Chuông vừa báo, là Duy chạy vụt lên tầng trên, vào đúng lớp Trân:
- Bạn ơi Duy kêu một nhỏ đang ngoài cùng lớp.
-Ê tụi bây hotboy lớp dưới lên đây kìa con nhỏ đó vui mừng nhảy cẫng lên kêu đám bạn nó.
Thế là cả một lũ kiến bao quanh Duy:
- Ui Anh ăn gì mà đẹp trai thế ạ NS 1 nói.
-Kệ người ta pà hỏi làm gì, người ta đẹp là được rồi NS 2.
- Cho em sờ mặt anh tí nhé, trời ơi da anh ấy như em bé í con nhỏ sờ mặt Duy thốt lên.
Trong khi cái lũ om sòm ấy, làm cả một vùng náo loạn, thì Duy đưa mắt vào lớp tìm Trân, nhưng cái hình bóng ấy không có đây, làm Duy thoáng buồn. Nhưng cũng định thần lại:
- Mấy bạn àk !! Làm ơn cho mình hỏi Trân đâu được không ?? Duy vừa hỏi vừa đá lông nheo.
Cái đám hỗn loạn ấy thi nhau ngã xuống nhưng cũng ráng lòm còm lên trả lời trai đẹp:
- Trân ở dưới sân sau đấy anh ạ.
Vừa nghe có vậy Duy vụt chạy đi………………
Chap 28:
Duy vội chạy nhanh ra sân sau trường kiếm Trân, vừa chạy ra thì Duy đã bị đứng hình khi thấy Trân ngồi cạnh một cái thùng giấy bên trong là một chú cún cực kỳ dễ thương.
Khuôn mặt ấy sao mang một nổi buồn vời vợi, ánh mắt nhìn nơi xa xôi, đôi môi nho nhỏ, làm cho Duy không sao thoát khỏi sự xao xuyến lạ thường. ”Cô ấy vẫn vậy vẫn đẹp như một nàng tiên, và tấm lòng nhân hậu ấy luôn làm mình gục ngã ” đang ngắm nhìn người con gái mình yêu thương, thì đột nhiên Trân quay lại, thoáng bất ngờ khi nhìn thấy Duy:
- Anh đến đây có việc gì ?? Trân nhíu mày hỏi.
- Anh……anh nhìn vào ánh mắt Trân làm Duy lúng túng.
- Có chuyện gì ?? Trân lạnh lùng nói.
Tự nhiên lúc này đây, Duy chẵng thể nói được điều gì:
- Àk có lẽ anh biết chuyện em gái anh rồi nhỉ ?? Trân cười khinh bỉ.
- Ừ đúng vậy, anh muốn hỏi em là em đã nói gì với em gái anh Duy bấm chặt 2 tay mình cố gắng hỏi.
- Hahahhahaha đột nhiên Trân cười to.
- Anh nghĩ tôi có thể làm gì được em gái anh nhỉ ??? Trân nhìn Duy bằng một ánh mắt khinh bỉ.
- Thật ra là em đã làm gì ????? Duy nhìn Trân nghiêm túc hỏi.
- Làm gì ư ?? Tôi đã làm cho nó có cảm giác đau khổ giống tôi từ 4 năm trước. Mà chính anh đã đem đến điều đó, bây giờ tôi chỉ đáp lại thôi Trân nhìn Duy, xoáy sâu vào ánh mắt trân là một nổi hận đang dâng đầy.
- Xin lỗi ư ??? Bây giờ anh nói thì có ích gì, anh có biết là 4 năm qua tôi đã sống như thế nào không hả ????_Trân đột nhiên đứng dậy và hét to, sử dụng tất cả sức lực của mình đánh mạnh vào người Duy vừa đánh nước mắt Trân lại rơi càng nhiều.
Duy cứ đứng im cho Trân đánh. Miệng thì luôn nói:
- Anh xin lỗi.
Khoảng một lúc sau, khi đã mệt lữ Trân buông tay mình xuống không đánh nữa. Thấy vậy Duy đưa tay ôm chặt Trân.
