang ở thời điểm 30 năm về trước ở trường Dracate uk?.
Triết Vũ (có vẻ là người bình tĩnh nhất trong nhóm): có lẽ vậy. bằng cách nào đó chúng ta đã trở về quá khứ
Chấn Thiên: bằng cách nào chứ?
Tử Khiêm: ai có sức mạnh này chứ? mình chưa nghe thấy loại pháp thuật này bao giờ cả
Triết Vũ: mình không rõ. nhưng cái đó giờ đâu quan trọng, cái quan trọng là tìm Tường Vi kìa
Trúc Lam: Tường Vi uk? chắc gì cô ấy đã bị kéo về đây cùng chúng ta
Triết Vũ: lúc đó có 5 người bọn mình đứng gần nhau, vậy mà cả 4 chúng ta đều bị đưa về quá khứ. cậu có chắc là Tường Vi sẽ không có mặt ở đây không
Trúc Lam: mình không biết. mình…
Lời nói của Trúc Lam bị cắt đứt bởi tiếng của MC: “theo mọi người, năm nay ai sẽ giành được vương miện hoa khôi của trường Dracate chúng ta?”. cả trường nhao nhao cả lên: “tất nhiên là công chúa Như Nguyệt rồi còn hỏi. mau công bố kết quả luôn đi”. và MC đã mỉm cười hả hê: “vâng, mọi người đã đoán đúng rồi đấy. chính xác là công chúa Như nguyệt lại tiếp tục đăng quang. Nào chúng ta hãy chào đón công chúa bước ra sân khấu”
“Như nguyệt? cái tên nghe quen quá!”- Chấn Thiên thốt lên làm một hs nam đứng bên cạnh khó chịu (???) phải lên tiếng- “ngay cả công chúa Như Nguyệt cũng không biết. cậu có phải là hs của Dracate không vậy? Thật là mất mặt thay cho Dracate”. Nhìn mặt Chấn Thiên như sắp phun trào núi lửa. Cả đời có bao giờ Chấn Thiên bị ai chê bai đâu, (ngoài cô bạn gái ác quỷ của mình và công chúa Carey ra). vậy mà h bị một tên vô danh tiểu tốt, không quen biết kêu là cậu làm mất mặt trường Dracate? Cậu có vẻ ức chế lắm. Nhưng Chấn Thiên không thể nói được gì vì cậu vừa mới nhìn thấy cái người mà bọn hs gọi là công chúa Như Nguyệt: “Tường Vi ngốc kìa”. Chấn Thiên quay sang nhìn nhóm bạn của mình và cũng thấy vẻ mặt sửng sốt của các bạn. Tường Vi đang xuất hiện trên sân khấu Dracate với trang phục váy đen, tóc duỗi thẳng như ngày mới vào trường và được buộc bổng lên…cả bọn gần như đờ đẫn và không biết phải làm gì nữa
Trúc Lam: vậy là Triết Vũ đã đoán đúng, Tường Vi cũng theo chúng ta và bị cuốn về quá khứ. nhưng sao mọi người lại gọi cô ấy là Như nguyệt nhỉ
Tử Khiêm (giục): giờ không phải là lúc quan tâm tới truyện đó đâu Trúc Lam, Tường Vi rời khỏi sân khấu rời kìa. mau đuổi theo cô ấy thôi
Và cả nhóm 4 người vội đuổi theo cô gái mặc váy đen đang tung tăng cầm chiếc vương miện và bó hoa đi về khu phát triển năng lực. Nhưng kì lạ sao là càng gọi Tường Vi thì cô gái đó càng không quay lại và cũng không chịu giảm tốc độ. sau Triết Vũ chạy hết sức thì mới túm được tay của Tường Vi (theo như cậu ấy nghĩ)
Triết Vũ: cậu bị sao thế hả, Tường Vi? có biết là bọn mình gọi cậu nãy h không
Tường Vi (mắt tròn xoe): cậu là ai thế? cậu gọi tôi hả? xin lỗi nhưng tôi không nghe thấy? thế cậu gặp tôi có truyện gì không
Chấn Thiên (cùng Tử Khiêm và Trúc Lam vừa mới đuổi kịp): gì thế hả, đầu heo. cô có biết là bọn tôi lo cho cô thế nào không hả? một đứa người phàm như cô mà bị đưa về quá khứa của 30 năm trước chắc đang khóc thét lên vì sợ. bọn này cứ tưởng cô sẽ như thế chứ. không ngờ lại…
Tường Vi (tiếp tục chạy về phía lớp học cuối dãy): tôi không hiểu cậu nói gì cả. Xin lỗi, tôi phải đi tìm bạn không thể tiếp truyện các bạn lâu được. hôm nay có một người quan trọng sẽ đến thăm chúng tôi nên…
Nhóm Triết Vũ thấy Tường Vi chạy nên cũng chạy theo. nhưng rồi, cô ta đột ngột dừng lại làm cho đám Triết Vũ, Chấn Thiên, Tử Khiêm và Trúc Lam phải tò mò bước về trước xem cô ta đã thấy gì mà tự dưng lại ngừng chạy. Triết Vũ, ChấnThiên, Tử Khiêm và Trúc Lam không còn tin vào mắt mình nữa. trước mắt họ là hai Tường Vi. Hai cô gái giống nhau như hai giọt nước. ch

Công Chúa Hoa Tường Vi Full
Total Visits: 52159975
Visits Today: 7775
This Week: 7775
This Month: 4154421
2015-12-06 - 22:27




