ẹo vào một con hẻm cuối cùng cũng dừng lại ở một cửa hàng ăn nhỏ chuyên bán món lẩu. Bảo Phương cũng thường đến đây ăn cùng với gia đình ông Văn Lâm, ông chủ cũng biết Bảo Phương vì ông cũng là một người bạn của ba cô.

Không khí bên ngoài lạnh lẽo, nhưng bước vào bên trong lại ấm áp vô cùng, chẳng mấy chốc cái lạnh bám vào người họ đã bị tan biến từ lúc nào.

Ông chủ vừa nhìn thấy Lăng Phong bước vào thì cười bảo:

- Lại đến ăn lẩu à.

Lăng Phong mĩm cười gật đầu kéo tay Bảo Phương vào theo, ông chủ ngẩn người nhìn Bảo Phương, cô gật đầu chào ông. Tay ngượng ngùng rút khỏi tay Lăng Phong, cậu cũng không cố chấp nắm tay cô. Hai người họ chọn một cái bàn ở góc khuất yên tĩnh để ngồi ăn.

Bảo Phương mỗi lần đến đây cũng chỉ ăn có một thứ lẩu nên ông chủ chỉ cười thân mật hỏi:

- Bé Phương vẫn như cũ chứ.

Bảo Phương bèn gật đầu. Ông chủ bèn quay đầu hỏi Lăng Phong:

- Cháu ăn gì nào?

Bời vì ở đây có nhiều món lẩu nên mỗi lần tới đây, Lăng Phong đều gọi mấy món lẩu khác nhau nên dù đã quen mặt, ông chủ vẫn phải lên tiếng hỏi.

Lăng phong thoáng liếc qua Bảo Phương rồi nhún vai nói với ông chủ:

- Giống nhau đi ạ.

Ông chủ liếc nhìn Bảo Phương đang có chút ngượng rồi nhìn Lăng Phong gương mặt khôi ngô, ánh mắt sáng rực đang nhìn Bảo Phương cười thì cũng mĩm cười gật đầu quay lưng nói:

- Rất xứng đôi.

Lăng Phong gnhe ông chủ nói vậy thì thích chí cười tít mắt, Bảo Phương bặm môi lườm cậu ta một cái, Lăng Phong bèn nhún vai ngồi ngay ngắn lại, đưa tay chọn đũa.

Lẩu nhanh chóng được bê ra bày trước mặt họ. Lăng Phong ga lăng đặt chén đũa trước mặt Bảo Phương. Quán lẩu này vốn dĩ là mỗi người một cái lẩu nhỏ, nhưng vì ahi người ăn giống nhau nên ông chủ bày một cái lẩu lớn. Bảo Phương bèn nói với người tiếp viên là:

- Cho em một chén nước chấm riêng đi ạ.

- Không cần, chúng tôi sẽ dùng chung – Lăng Phong bèn lên tiếng ngăn lại.

Người tiếp viên nhanh chóng bỏ đi tiếp khách, vì trời mưa nên có thêm vài người khách vào quán.

Bảo Phương nhìn Lăng Phong bèn bảo:

- Tôi ăn cay.

- Cứ việc – Lăng Phong không để ý gập người bỏ thức ăn vào nồi lẩu.

Bảo Phương cũng không nói gì thêm, đưa tay dùng đũa gắp ớt trong hũ bỏ vào chén nước chấm. Đến khi Lăng Phong nhìn lại thì chỉ thấy cái chén có một màu đỏ rực rỡ, cậu thần người nhìn chén nước chấm. Bảo phương cười mĩm đầy thích chí trước gương mặt ngay ra của Lăng Phong, thảng nhiên lấy đũa hươ thức ăn trong nồi lẩu đang bốc khói kia rồi sau đó gắp ra một miếng chấm một cái vào cái màu sắc đỏ óng ánh kia bỏ vào miệng ăn ngon lành.

Lăng Phong nhìn thấy rùng mình một cái, Bảo Phương bèn khiêu khích:

- Mau thử đi. Cay một chút cũng không ảnh hưởng đến vẻ đẹp của anh đâu.

- Được – Lăng Phong gật đầu đáp rồi rướn người đến sát mặt Bảo Phương dùng lưỡi liếm nhẹ một vòng trên môi cô rồi nhanh chóng thu người về, liếm một vòng quanh môi mình rồi gật đầu tự nói với chính bản thân:

- Đúng là cay thật.

Quá bất ngờ Bảo phương không kịp tránh đi, cuối cùng thì cảm thấy toàn thân nóng bừng lên sau động chạm đó, đôi đũa trên tay rơi xuống bàn. Cũng không biết bản thân vì quá xấu hổ hay tức giận, Bảo Phương đứng bật dậy xém chút lật tung cả cái bàn lẩu lên, nắm chặt cái bìa trong tay mình, rất muốn đánh Lăng Phong một trận tơi bời, nhưng vì đây là quán của người quen nên đành nín nhịn. Hừng hừng ánh mắt giết người nhìn Lăng Phong, căm phẫn bỏ đi.

