n mức đó được nhỉ
“Không đơn giản là như vậy chứ?”
“Ha ha ha….” - Mặt em cười lúc đó như khóc
“Mày yêu tao à?”
“Hả… cái gì?” – Em không tin vào những gì tai mình đang nghe thấy
“Tao hỏi mày yêu tao à?”
“Sao mày lại hỏi thế?”
“Vì mày hôn lén tao. Mày yêu thầm tao hả? Đúng không?” - Chớp chớp mắt
“Mày đang nói cái gì vậy Thy? Tao sao có thể yêu mày được?”
“Sao lại không thể. Dù gì tao cũng là con gái mà. Mày yêu tao phải không? Yêu thì thú nhận đi tao không nói với ai đâu” – Thy mỉm cười ranh mãnh
“Con hâm. Không nói chuyện với mày nữa”
Em bực dọc đóng rấm cái cửa rồi chạy xuống dưới nhà bỏ qua những tiếng gọi ý ới của Thy. Mở cửa phòng và ngay lập tức em đổ gục xuống giường để thở lấy thở để. Nhịp tim bấy giờ đã ổn định hơn nhưng cũng chẳng buồn đứng lên nữa. Đầu óc của em bây giờ tràn ngập hình ảnh về Thy từ cung cách ăn nói, cho đến cử chỉ và nụ cười mỉm đáng yêu không thể lẫn vào đâu được. Giờ nghĩ lại Thy đúng là một người con gái đẹp từ cặp mắt đến cái mũi và đôi môi. Lại nhớ tới đôi môi, không hiểu tại sao lúc đó nó có cái ma lực gì khiến cả một thằng như em bị gắn mác GAY lại không thể kiểm soát nổi bản thân mà đặt lên trên đó một nụ hôn, dù chỉ là trong tích tắc nhưng cũng gần như cảm nhận được hết sự ngọt ngào từ nó.
Nhớ lại từ trước đến giờ người phụ nữ em tiếp xúc nhiều nhất ngoài mẹ ra chỉ có thể là Thy. Cái tính ương bướng, hạch sách và vòi vĩnh mọi của nó mọi lúc mọi nơi khiến em nhiều phen phải lao đao vất vả. Chẳng là gì của nó, chỉ là một đứa bạn thân thôi nhưng đôi khi giữa em và nó lại không còn một khoảng cách gì hết cho đến tận hôm nay, em phải tự nhủ với bản thân mình rằng thì ra Thy cũng là một đứa con gái
Vớ lấy cái điện thoại vào facebook chém gió về chuyện đời, chuyện người chuyện yêu đương mông lung các thứ với mấy thằng bạn thân. Công nhận cánh đàn ông con trai không tụ tập bàn tán thì thôi chứ ngồi nói chuyện chém gió với nhau có khi những người nổi tiếng lắm chuyện như phụ nữ cũng phải sợ. Ngồi nghĩ vẩn vơ gì đó thì em nghe thấy ở ngoài có tiếng động, chiếc cửa phòng tắm được ai đó mở ra. Chắc là Thy vì ở trong nhà còn có ai ngoài em và nó nữa đâu. Không quan tâm, em lại tiếp tục dán mắt vào cái màn hình điện thoại.
“Minh ơi” – Có tin nhắn đến
“Chuyện gì?” – Em nhắn lại
“Mày ra ngoài tao nhờ chút?”
Nửa muốn ra nửa muốn không. Nhưng lại nghĩ Thy đang ốm, lỡ nó xảy ra chuyện gì đó thì khổ. Vươn vau một cái đứng dậy bước ra cửa không thấy ai? Chả lẽ nó vẫn đang còn ở trong nhà vệ sinh. Em lấy điện thoại gọi cho nó
“Mày đang ở trong phòng vệ sinh hả? Có gì không?”