Trân thoáng bất ngờ, nhưng sau đó đẩy mạnh Duy ra, tát vào mặt Duy một cái giáng trời:
- Tôi hận anh, suốt đời tôi sẽ mãi mãi hận anh _Trân rít lên từng chữ rồi vụt chạy.
Duy dường như mất hết sức lực, đôi chân Duy khụy xuống. Nước mắt bắt đầu rơi trong đầu Duy câu nói của Trân như ám ảnh Duy ” Tôi hận anh, tôi hận anh, tôi hận anh ”, Duy đấm mạnh vào tường, khẽ giơ bàn tay lên nhìn nó bắt đầu rướm máu, nhưng sao Duy chẵng thấy đâu thễ xác, mà trái tim Duy đâu thế này. Ai có thể cứu Duy, Duy tiến lại con cún con, đưa bàn tay mình sờ nhẹ vào nó, hơi ấm lúc nảy của trân vẫn còn ở đây làm Duy càng thấy đau hơn. Con cún thấy máu trên tay Duy thì hoảng sợ cứ sũa ngày càng to, càng to. ” haha ngay đến con cún còn ghét mình, thì nói chi con người ” Duy đưa tay ra khỏi con cún ngồi bệt xuống đất đưa tay gác lên trán. Chẵng đễ tâm máu trên tay càng lúc càng nhiều.
Bàn chân của Trân cứ chạy chạy mãi cho đến khi mõi. Trânngồi xuống úp mặt khóc nức nở.
- Tại sao trái tim tôi vẫn lỗi nhịp vì anh. Tại saooooooooo_trân hét lên.
” Mình là một con ngốc, hahha một con ngốc mù quáng ”
Sau khi khóc mệt Trân ngước mặt lên thì thấy mình đang đứng cạnh cái cây sát phia bên dưới rào trường. Nhìn cái cây ký ức lại tràn về trong Trân:
- Em mau xuống đi. Coi chứ té đó chời. Duy nhăn mặt nhìn Trân.
- Em mà sợ gì _Trân nhìn Duy cười tươi.
-Em không sợ nhưng anh sợ đó Duy nhìn Trân nhăn mặt lo lắng.
- Á chết lão giám thị tới nhìn thấy bóng dáng ông thầy hói hói nơi xa xa Trân mất hồn buông tay.
Và thế là quyên cục thịt khổng lồ đè nặng lên người Duy. Duy ê ẩm nói:
- Khỗ cái thân tui. Anh nói mà em không nghe hả lỡ có chuyện gì thì sao ?? Duy nghiêm mặt mắng Trân.
- Hức tại em thấy lão giám thì chớ bộ. Mà có sao đâu, có anh đỡ em mà sợ gì Trân nhìn Duy cười tinh nghịch.
-Không sao cái đầu em, lỡ không có anh thì biết làm sao hả ???????? Duy tiếp tục giảng đaọ.
- Ơ vậy anh không ở bên cạnh em mãi àk ?? Trân trề môi nhìn Duy hỏi.
- Không có dĩ nhiên là anh sẽ mãi mãi ở bên cạnh em rồi Duy mỉm cười trước sự dễ thương của Trân.
- Hứa đó nha _Trân đưa ngón tay út ra trước mặt Duy.
- ừ hứa Duy khẽ đưa tay móc nghéo.
-Hahhaa, gì mà ở cạnh mãi mãi, gì mà hứa cơ chứ. Tất cả đều là nói dối. Đồ nói dối tôi hận anh Trân hét to giữa sân trường.
Trong lớp học thì nó và hắn cũng chẵng nói với nhau một tiếng nào, nhưng hắn thì cứ thỉnh thoảng liếc nhìn nó khi nó không để ý.
Thế là buổi học cũng trôi đi trong không khí nặng nề. Nó lê chân bước về nhà chẵng hĩu hôm nay Duy đi đâu mà cứ như bốc hơi. Hắn thì trên suốt đường về cứ đi theo nó, như kẽ biến thái vậy ” Không. Mình đâu phải kẻ biến thái đâu, chỉ tiện đường mà thôi. Đúng vậy tiện đường mà thôi ” hắn yên tâm với suy nghĩ ngốc nghếch của mình.
Cuối cùng cũng về tới nhà, nó leo lên phòng đánh một giấc cho tới bữa ăn tối thì Duy cũng đã về. Cả nhà ăn tối, mama, papa thì hỏi thăm tụi nó đủ thứ. Sau khi ăn xong nó quay về phòng, lục lọi sách vở định học bài, thì thấy một vật gì đó. Nó cầm vật đó lên sau một hồi đắn đo suy nghĩ, nó chạy thẵng qua nhà hắn.
Chap 29:
Nó đi qua đi lại trước cửa nhà hắn, phân vân không biết có nên bấm chuông hay không??? ”Giờ làmđây trời. Hay mai mình đưa cũng được nhỉ. Nhưng lỡ cậu ấy tưỡng mất thì làm sao, hiz ông trời ơi giúp con với ” Nó cứ đứng trước nhà hắn mà đấu tranh nội tâm. Bất ngờ thiên thần bé nhỏ của chúng ta xuất hiện, cất tiếng nói lanh lảnh của mình lên:
- AAAAAAAAAAAAA Chị Nhi pé Luân vừa bước ra khõi nhà pé Na thấy nó thì vừa hét vừa 3 đầu 8 chân chạy lại chổ nó.
- Hả ??? nó bất ngờ quay đầu lại.
- Chị Nhi đứng đây làm gì zậy vô nhà đi nào _pé Luân vừanói vừa nắm tay nó kéo vào nhà.
- Ơ chờ chị đã nó bất ngờ thốt lên được vài tiếng thì cánh cửa mở ra.
Nó đưa mắt đảo quanh nhà, không thấy hắn đâu nó thở phào nhẹ nhõm. Nó cúi xuống quay sang nhìn pé Luân:
- Luân nà !!Chị nhờ 1 chuyện được hông ???_nó nhìn pé Luân cười tinh nghịch.
- Dạ pé Luân gật đầu lễ phép.
- Luân đưa giùm cái này cho……………… nó chưa kịp nói xong thì:
- AA anh Hai chị Nhi tới chơi nè thấy hắn đi xuống pé Luân hét lên.
Nó giật thót cả tim, bất chợt quay đầu lại nhìn. Hắn cũng bất ngờ nhìn nó, 4 con mắt lại nhìn nhau thắm thiết như để thõa mãn nổi nhớ nhung đã hơn một ngày không nói chuyện. Được một lúc cả 2 đi ra ngoài công viên nói chuyện, nó ngồi trên chiếc xích đu thân thuộc ngày nào, còn hắn thì ngồi trên chiếc ghế đá bên cạnh, một không gian yên tĩnh cứ dần dần xâm chiếm tụi nó. Nó đành phải lên tiếng phá vỡ bầu không khí này:
- Khánh àk giọng nó man mát một nổi buồn.
- Sao cơ hắn đáp lại.
- Có cái này……Tớ muốn đưa cho cậu. nó lôi trong túi ra chiếc điện thoại của hắn.
- Cái này……… Làm sao cậu có _hắn cầm chiếc điện thoại trên tay nhìn chằm chằm khó hĩu.
- Àk chị Trân đưa cho cậu ý từ hôm trước mà tớ quên đưa cho cậu nó quay sang nhìn hắn mỉm cười buồn.
- Àk ừ hắn gật đầu, như hiểu ra một vấn đề quan trọng gì đó.
Sau khi hắn nói, thì một lần nữa không gian yên lặng lại bao quanh tụi nó. Mỗi người theo đuổi một suy nghĩ riêng:
” Tấm hìnhđâu rồi nhỉ ??? Chẵng lẽ cô ấy đã xé nó đi rồi. Mình có nên hỏi thử không nhỉ ?? Sao mà khó mở lời dữ vậy nè ”
” Chắc không nhìn thấy tấm hình đó, cậu ấy thấy vui lòng hơn nên đã nhờ chị Trân xé nó đi. Mình ngốc thật, đừng khóc ở đây, mày phải kiềm nén lại Nhi àk ” nó bấu chặt 2 tay vào nhau, để ngăn cản nước mắt rơi.
Một lúc sau đến lượt hắn lên tiếng phá vỡ bầu không khí:
- Cảm ơn cậu hắn cố gắng nói.
- Àk không có gì tớ phải xin lỗi cậu mới đúng chứ, sao có thể đưa cho cậu muộn như thế này nó đáp lại hắn.
- Không là lỗi của tớ mà hắn nhướng mày nói tiếp.
- Thôi lỗi của ai cũng được. Tớ hoàn thành nhiệm vụ bạn gái cậu giao cho rồi, tớ về đây, tạm biệt cậu _nó cố gắng nói thật nhanh rồi rời khỏi cái xích đu.
Bất chợt bàn tay hắn nắm chặt tay nó lại, nó bất ngờ quay lại nhìn hắn:
- Chuyện gì vậy ??? nó giương đôi mắt bất ngờ nhìn hắn.
- Àk, àk hông có gì. Tạm biệt cậu hắn buông tay nó ra, mỗi lần nhìn vào mắt nó hắn chẵng thốt lên được điều gì.
Nó bước đi với hy vọng vừa mới vụt tắt, mới vừa rồi đây, nó đã hy vọng hắn nói cái gì đó, về tấm hình chẵng hạn. Vì sao hắn lại muốn xe nó ??? hay là hắn đang muốn ngăn cản bước chân nó. Nhưng tất cả chỉ là hy vọng mà thôi, và cuối cùng cái hy vọng đó cũng vụt tắt bởi chính ngưới tạo ra nó.
Nhìn bógn dáng bé nhỏ cứ xa dần rồi lại xa dần, tim hắn co thắt lại, hai từ ” bạn gái ” thốt ra từ miệng nó như ngàn mũi dao đâm thẳng vào tim hắn. Còn chuyện tấm hình, có lẽ là nó xé đi thật rồi, có lẽ nó đã muốn quên hắn thật rồi. Hắn đưa tay sờ trên bề mặt điện thoại, nơi mà tấm hình kỷ niệm được dán ” Cô ấy đã múôn quên mình. Thì có lẽ mình nên buông tha cho cô ấy, một người tồi tệ như mình không xứng đáng với tình yêu ấy ” nhìn thẳng vào bàntay vừa mới nắm chặt tay nó, hơi ấm vẫn còn vương vấn đâu đây nhưng nó đã đi mất rồi. Tại sao bàn tay này đã nắm chặt tay nó rồi, nhưng lại buông ra hả trời ??? Bất chợt nước mắt hắn không nói mà lại rơi, hắn vốn là một người mạnh mẽ, lạnh lùng mà tại sao lại tốn nhiều nước mắt vì một người con gái thế này. Chỉ có hắn mới trả lời được, bởi vì hắn yêu nó. Nhưng có lẽ hắn muốn chôn chặt tình yêu này vào một góc thật lớn của trái tim hắn. Vì hắn sợ, sợ khi nhìn thấy nó khóc, sợ rằng hắn sẽ lại làm tổn thương nó, những vết thương trước đây hắn cảm thấy là quá đủ cho tâm hồn của nó. Từ khi nào hắn đã trở nên nhút nhát như vậy, có lẽ tự khi bản thân hắn nhận ra rằng hắn yêu nó. Hắn thầm nghĩ từ bây giờ, hắn sẽ bước ra khỏi cuộc đời nó, bước ra khõi trái tim của nó,

Nè Ngốc Đừng Bỏ Cuộc
Total Visits: 52214564
Visits Today: 62364
This Week: 62364
This Month: 4209010
2015-12-06 - 22:16