Người nào đó thản nhiên nhìn theo cố ý nói lớn:

- Lãng phí thức ăn là có tội với đất nước lắm đó nha.

Bảo Phương đang đi được mấy bước quay đầu lại nhìn Lăng Phong, người nào đó thản nhiên cười cợt hươu hươ đôi đũa trước mặt cô.

Ba cô từng nói:” Hãy nghĩ đến việc, nhưng bạn nhỏ ở châu phi chết đói hằng ngày mà quý trọng thức ăn mà mình có”. Cho nên từ trước đến giờ Bảo Phương luôn trân trọng đồ ăn thức uống, càng sống tiết kiệm hơn khi thức ăn mình có vốn là do gia đình bác văn lâm cho, không thể phí phạm.

Ông chủ nghe tiếng nói thì ngẩng đầu nhìn Bảo phương đang xách cặp hướng ra trong khi lẩu chỉ vừa mới đem lên, cửa ngạc nhiên nói:

- Cháu định về sao?

Nhìn ánh mắt có chút thất vọng của ông chủ, Bảo phương bất đắc dĩ bèn nói:

- Dạ không, cháu đi tolet ạ.

- Ừ, đi đi – Ông chủ bèn nở nụ cười hài lòng gật đầu xua tay bảo.

Quay người thảy cái bìa xuống ghế, Bảo Phương bèn theo hướng tolet mà thẳng tiến, trước khi bước vào trong còn quay đầu ném cái nhìn phẫn nộ về cái kẻ đang đắc ý cười thầm kia.

Rửa mặt xong, Bảo Phương hậm hực đi ra, quyết định ăn thật nhanh rồi bỏ đi. Vì quá vội nên cô cho vào miệng thật vội vã, ngay lập tức hai má phồng lên, đầu lưỡi như ăn phải lửa ra sức nhai nuốt.

- Từ từ ăn, phải thổi đã chứ – Lăng Phong bèn ra vẻ bất đắc dĩ – Để anh giúp em – Rồi nahnh chóng kéo ghế ngồi sát bên Bảo Phương thấp đầu thổi thổi giúp thức ăn trên tay cô.

Một khắc ấy, trái tim Bảo Phương như nhảy ra khỏi lòng ngực, cô cảm nhận hơi thở dịu nhẹ của lăng phong vương qua đầu ngón tay, tựa thể máu toàn thân đều đang dồn tụ ở bàn tay cô, ngay cả hô hấp cũng đã bị ngừng trệ.

- Được rồi, mau ăn đi – Lăng Phong thổi xong bèn ngẩng đầu lên nói.

Lẩu nóng, ăn vào có thể rũ bỏ được cái lạnh nhanh chóng rồi kéo theo tuyến mồ hôi toát ra, gương mặt Bảo Phương đã lấm tấm mồ hôi. Lăng Phong khẽ lấy khăn giấy chậm mồ hôi cho cô, thật chậm rãi và nhẹ nhàng.
Sau đó cậu thong thả ăn, im lặng nhìn ngắm khuôn mặt Bảo Phương, đó là nét biểu cảm không bao giờ giống như cậu, một nét biểu cảm thuần khiết vô cùng. Không biết cái nhìn của mình càng khiến Bảo Phương đỏ bừng mặt không dám ngẩng đầu lên.

Cuối cùng nguyên một nồi lẩu hai người ăn, Bảo Phương ăn nhiều nhất, đến khi thanh toán cô phát hiện ví tiền của mình không cánh mà bay. Lúng túng cực độ, cô thầm mắng mình, đã không có tiền mà còn ăn như lợn chết đói

Thò tay vào bìa vơ vét xem còn chút tiền nào không thì Lăng Phong đã tiến lại quầy lịch sự rút ví tiền ra lấy tiền trả cho ông chủ. Sau đó kéo tay Bảo Phương đi ra bên ngoài.

Bên ngoài không khí lạnh đã tan biến nhưng những đợt gió khiến cho cơ thể đang toát mồ hôi của họ cảm thấy mát rượi, sảng khoái vô cùng.

Bảo Phương vùng tay ra khỏi tay Lăng Phong, đi về hướng xe buýt, quyết định trở về nhà. Không thể day dưa với hạng người này thêm nữa.

Nhưng lăng Phong đã bước đến đi ngang bên cạnh cô ca thán:

- Tôi chưa muốn về nhà.

Bảo Phương liên làm động tác liên quan gì đến tôi, rồi tiếp tục đi thẳng.

- Hình như ai đó nợ mình một bữa ăn thì phải.

Chân bảo phương ngay lập tức khựng lại, giờ thì cô biết thế nào là há miệng mắc quai rồi. Cô quay đầu nhìn Lăng Phong, đôi mắt trong suốt giờ đây có phần giận dữ đầy bất lực đành cuối đầu chịu thỏa hiệp.
Lăng Phong khẽ cười nắm tay Bảo Phương lần nữa kéo đi. Cậu ngoắc một chiếc taxi, đẩy Bảo phương vào trong xe rồi nói ra nơi mình cần đến.