“Mày chạy ra quán tạp hoá bên cạnh mua dùm tao cục băng vệ sinh được không?” - Giọng lí nhí
“CÁI GÌ” – Em hét toáng lên trong điện thoại
“Be bé cái mồm thôi. Chạy ra mua dùm tao đi. Cái My đi đến chiều mới về.”
“Sao tao phải đi mua?”
“Không mua tí tao kể chuyện mày hôn lén tao cho mọi người biết”
“Mày dám?” – Em nói cứng
“Mày nghĩ tao không dám à?”
Lần này đúng là có biến lớn rồi đây. Với cái tính cách thất thường của nó thì chuyện này có khả năng lắm chứ. Chỉ là cuộn băng vệ sinh thôi mà, có mất mát gì đâu. Đi mua cũng được
“Rồi để tao đi mua. Mà mày xài loại nào”
“Loại nào cũng được. Đi mua về đi. Mau lên” – Thy hối
Xách cái mông đi ra cửa hàng tạp hoá gần nhà. Lại gặp ngày mấy đứa con gái đang ngồi chơi gần đó, ngó xung quanh không thấy bà chủ bán hàng đâu. Chỉ có thằng nhóc con đứng trông hàng em mới lại gần hỏi nhỏ nó
“Mẹ đâu cu?”
“Mẹ em đi vắng rồi. Anh mua gì ạ?”
“Bán anh cuộn băng vệ sinh” – Nói như chỉ để mình nghe thôi vậy
“CHỊ ƠI!! BÁN BĂNG VỆ SINH CHO KHÁCH” - Thằng nhóc hét to. Mấy đứa con gái ngồi bên cạnh nhìn em như thằng từ ngoài hành tinh xuống
Bà chị chủ quán đi ra. Bà này mình quen, cũng có chồng con rồi, tính tình lại xởi lởi, khá thoáng. Gặp mình bả cười chào hỏi như lâu ngày không gặp ấy
“A! Minh mua băng vệ sinh à em” - Nhục tập 2
“Dạ” – Em lại lí nhí trong miệng. Mấy bé ngồi cạnh đó cứ nhìn em cười tủm tỉm
“Em mua loại nào?” – Bà chị hồn nhiên chìa ra trước mặt mình một đống băng vệ sinh. Gì mà siêu mỏng cánh với thấm hút… ban đêm ban ngày….bla bla. Nhìn hoa cả mắt
“Loại nào cũng được chị?”
“Em mua cho ai?”
“Dạ. Mua cho mẹ?”
“Ủa. hình như hôm bữa mẹ em mua rồi cơ mà?” – Bà chị hỏi dò. Em nóng cả mặt
“Dạ vâng”
“Mua cho bạn gái phải không?” – Bà chị cười tủm tỉm
“Dạ”
“Con nào phúc mà được em yêu thế. Chồng chị chả như em đâu. Đàn ông con trai đi mua băng vệ sinh cho người yêu thì có gì phải xấu hổ. Mạnh dạn lên, em như vậy mới xứng đáng là thằng đàn ông đấy
Không biết xứng đáng hay không nhưng mặt em lúc này chắc có thể nấu sôi được cả nồi nước. Đã ngại rồi mà bà chị lại cứ câu giờ. Trả tiền xong em đút gói băng vào trong bụng rồi chạy một mạch về nhà không thèm ngoái đầu lại. Phía sau lưng vẫn những tiếng cười ha hả của lũ con gái hồi nãy. Định mệnh, lũ đàn bà nhiều chuyện
Về đến nhà mới là vấn đề. Không biết phải đưa cái của nợ này sao cho con Thy. Loay hoay một hồi thì em lại gõ cửa, không có tiếng trả lời. Gọi điện thoại thì chỉ nghe tiếng chuông từ trong đó phát ra. Quái lạ nó đi đâu rồi?
“Thy ơi? Mày có ở trong đó không?” – Không có tiếng trả lời
“Thy ơi Thy?” – Cũng không có tiếng trả lời
Có điều gì đó nhói lên trong em. Nó đang bị ốm, đâu thể ra ngoài được hay là có chuyện gì xảy ra trong đó rồi. Vội vàng chạy xuống nhà lấy một chùm chìa khoá sơ cua để trên nóc tủ bếp em chạy lên mở cửa thì đập ngay vào mắt là hình ảnh của Thy nằm sóng soài dưới nên nhà lạnh lẽo. Quần áo trên người ướt như chuột lột, mặt tím ngắt lại không còn giọt máu, người nóng hâm hấp.
“Thy ơi, mày sao rồi. Thy”
CHAP 25: NHỮNG NGÀY CON BẠN ỐM (P2)
Hốt hoảng khi nhìn thấy cảnh tượng đó. Thy của em nằm gục dưới sàn nhà đầy nước, toàn thân không cử động, hơi thở khó khăn. Em vội vàng bồng nó chạy thẳng vào phòng và cũng không hiểu lấy đâu ra sức để làm được cái việc ấy một cách dễ dàng như vậy. (Sau này em có thử lại nhưng không được mặc dù nó đã giảm đi vài kí )
Nhìn nó thở những hơi khó khăn trong bộ quần áo ướt đẫm nước làm em rối lắm. Nhấc điện thoại gọi cho mẹ và My, cả hai đều không bốc máy. Muốn thay cho nó bộ đồ mới để cơ thể khỏi ngấm nước cũng không được, đành phải chạy qua tiệm tạp hoá khi nãy kêu bà chị sang làm dùm
Bà chị thấy em chạy hộc tốc sang ra vẻ ngạc nhiên lắm. Chưa kịp hỏi chuyện gì thì đã bị em kéo đi chỉ kịp ú ớ vài câu không ra nghĩa. Em cứ thế kéo xộc chị ấy vào phòng rồi thở từng hơi nói
“Chị..thay…đồ cô ….ấy giùm…em….em với. Cô ấy……đang…..bị sốt”
Bà chị nhìn thấy Thy đang nằm trên giường như hiểu được việc bảo em ra ngoài rồi nấu một nồi nước sôi và chạy sang nhà hàng xóm kêu cô Phương (bác sĩ của khu phố) sang gấp. Giờ em mới nhớ ra cạnh nhà có bác sĩ, đúng là rối quá mất khôn, không nhớ được điều gì
Một lát sau, cô Phương qua chích cho Thy mũi thuốc rồi truyền một chai nước. Thy vẫn nằm như thế chưa tỉnh lại. Em lo lắng hỏi
“Cô ơi. Con bé đó có sao không cô?”
“Bị sốt thôi, đừng lo lắng quá. Mà mày làm gì để nó nhiễm nước thế hả cháu. May mà kịp chứ không phải lên viện rồi”
“Dạ. Cháu có biết đâu. Cứ tưởng nó đi vệ sinh thôi chứ”
“Lo mà quan tâm cho nó đi. Đừng để nó đụng vào nước nữa. Mà mẹ mày đâu?”
“Mẹ cháu đi ra ngoài cũng không biết đi đâu nữa. mà tiền thuốc hết bao nhiêu để cháu gửi cô?”
“Thôi. Tối tao sang tính với mẹ mày. Giờ chạy ra ngoài kia mua cho nó cục xương về hầm cho nó chén cháo. Chứ tao sợ mẹ mày chắc giờ này đang ở quán chưa về được đâu”
“Hầm…hầm cháo?” - mặt em đơ ra
“Sao? Không biết nấu à? Mua về, rửa sạch rồi cho vào cái nồi áp suất vặn khoảng 20 phút rồi cho gạo vào. Khoảng nửa chén gạo thôi hầm thêm 20 phút nữa rồi cho mắm muối và bột ngọt vào. Nếu được thì mua thêm ít củ về nữa”
“Rắc rối vậy. Cháu không biết hâm. Hay cháu chạy qua ngoài kia mua cho nó cũng được mà”
“Mày hâm lắm. Phải biết tâm lý con gái chứ cháu. Giờ mà mày nấu cho nó chén cháo, nó cảm động đến phát khóc cho mày coi. Chả hiểu chúng mày có phải là người yêu của nhau không nữa”
“Thì chúng cháu đâu phải người yêu”
“Ừ. Tao nghe con Hà (bà chị chủ quán tạp hoá) kể rồi. Mày còn đi mua cả BVS cho nó nữa. Không phải người yêu mà mày đi mua chắc”
“Nhưng…”
“Thôi, cô về. Ra ngoài đi mua nhanh lên. Khi nào nó truyền hết chai nước thì sang gọi cô”
Cô Phương nói xong thì cầm lấy cái túi bước ra khỏi cửa. Em chạy vào bếp lục xem thì chỉ toàn đồ ăn hồi trưa còn sót lại. Những thứ này chắc Thy sẽ không ăn nên em đành phải chạy ra ngoài đầu ngõ mua lấy một cục xương về với vài củ cà rốt nữa. Về nhà gọt cà rốt rửa sạch trong khi hầm xương, lâu lâu em vẫn phải ngoái qua phòng xem Thy dậy chưa. Chăm người ốm đúng là khổ
Loay hoay mãi thì nồi cháo cũng chín. Tuy không được đẹp về hình thức nhưng dù gì ăn cũng được, nếu không nói là ngon Múc ra tô để cho nguội bớt thì ở ngoài có tiếng chuông cửa. Là của My, em chạy ra mở cửa thì thấy nhỏ xách ra một bịch gì đó đen đen, còn có cả rau củ nữa. Chắc là mua đồ về nấu ăn
“Em mua gì mà nhiều thế”
“Ít thịt và xương thôi anh. Để em nấu bữa tối luôn. Chị Thy sao rồi?”
“Lên cơn sốt hành anh cả chiều kìa. Đang truyền nước”
“Chết. Liệu có sao không anh?”
“Không đỡ rồi. Giờ đang nằm ngủ thôi. Em vô nhà đi”
“Để em lên coi chị sao đã rồi nấu cho bà ấy chén cháo chứ trưa hình như không ăn được nhiều”
“Thôi khỏi nấu. Anh nấu xong rồi, tí đợi nó dậy rồi ăn”
“Cái gì? Anh nấu á?” : waath:
“Thái độ gì đây? Nghi ngờ anh chăng?”
“Không phải. Tại hồi trưa bác gái bảo anh làm gì biết nấu ăn”
“Xin lỗi đi. Anh nấu hơi bị ngon đấy.”
Em dẫn My vào bếp. Căn bếp hơi bừa bộn, chẳng là em chưa kịp dọn gì hết. Xoong thớt rồi rau củ vứt tùm lum cả một góc. My đi lại cái bàn đặt tô cháo nếm thử rồi gật đầu đưa ngón tay LIKE Nhỏ bảo em lên coi Thy dậy chưa rồi mang lên cho ăn. Em từ chối rồi kì kèo mãi mới dụ được My lên trên, nghĩ tới cái cảnh phải cho nó ăn nữa thì đúng là…. Thà ở dưới dọn dẹp sướng hơn
Một lúc sau khi đang rửa mấy cái chén thì mẹ điện thoại về hỏi con Thy nó ra sao rồi bảo mấy đứa tự nấu ăn, tối mẹ bận không về được. Dạ dạ vâng vâng vài câu thì cúp máy. Em lại tiếp tục cái công việc rửa bát vĩ đại của mình mà mồm vẫn lẩm bẩm câu nói
“Làm trai rửa

Truyện Voz: Say Nắng Cô Em - Tán Cô Chị Full !!!
Total Visits: 52028630
Visits Today: 209557
This Week: 2530391
This Month: 4023076
2015-11-24 - 16:37




