ýt. Ánh mắt của chàng trai ngồi trong xe luôn hướng về phía cô gái ngồi bên cửa sổ, một tay đặt trên cửa tùy đầu vào, trên tay cô là một chuỗi vòng ngọc lục sáng bóng.

Khi tất cả học sinh đều tập trung trước sân trường để kiểm tra tác phong trước khi về lớp thì thấy một học sinh nam trong trang phục áo trắng tinh, chiếc quần tây xanh may khéo léo, được là ủi kỹ lưỡng không có lấy một vết nhăn, một hạt bụi.

Nam sinh đó có gương mặt vô cùng đẹp, ánh mắt nghiêm nghị, mũi cao dọc dừa, đôi môi hòan hảo đầy sức hút, làn da rất đẹp, mái tóc bồng bềnh suông mượt phất phơ trước trán, dáng người cao đỉnh đạc bước đi đầy oai phong. Theo sau cậu ấy có hai người đàn ông mặc vest đen đầy nghiêm trang nhưng cử chỉ cung kính đối với cậu nam sinh kia.

Cậu đi không hề hé mắt nhìn về phía sân trường nơi có rất nhiều nữ sinh đang reo ầm ĩ khi thấy cậu.

- Trời ơi, bạn ấy đẹp trai quá, là học sinh mới sao.

- Là lớp nào vậy?

- Cầu trời là lớp mình.

Trong tiếng hò reo của mọi người, Bảo Phương đang cúi đầu đọc sách trong lúc chờ đợi giờ lên lớp, khẽ liếc mắt nhìn về phía trước, nhưng chỉ thấy phất phơ dạt áo trắng bị phụ kín bởi hai người áo đen to lớn kia. Họ tiến đến văn phòng của thầy hiệu trưởng

Bảo Phương cũng nhanh chóng thu lại ánh nhìn của mình, tiếp tục nhìn vào quyển sách, không quan tâm đến tiếng xì xào xung quanh mình nữa.

Thục Quyên đứng ngay bên cạnh cô cứ lấp loét nhìn về phía cô môi mấp mấy, ánh mắt tràn đầy nỗi ân hận vì đã nhắc đến chuyện buồn của cô, sợ bị cô giận, muốn xin lỗi nhưng lại không biết bắt đầu thế nào. Bảo Phương cảm nhận được sự ân hận đang tạo thành hơi thở dồn dập của người kế bên, cô gập sách lại quay sang nhìn Thục Quyên nói:

- Mẹ mình mất đã lâu rồi, mình không còn buốn nữa. Mình cũng không giận bạn.

Nói xong cô theo hàng bỏ đi thẳng đến lớp, Thục Quyên nghe Bảo Phương bảo không giận mình thì vui vẻ định đuổi theo nhưng chợt nhớ lớp mình vẫn chưa đi, đành ngậm ngùi đứng lại.

Không khí trong lớp vẫn ồn ào đầy tiếng rì rầm, Bảo Phương vẫn ngồi lặng lẽ nhìn qua cửa sổ phong cảnh bên ngoài. Bỗng cả lớp đều im lặng, cho thấy giáo viên chủ nhiệm đã vào lớp. Bảo Phương cũng sửa lại tư thế, ngồi ngay ngắn nhìn lên bục giảng. Sau khi cùng mọi người đứng lên làm nghi thức chào giáo viên, lục tục ngồi xuống, nhìn lên Bảo Phương mới phát hiện ra trong lớp có một nam sinh đang đứng im lặng trên bục giảng, ánh mắt hờ hững nhìn bên dưới, vẻ mặt lạnh lùng trước những nụ cười hí hửng và trỉ trỏ thì thầm của các nữ sinh.

Bảo Phương không quan tâm cho lắm đến màn tự giới thiệu của bạn ấy nên quay mặt tiếp tục nhìn cảnh trí tĩnh lặng bên ngoài, càng không nghe rõ bạn nam ấy nói gì cho tới khi bên cạnh mình có người ngồi xuống. Bảo Phương quay mặt nhìn lại bóng dáng với màu áo trắng tinh khiết đó. Bốn mắt họ giao nhau, đó là một đôi mắt màu hổ phách rất đẹp, rất sáng, người đó mĩm cười nói:

- Xin chào.

Bảo Phương chớp mắt một cái rồi quay mặt nhìn lên bục giảng không màn đến cảm xúc của người bên cạnh. Trong suốt giờ học Bảo Phương chưa lần nào quay mặt nhìn kỹ người bạn bên cạnh mình. Nhưng lại cảm giác một ánh mắt đang chăm chú soi trên người mình, cô khó chịu quay đầu nhìn người đó thì thấy ánh mắt người đó không phải nhìn mình mà đang tập trung vào bàn tay trái đang để trên mặt bàn của mình. Bàn tay đang đeo sợi dây ngọc lục rất đẹp kia, bàn tay trái khẽ nhúc nhích một chút, quả nhiên đã cắt đứt ánh nhìn của người đó.