Khi Bảo Phương về đến nhà thì đã thấy Trí Lâm đứng chờ mình trước cửa, trông sắc mặt không được vui vẻ. Cậu thấy Bảo Phương về thì đứng thẳng dậy nghiêm sắc mặt hỏi:

- Sao hôm nay em lại nghỉ học.

- Hôm nay em đến trễ – Bảo Phương cúi đầu hối lỗi lí nhí đáp.

- Đến trễ – Trí Lâm cau mày nhìn Bảo Phương, bình thường cô luôn đi sớm, sao hôm nay lại có thể đi trễ, cậu lo lắng hỏi – Em không được khỏe à?

- Không! Tại có chút chuyện nên lỡ chuyến xe buýt. Em hơi mệt, em về phòng nghỉ đây – Bảo Phương vội vàng tìm cớ bỏ đi trước khi Trí Lâm điều tra thêm.

Trí Lâm nghe vậy thì cũng không nói gỉ thêm, bảo Phương liền đi nhanh lên lầu về phòng mình. Quả thật hôm nay cô cũng khá mệt. Cô bị Lăng Phong dẫn đi đến công viên giải trí chơi rất nhiều trò. Từ năm 8 tuổi đến bây giờ, Bảo Phương mới lại đến đây chơi, cảm giác có chút lạ lẫm cùng sảng khoái vô cùng. Dường như tâm trạng không vui đã bị cuốn theo những trò chơi có cảm giác mạnh. Nhớ đến cái nắm tay thật chắt tạo cảm giác yên tâm của Lăng Phong khi họ bắt đầu bước vào trò chơi, trong lòng Bảo Phương xuất hiện một cảm giác lạ.

Sáng sớm hôm sau, Trí Lâm đã gõ cửa phòng của Bảo Phương bảo:

- Hôm nay anh chở em đến trường, kẻo lại đến lớp trễ nữa.

Bảo Phương chỉ khẽ ừ chứ không đáp, chuyện này vẫn thường xuyên xảy ra không có gì phải ngạc nhiên. Trí Lâm năm nay lên 12 nên bận rộn, Bảo Phương không muốn làm phiền anh phải đưa mình đi, nhưng thỉnh thoảng vẫn ké xe cậu.

Lăng Phong đến bến xe rất sớm chờ đợi, chờ đợi mãi mà vẫn không thấy Bảo Phương đến, thầm nghĩ bản thân thật ngốc lại quên mất việc xin cô số điện thoại. Đang thở dài thì vô ý xoay đầu lại thì bắt gặp một chiếc xe đạp chạy bon bon trên đường, một nam sinh đang chở Bảo Phương.

Cậu thoáng đờ người nhìn theo, mãi đến lúc xe buýt đã đỗ trước bến, đoàn người nối đuôi nhau lên xe huých vào vai cậu, cậu mới định thần lại, cũng leo lên xe.

Bảo Phương vẫn im lặng mỗi khi ngồi trong lớp học, đến giờ chơi thì Thục Quyên lại đến tìm cô, cho nên mãi đến khi ra về Lăng Phong cũng chưa nói chuyện được với Bảo Phương câu nào. Đành thở dài luyến tiếc ra về.

Đang đi thì nhận được điện thoại của Jay.
- Phong! Tan học chưa.

- Rồi.

- Đến Trấn Hưng với mình đi, dạo gần đây có đầu bếp mới nấu ăn ngon lắm.

- Rồi… – Lăng Phong cúp điện thoại, sau đó xuống xe. Nếu muốn đi Trấn Hưng phải bắt một chiếc taxi, mà giờ là giờ ra về gọi xe thế nào cũng bị kẹt, ngón tay gõ gõ mấy cái vào đầu, Lăng Phong quyết định đi bộ cho đơn giản.

————————-
Bạn đang đọc truyện tại wapsite www.giaitri321.pro. Chúc bạn có những giây phút vui vẻ.
www.giaitri321.pro – Wapsite giải trí miễn phí đích thực trên di động…!
————————-

Đi ngang qua một nơi bán tạp hóa có cắm đầu cây kẹo tròn, lăng Phong bỗng nhớ lại vị kẹo mà Bảo Phương đã cho cậu lúc hai người núp ở trong cái thùng bất giác khẽ cười. Trong đầu bắt đầu xuất hiện toàn hình ảnh của bảo Phương. Khi cô cười, cô giận, khi cô nhẹ nhàng, khi cô thờ ơ đến nỗi Lăng Phong cũng không ngờ từ việc chỉ muốn trả ơn cho cô mà trở thành dành quá nhiều sự chú ý cho cô, nhiều đến độ chính cậu cũng nghi ngờ bản thân.

Nhưng những dòng hoài niệm rất nhanh chóng bị quấy rầy bởi một nhóm người.

- A…ai như cậu chủ của băng Trấn Hưng vậy ta? – Một giọng nói khó nghe vang lên, một tên có dáng vẻ vô lại đang cặp kè hai em gái đi đến nhìn Lăng Phong cười cợt.

ĐẾN TRANG: