hứa.”
Có số của M rồi, h phải làm sao đây, nhắn tin làm quen à…tán gái mà làm quen kiểu đó thì…chán chết, thú thật là mình không thích cái kiểu đó chút nào, nghĩ…nát óc cả 1 đêm mà không ra 1 cái tin nhắn cho ra hồn, bác nào từng rơi vào hoàn cảnh này thì đồng cảm được ngay, ra mắt…một người mình thích thì phải để lại…ấn tượng khó phai 1 chút chứ. Thôi kệ cứ từ từ, để mai tính…Ngồi học được 1 lúc thì gần 1h sáng mất rồi, trời ơi, mình quên mất bé “kẹo mút”rồi, vội chạy lại giường cầm cái điện thoại lên:
- “Nhóc ơi, em…ngủ chưa?”
Không thấy tin nhắn của nó, chắc ngủ rồi.
- “Em ngủ rồi à, ngủ ngon nha em, mai dậy đọc được tin nhắn thì…cười 1 cái nha.”
Trằn trọc mãi, vẫn không ngủ được, 1 con cừu, 2 con cừu, 3 con…3984 con…móa mấy con cừu…chít rồi, 3 rưỡi sáng rồi mà vẫn không ngủ được, mai đến mà úp mặt xuống bàn ah…Đó thật là 1 đêm khó ngủ vô cùng, lên voz tí, rồi nghe nhac nhẹ tí…giấc ngủ đến từ lúc nào không hay.
Sáng hôm sau…
Tiếng nhạc báo thưc khốn nạn từ điện thoại réo lên, 3 năm học mình để ý rằng, bài hát khó nghe nhất chính là nhạc chuông báo thức, dù có cài tuyệt phẩm âm nhạc đi nữa làm báo thức thì cũng vậy thôi…Kệ mịa nó, tắt chuông ngủ tiếp…
- “D, dậy đi học đi con, muộn học bây giờ.”Tiếng mẹ quát kèm theo đó là tiếng chát chúa phát ra từ tay mẹ, chính xác là tay mẹ đập vào cửa phòng mình.
- “Rồi, con dậy ngay bây giờ.”
Vác khuôn mặt đưa đám đến lớp, thằng Đ chạy ra, nhìn mình hớt ha hớt hải nói:
- “Sáng nay…mày nuốt nhầm…phải cái tất à?”
- “Cho mày 1 cài giày bây giờ…, đêm qua mất ngủ.”
- “Vào cất cặp nhanh đi rồi lên văn phòng đoàn trường”
- “Sao phải lên đó, tao làm gì đâu, tao vô tội, tao thề.”Tôi nói nói ánh mắt hoảng hốt nhìn nó.
- “Hâm à. hôm nay bốc thăm lịch thị đấu giải bóng đá toàn trường mày quên à.”
Nhắc đến bóng đá thì y như rằng, được bơm vào vài cc hormone.
- Rồi,…rồi chờ tí.
Sau buổi bốc thăm, đội lớp tôi phải đá trận khai mạc giải, đá giải theo thể thức lại trực tiếp, trận gặp bọn lớp 10 toán, không thành vấn đề, bọn nó mới vào thì làm được cái gì so với 1 lớp 12 lý năm ngoái từng dành ngôi á quân giải hội khỏe phù đổng của trường năm ngoái.
Chap 10:
Nhớ lại trận đấu chung kết năm ngoài là không thằng nào trong lớp không tiếc hùi hụi. Đó thật sự là 1 trận đấu của máu và nước mắt. Lớp chúng tôi – 11 lý phải đối đầu với đội bóng mạnh nhất trường trong trận cuối cùng, 12 lý.!
Trận chung kết giữa 2 lớp lý là 1 điều không thường xảy ra trong các giải trường, bởi sức mạnh của các lớp 12 là vượt trội so với phần con lại, 1 lớp 11 choai choai, đội hình chẳng lấy gì làm to con, vào được trận chung kết là 1 kì tích, để đi đến được trận chung kết chúng tôi đã loại rất nhiều đội bóng mạnh, trong đó mạnh nhất phải kể đến là 12 toán, hậu quả là,…vào đến trận chung kết, không có thằng nào…không bị xây xước đầy mình, bong gân…vẫn cắn răng…cắn lưỡi vào đá. Thế nhưng diễn biên trận đấu lại hoàn toàn trái chiều với dự đoán của nhiều người, tôi và Đ- thằng đội trưởng của đội bóng do quá đau đã không thể vào sân đá. Hiệp 1 chỉ biết chống đỡ sức mạnh tấn công của 12 lý, sau giờ nghỉ đã là 2 0, tôi nói với thằng Đ.
“Vào thôi mày ạ, mình không thể đứng nhìn thành quả và cố gắng của cả lớp trôi công cốc thế, đau cũng cắn răng mà đá.”
Thằng Đ gật đầu, 2 thằng cào sân trong tiếng hò hét của anh em trong lớp, mặc dù chân tay đã băng đầy mình. Và…điều thần kì đã xảy ra, chỉ trong 10p chúng tôi đã ngược dòng dẫn lại 3- 2. Cái giá trả lại là thằng Đ bay cả lớp băng ra, vết thương ma sát mạnh với mặt sân, máu nó chảy đỏ cả mu bàn chân, nhìn nó, có vẫn cười: “Cứ đá đi, tao không sao”
…Và hiệp 2 này chúng tôi tấn công dồn dận và không nghỉ về phía khung thành 12 lý, dù đang dẫn trước 3- 2. Chỉ con 10s nữa là trận đấu kết thúc, bị phản công, không đủ người ở phía sân nhà rồi, tôi chạy về trong vô vọng và ánh mắt bất lực nhìn bóng lao vào lưới. 3- 3. Nằm vật xuống sân khóc tức tười, dù kết quả chỉ đang hòa thôi, cảm thấy nghẹn đắng trong lòng không thể kiềm chế nổi, anh em trong đội chạy lại động viên mới đứng dậy
Trận đấu phải giải quyết bằng loạt luân lưu. Với những cái chân đã gần nát ra, chúng tôi sút hỏng cả 4 quả và…thua. Thằng Đ không thể tin vào mắt mình nữa nó khóc, khóc rống lên không ai dỗ nổi, một thằng to con chẳng sợ trời sợ đất mà bây giờ ngồi khóc như đứa trẻ, lũ con gái phải động viên mãi anh em trong đội bóng mới chịu về. Đó sẽ là 1 trong những trận đấu đáng nhớ nhất của thời học sinh.
Quay trở lại với hiện tại, anh em trong lớp đặt quyết tâm năm nay sẽ vô đich bằng mọi giá, dù bây giờ đã là lớp 12 rồi, gãy chân gãy tay cái thì ăn cám.
- “Khi nào ta đá trận khai mạc với mày?”Tôi hỏi thằng Đ.
- “Chiều nay.”
- “Chiều nay thật à?”Tôi còn có cái hện với kẹo mút, phải làm sao đây
- “Uh, trưa về lo ăn ngủ đi, lấy sức chiều mà đá, chiều nay không có buổi học ở trường nên tụi mày nhớ đến sớm đây.”
- “Uh, tao biết rồi”Đành phải lỡ hẹn với “kẹo mút”rồi
Cuối buổi học tôi qua lớp nó
- “Nhóc ơi, hôm qua em ngủ sớm thế?”
- “Sớm cái đầu anh, em chờ mãi không thấy anh nhắn.. nên ngủ quên mất, con gái làm sao mà thành cú…như bọn anh được”
- “Hì, anh bào này, chiều nay lớp anh đá trận khai mạc giải trường, hôm khác ta học nha.”
- “Uh, thế buổi khác cũng được”
- ‘Vậy thôi, anh qua báo với em thế thôi, anh về đây”
Trước khi về tôi không quên ngó vào lớp để tìm hình bóng của người con gái trong mộng của mình, bất ngờ, tôi bắt gặp ánh mắt của “baby”đang nhìn mình. 2 ánh mắt, chạm phải nhau, tôi sững lại mất 2s, thế rồi em quay đi để tránh ánh mắt của tôi, nói chuyện với mấy đứa bạn xung quanh.
Thế đấy, tình yêu quả là làm cho con người rạo rực và điên không thể tả nổi, chỉ là 1 anh mắt thôi mà tôi cứ như người mất hồn rồi, cứ ngân ngẩn ngơ ngơ trên đường về nhà, thậm chí cứ đi trong vô thức thế, mai suy nghĩ đâu đâu, qua lỗi ré về nhà gần 20m rồi mới nhận ra, quay xe lại. Ôi. tình yêu đúng là có sức mạnh ghê gớm quá, làm mụ mị đầu óc của 1 thằng con trai sắt đá như mình.
…Chiều, đến trường chuẩn bị cho trận đấu, gần đá rồi mà mấy thằng trụ cột vấn chưa thấy đây, bọn này đến phải lôi ra búng **** cho chừa.
Tôi gọi mấy thằng cả đời không đụng chân vào bóng lại:
- “Bon mày vào đi, vào đá tạm chờ bọn nó đến.”
- “Điên à, bọn tao có biết đá đâu, với lại làm gì có áo mà đá.”
- “Cứ vào đi, bọn mày muốn lớp thua ngay trận đầu à “. Tôi quát lên.
Hiệp 1 gần xong mà vẫn chưa thấy mấy thằng kia đâu, ôi, chết mịa nó rồi, bọn này ở cái chỗ khi ho cò gày nào rôi. Tỉ số vẫn là 0- 0, tôi hay đá ở hàng tấn công mà phải chạy về thế chỗ cho mấy thằng hậu vệ chưa đến, đội đá như gà mắc tóc, may mà không thua. Nghỉ giữa hiệp thì bọn nó đến, sau khi nghe tổng xỉ vả của anh chị em trong lớp mấy thằng cũng xỏ giày vào sân.
Tôi nhìn về phía khán giả, ở phía 1 góc sân, thấy kẹo mút đang vẫy tay ra hiệu rồi cười. Đứng bên cạnh “kẹo mút”là, ôi không thể nào…là “baby”
Chap 11:
Thấy “baby”đang đứng xem mình đá, máu dê trong người, à xin lỗi, máu nóng trong người trào lên cuồn cuộn, tưởng như có thể 1 mình tả xung hữu đột với cả đội bên kia. Cùng với sự góp mặt của mất thằng hậu vệ đến muộn, đôi tôi dành chiến thắng dẽ dàng với tỉ số 4 – 0, trong đó 1 mình tôi ghi 2 quả cuối trận còn bị bạn nó chửi vì đá cá nhân bỏ mịa ra, cứ có bóng là sút như trâu điên. Bọn nó sao mà hiểu nổi tôi đang nghĩ gì, he he, phải gây được ấn tượng đẹp trước mắt em chứ. Xong trận chạy ngay lại phía kẹo mút và baby đang đứng, vừa đến nơi “kẹo mút”nói ngay:
- “Lớp anh đá hay quá ha. ”
- “Chào anh””baby nhìn tôi cười rồi nói
- “Uh, chào em, hì, 2 em không về mà đến xem anh đá thế?”
“Kẹo mút”tiếp lời ngay:
- “À, chiều nay lớp em học ở trường, còn sớm…nên em rủ M ra xem anh đá bóng?”
- “Thế à, anh đá dở không?
- “M đứng nãy h cứ khen anh đá giỏi đấy”
- “Hì, trêu anh rồi”
- “Vậy thôi bọn em về đây, có anh bạn gọi anh kìa”
Ngoảnh đầu lại, thấy lũ bạn đang quay áo trên đầu rú lên.
- “Uh, về nha, hôm sau lớp anh đá rảnh thì đến xem nha”
- “Á hà, có gái đến xem chả trách đá sung thế”Thằng bạn cười khẩy hỏi.
- “Sung cái đâu mày ấy, đi uống nước thôi, tao còn chưa xử cái tội đến muộn đấy.”
- “Uhm, trận sau mới căng đấy”
Về đến nhà, chạy vào tắm, giữa trời mùa đông mà vẫn thấy nóng, tắm xong chui tọt vào chăn nằm, lôi máy điện thoại ra, gửi tới kẹo mút
- “Cảm ơn em nhiều nha!”
- “Em chỉ giúp đến thê thôi, còn lại kệ anh đây. Hồi chiều đứng xem vơi M…em nói có anh này để ý đên nó rồi đấy”
- “Chiều mai đi uống trà sữa nha, anh mời coi như là cảm ơn em.”
- “Thật à, đừng lỡ hẹn nữa đó anh nha.”Đúng là con gái, cứ thấy ăn là sáng mắt cả lên
Đêm đó, học xong tôi quyết đinh ngồi nhắn tin với “baby”. Hóa ra cũng không phải khó khăn như tôi nghĩ, em nói chuyện rất tự nhiên, đôi lúc bông đùa, nhưng tôi có cảm nhận em rất khác với kẹo mút, em chính chắn hơn và cũng khó gần hơn. Ngày tháng còn dài, cứ từ từ rồi khoai sẽ nhứ thôi. Tối hôm đó quả thật là 1 buổi tối hạnh phúc khi được trò chuyện rất lâu với người con gái mình thích.
Hôm sau, ra chơi giữa tiết thì con bạn thân đến lớp kéo ra đòi đưa đi xem mắt baby, không từ chối nổi đành phải đưa nó đi xem. Nhìn thấy baby nó há hốc ngạc nhiên:
- “Thấy chưa, có được không?”Tôi khích nó hỏi
- “Mày có mắt nhìn gái gớm nhỉ, em đó tao thấy rồi, hóa ra mày lại thích nó.”
- Mày thấy khi nào?”
- Hôm hội diễn văn nghệ trường ấy, nó nhảy đẹp, sexy nhất lớp nó đấy đấy, hôm đấy mày không xem à?”
- “Không”
- “Thế sao mày biết nó?”
- “Chuyện dài lắm”
- “Nhưng mà tao nghe nói…
- “Sao?”
- “Mà thôi không có gì, người yêu xinh hơn bạn thân thế là đc rồi”
Đến chiều, đi trà sữa với kẹo mút, suốt buổi nó nói luyên thuyên kể chuyện này đến chuyện khác từ chuyện ở trường đến chuyện ở nhà, líu lo như con sáo, trong khi đó tôi chỉ biết ngồi nghe rồi cười, đôi khi gật gù. Quả thật những lúc gặp “kẹo mút”cũng là những lúc cảm thấy vui nhất, vì sự ngây thơ và đáng yêu của bé. Tôi nhìn bé, nhìn rất lâu, và tôi phát hiên ra rằng,con bé, nó…đẹp, không giống kiểu như baby, bé đẹp 1 cách hồn nhiên, rất trong sáng như 1 thiên thần. H tôi mới hiểu vì sao mà chở nó đến quán trà sữa, nhiều thằng nhìn nó với ánh mắ

Truyện Ngắn Hay: Một Ký Ức Đẹp Full
Total Visits: 52214849
Visits Today: 62649
This Week: 62649
This Month: 4209295
2015-11-30 - 22:12