Nam sinh kia quả thấy mình có chút kì cục bèn cười với vẻ hối lỗi nói:

- Xin lỗi, vì sợi dây này rất giống sợi dây mẹ mình từng có… – Rồi cậu ta bổ sung thêm – Bạn đeo nó rất hợp.
- Cảm ơn – Bảo Phương hờ hững đáp một tiếng rồi quay mặt đi tiếp tục nghe giảng, không để ý gì thêm đến người bên cạnh.

Học xong hai tiết, đến giờ ra chơi, trong khi các bạn nữ ríu rít tụm lại định hỏi chuyện cậu ta thì cậu ta lạnh lùng buông ra một câu:

- Xin lỗi, tôi không có hứng nói chuyện.

Câu nói này khiến các bạn nữ bị hụt hẫng vô cùng, vừa giận vừa buồn bỏ đi. Bảo Phương quay đầu chăm chú nhìn cậu ta, dù rằng cô không thích nói chuyện với người khác nhưng cũng không dùng cách từ chối trực tiếp đến như thế.

Cậu ta nhanh chóng phát hiện Bảo Phương đang nhìn mình thì quay mặt lại cười với cô, nụ cười cực kì đẹp, Bảo Phương lạnh lùng quay đi như thể cô chưa từng nhìn cậu ta, càng không có hứng thú tiếp nhận nụ cười của cậu ta.

Vốn dĩ, ngồi cùng Bảo Phương có một bạn nam tên là Nhật Minh. Bình thường ngày nào cậu ta cũng đi học, không bỏ buổi học nào, nhưng hôm nay không thấy đến, cứ tưởng cậu ta nghỉ không ngờ giữa giờ chơi lại thấy cậu ta hớt hãi chạy vào.

Vừa vào lớp, cậu ta sửng sốt nhìn vào chỗ ngồi của mình đã bị một nam sinh lạ mặt rất khôi ngô chiếm lấy. Nhật Minh hắng giọng mấy cái bèn nói:

- Bạn này…ừhm…đây là chỗ ngồi của tôi.

- Vậy thì sao – Người đó ngước đầu lên nhìn Nhật Minh lạnh lùng đáp lại.

Nhật Minh nghe xong giọng điệu khinh thưởng của người này thì tức giận vô cùng. Cậu hít một hơi thật sâu rồi nói:

- Đề nghị bạn trả chỗ cho tôi.

- Đã không còn là của bạn nữa rồi – Nam sinh kia bèn đáp, rồi nói thêm – Bắt đầu từ hôm nay nó là chỗ của tôi.

- Cậu… – Nhật Minh tức giận muốn đấm cho cậu ta một đấm, nhưng trước mặt Bảo Phương nên phải nén xuống.

Nhật Minh đã thầm để ý Bảo Phương lâu lắm rồi nhưng không dám nói, nhất là khi thấy cô trầm lặng ít nói và đầy xa cách thì càng không dám thổ lộ, kịch liệt chiếm lấy chỗ ngồi bên cạnh cô. Nào ngờ hôm nay chỗ ngồi cũng bị người khác chiếm lấy. Lại thấy bộ dạng có vẻ vênh váo đầy khó chịu của người chiếm chỗ thì tức giận vô cùng.

- Mau đứng lên trả chỗ cho tôi – Nhật Minh ghiến răng nhã từng chữ.

- Ngồi chỗ khác đi – Nam sinh đó vẫn nhất mực nói.

Nhật Minh không nhịn được nữa với cái kẻ ngang tàng này, cậu vung tay đấm vào mặt của người kia, nhưng không ngờ tay vẫn chưa kịp chạm vào mặt cậu ta thì đã bị giữ lấy, rồi nhanh chóng bị quặn ngược ra sau khiến cho Nhật Minh la lên một các thảm thiết.

Cũng may ngay lúc đó chuông reo vào tiết, nên cậu ta từ từ thả Nhật Minh ra. Bạn bè nãy giờ nhìn họ cũng vội vàng khuyên bảo, Nhật Minh cuối cùng cũng chịu rời đi tìm một chỗ trống khác mà ngồi.

Chỗ ngồi mới của Nhật Minh chẳng ở đâu xa là ngay sau bàn của họ. Bảo Phương nghe cậu bạn ngồi kế hỏi Nhật Minh:

- Sao hôm nay lại đi học trễ vậy.

- Nói tới bực cả mình, đang đi đường tự nhiên gặp mấy người kì lạ bận toàn đồ vest đen chặn lại hỏi đường, chỉ mãi mà họ cũng không biết, cứ khăng khăng bắt mình dẫn đi. Tới khi đến nở lại bảo họ lộn địa chỉ, nói xem có phải là tức chết hay không? – Nhật Minh tức giận kể lể.

Bảo Phương nghe Nhật Minh kể thì chú ý bên cạnh có kẻ run chân cười đắc ý, cô khẽ liếc nhìn cái người đó một cái, cậu ta thấy Bảo Phương nhìn mình thì khẽ tằng hắng vài cái rồi ngồi nghiêm chỉnh lại.

Khi ra về, vừa đến cổng Bảo Phương đã thấy Thục Quyên đứng chờ, nhìn cô với ánh mắt e dè, Bảo Phương không nhịn được đành thở dài giục:

- Về thôi.

Thục Quyên nghe vậy thì vui vẻ, mắt mở to vội vàng xách cặp bước theo sau Bảo Phương. Hai người vừa đi, Thục Quyên vừa hỏi chuyện:

- Này cái bạn Lăng Phong ấy thế nào?

- Ai? – Bảo Phương nghiêng đầu nghi hoặc đứng lại hỏi.

- Thì cái bạn mới vào lớp của bạn này đó – Thục Quyên chớp mắt nhìn Bảo Phương vẻ hơi ngạc nhiên đáp.
- À, mình cũng không để ý lắm – Bảo Phương gật gù một cái rồi đi tiếp.

- Ừhm, bạn ấy giới thiệu là bạn ấy 17 tuổi, lớn hơn tụi mình. Bạn ấy mới từ nước ngoài về, cho nên mới quyết định học chậm lại một năm học lới 10 như chúng ta. Sau này phải gọi là anh hay là bạn nhỉ.
- Gọi là bạn đi – Một tiếng nói vang lên sau lưng họ.

Giật mình quay đầu nhìn lại thì Bảo Phương nhận ra đó chính là học sinh mới. Lăng Phong đi sau lưng họ từ nãy giờ mà không hề phát ra tiếng động, bước chân cậu nhẹ nhàng như dạo chơi, đôi giày thể thao trắng muốt không hề vươn một hạt bụi. Hai tay thong thả xách cặp táp tiến đến với một nụ cười hút hồn, để lộ hàng răng trắng như tuyết, gương mặt đẹp phản phất trong ánh nắng chiều càng thu hút ánh nhìn của người qua đường, không ít nữ sinh phải quay đầu lén lút nhìn trộm..

Nụ cười của lăng Phong khiến cho Thục Quyên đỏ cả mặt, cô bẽn lẽn nói:

- Xin chào.
- Xin chào – Lặng Phong chào đáp lại Thục Quyên sau đó nghiêng người nhìn Bảo Phương chào – Xin chào.
Vẫn như câu chào lần trước, Bảo Phương quay đầu không đáp lại, Lăng Phong trước cái nhìn ái ngại của Thục Quyên thì nhún người tỏ ý không sao.

Xe buýt đến, họ cùng nhau trèo lên xe buýt, Bảo Phương cố tình đi xuống phía cuối xe, tay giơ lên vịnh tay cầm im lặng. Mấy bạn nữ trên xe cũng không ngừng xuýt xoa khi thấy cậu bạn đẹp trai vừa bước lên xe.Chay được một lúc, xe buýt thắng nhanh khiến toàn bộ người trong xe chao đảo. Bảo Phương cũng lảo đảo ngả về phía sau thì phát hiện mình ngã vào lòng của một người nào đó đang đưa tay đỡ lấy thân người đang ngã xuống của mình. Cảm giác thân nhiệt người kia ấm áp phía sau lưng, hơi thở phủ lên tóc cô. Bàn tay của Lăng Phong ôm đỡ thân người cô vô tình đặt trên ngực cô khiến toàn thân Bảo Phương nóng bừng lên

Bảo Phương vội vàng bật người dậy thoát khỏi lòng của Lăng Phong, thoáng chút xấu hổ không nhìn lại phía sau đành quay đầu hỏi Thục Quyên lúc đó cũng đang lồm cồm lấy lại thăng bằng hỏi:

- Không sao chứ.

- Mình không sao? – Thục Quyên lắc đầu nói, nhưng gương mặt có chút xanh xao sợ hãi, chứng tỏ cô ấy chưa từng đi xe buýt, cũng chưa từng phải chịu cảnh chen chúc thế này. Buổi sáng còn có ghế ngồi, nhưng giữa trưa thế này thật đúng là khó tìm ghế ngồi. Cứ kéo dài tình trạng này, chỉ e Thục Quyên không chịu nổi.
- Từ mai đừng đi xe buýt nữa – Bảo Phương thở dài khuyên.

Thục Quyên lắc đầu nói:

- Mình không sao, mình thích đi xe buýt cùng bạn. Chỉ có thể gặp bạn những lúc này thôi.
Bảo Phương thấy sự cương quyết của thục Quyên, cô hiểu rõ lý do vì sao. Bởi vì vào lớp rồi, cô không thích buo17c chân ra ngoài nữa, Thục Quyên lại không dám bước vào lớp cô.

- Ngày mai, mình cùng bạn ra ghế đá ngồi chơi. Cứ để nhà đưa đi học.

Thục Quyên nghe vậy vui mừng vô cùng liền gật đầu đồng ý. Bảo Phương cũng không biết rõ tại sao Thục Quyên cứ cố chấp nhất

ĐẾN TRANG: