t dậy khỏi ghế với vẻ sửng sốt.

- Đúng vậy – Bảo Phương liền khẳng định.

- Làm sao cháu biết được. Liệu tin tức này có đáng tin không?- Ông văn Lâm nghi ngại hỏi lại.

Ông không thể tùy tiện điều động quân đi mà chẳng thu về được gì.

Nghe ông hỏi, Bảo Phương cũng hơi bối rối. Địa chỉ là co Lăng phong cung cấp cho cô. Nếu như cậu cố tình cung cấp địa chỉ giả cô thì sao, Bảo Phương nhanh chóng gạt đi ý nghĩ đó, cô tin tưởng lăng Phong không gạt mình. Cô nhìn ông Văn Lâm nói:

- Cháu không dám nói địa chỉ đó chính xác, nhưng cháu nghĩ nó rất đáng để chúng ta thử xem sao.

Ông Văn Lâm quay lưng vẻ nghĩ ngợi. Trí Lâm thấy vậy cũng nói thêm vào:

- Ba à, bất luận là chính xác hay không? Chúng ta cũng nên thử một lần đi. Dù sao chúng ta cũng bỏ ra rất nhiều trong vụ án này rồi, sao không thử thêm lần nữa.

Ông Văn Lâm vẫn im lặng. Bảo Phương và Trí Lâm cùng nhìn nhau hồi hộp chờ đợi quyết định của ông Văn Lâm. Cuối cùng ông ấy xoay lưng lại nói:

- Được, chúng ta đánh cược thêm lần này nữa vậy. Mau đi bảo mọi người chuẩn bị, nhanh chóng lập ra kế hoạch xâm nhập.

- Vâng, thưa thủ trưởng – cả Bảo Phương và Trí Lâm cùng đồng loạt làm động tác nghiêm nghị đáp.

Sau đó cả hai lập tức ra khỏi phòng bắt đầu tập họp mọi người trong phòng họp. Lập ra kế hoạch xâm nhập nhanh chóng. Bắt đầu một cuộc chiến khốc liệt.

Xe của họ an toàn xâm nhập vào bên trong giữa đêm tối, tất cả vội vàng chia ra hai hướng.

- Bảo Phương, thủ trưởng lệnh cho em phải luôn đi theo bên cạnh anh.

- Tại sao chứ? – Bảo Phương kinh ngạc chất vấn.

- Ba sợ em xảy ra chuyện – Trí Lâm khẽ nói.

- yên tâm, em sẽ không sao – Bảo Phương cố trấn an Trí Lâm.

- Không được. Đây là lệnh – Trí Lâm cứng rắn nói – Một là em đi theo anh, hai là lập tức rút lui.

Bảo Phương cắn chặt môi, cúi cùnmg đành chấp nhận.

- Em đi theo anh.

Cuộc tập kích bắt đầu, mọi người di chuyển êm dịu vào trong một kho hàng bỏ trống của một xí nghiệp đã bỏ hoang từ lâu, được bọn chúng chọn lựa làm nơi cất giấu vũ khí. Chỗ này cực kì ít người qua lại, mọi người đã tản cư theo chiến dịch hiện đại hóa đô thị của đất nước. Chỉ còn vài người dân thưa thớt vẫn ở lại nơi này. Quả là một chỗ lý tưởng để cất giấu số vũ khí.

Tuy vậy, bọn chúng vẫn cho người canh gác rất chặt chẽ, mọi người phải lợi dụng đêm tối xuống xe đi bộ thâm nhập dần vào bên trong. Bọn chúng chỉ thắp những bóng đèn mờ ảo, và một cây đèn xoay, ánh đèn từ từ chuyển đến bên người, các cán bộ trinh sát lập tức nép người tránh ánh sáng dễ khiến họ bị bại lộ tung tích.
Họ từ phía sau lưng của những tên bảo vệ, nhanh chóng tập kích chúng, hạ gục chúng tại chỗ. Một cây súng của tên bảo vệ bị rơi xuống đất tạo ra tiếng động, khiến bọn chúng phát hiện ra sự có mặt của tổ trinh sát.
Tiếng súng bắt đầu nổ ra và sau đó là một loạt âm thanh vang dội giữa hai phe.

Các trinh sát được lệnh bắt sống bọn tội phạm, cố gắng tránh bị thiệt mạng. Cho nên cuộc rượt đuổi diễn ra gay gắt và ác liệt. Bảo Phương cùng Trí Lâm và một đồng chí cùng đuổi theo gã đàn ông cô đã tưởng là ông chủ của ngôi nhà kia và mấy tên đàn em. Bởi vì hắn ta xách trên tay một cái valy đen nhỏ, rất có thể đó là những tài liệu liên quan đến việc buôn bán bất hợ pháp. Bọn chúng liều mạng để trốn thoát nên nổ súng về phía họ toán loạn, đồng chí kia bị trúng đạn phải nép vào một góc, Bảo Phương và Trí Lâm tản ra hai bên, Trí Lâm gật đầu ra hiệu, Bảo Phương nhanh chóng hiểu ý. Cô yểm trợ phía sau cho Trí Lâm vượt lên trên.

“Chỉ cần em nhắm trúng những vị trí đó thật chính xác và giương súng thật nhanh” – Giọng Lăng Phong vang lên bên tai. Một tên từ một thùng hàng vừa ngẩng đầu lên chuẫn bị nhắm vào Trí Lâm bắn, Bảo Phương liền nhanh chóng giương súng bắn một phát ngay tay cầm súng của hắn ta trước khi hắn kịp nổ súng về phía Trí lâm.

Khi hắn ta rên lên đau đớn buông cây súng trên tay xuống, Bảo Phương cảm thấy rất sảng khoái, trong lòng không hề có chút bất an nào cả. Cô tiếp tục nổ súng về phía những tên tiếp theo, vừa bắn vừa né làn đạn về phía mình.

Trí Lâm vốn muốn bảo vệ sự an toàn cho Bảo Phương nên muốn cô ở lại chỗ nấp, không ngờ rằng Bảo Phương lại có thể bắn súng tốt đến như thế. Cậu thoáng ngạc nhiên quay đầu nhìn vẻ mặt nghiêm túc của cô trong cuộc đọ súng, bỗng nhận ra cô không còn là cô em gái bé nhỏ mà cậu cần chăm sóc nữa. Nhanh chóng định thần lại, cậu tiếp tục đuổi theo tên đầu đảng.

Bảo Phương cũng bắt đầu rời vị trí của mình sau khi bắn một phát vào bã vai của một tên chắn đường. Cô đuổi theo Trí Lâm và tên kia.

Trí Lâm bắn gục hai tên đàn em bên cạnh tên mập, cậu chĩa súng vào hắn ta ra lệnh:

- Giơ hai tay lên đầu.

Tên mập đành đứng yêm từ từ giơ hai tay lên trên cao, Trí Lâm bước đến càm lấy vali trên tay hắn đật xuống, đưa tay móc còng định tra vào tay hắn ta thì một tên đàn em, ở trên một thùng hàng xuất hiện định chĩa súng vào cậu. Trí Lâm nhanh mắt phát hiện kịp thời tránh được phát súng, đồng thời cũng bắn trả lại, khiến tên đàn em rơi xuống đất. Nhưng không ngờ đó lại là viên đạn cuối cùng của cậu.

Tên mập thừa lúc cậu không để ý đến, hắn liền móc dao trên thắt lưng ra, nhanh chóng đâm một phát vào bụng cậu. Đạn đã hết nên hắn ta không chút e dè kiên nể trước người bị thương khá sâu là cậu. Hắn đá Trí Lâm một đá ngã ngửa ra sau.

Tiếng bước chân của Bảo Phương chạy đến khiến lưỡi dao trên tay hắn chuẩn bị đâm xuống người Trí Lâm dừng lại. Hắn vội vàng nhặt khẩu súng của tên đàn em ở dưới đất lên rồi nắm áo kéo Trí Lâm đứng dậy.

Khi bảo Phương đến, hắn đã hoàn toàn khống chế được Trí Lâm uy hiếp Bảo Phương.

- Bỏ súng xuống – Hắn ra lệnh cho cô.

Bảo Phương cắn môi một cái rồi nhìn Trí Lâm gương mặt tái mét vì mất máu quyết định bỏ cây súng trên tay xuống đất. Cô nhìn hắn đe dọa.

- Ngươi chạy không thoát đâu, mau buông súng đầu hàng đi.

- Haha…còn phải xem lại đã. Nếu ta chạy không thoát thì thằng nhóc này cũng đừng mong còn sống – Hắn phá ra cười nói, rồi bỗng nhìn cô chằm chằm nói – Thật không ngờ cô lại là cảnh sát. Cô giả câm hay lắm, chúng tôi đã thử rất nhiều nhưng chẳng thể nào phát hiện ra một tiếng nói từ miệng cô.

- Điều ông không ngờ còn nhiều lắm…có muốn biết không? – Bảo Phương nhếch môi cười nhạt đáp, cố tình kéo dài thời gian đợi những đồng đội khác đến yểm trợ.

Ngay lúc đó, một tên đàn em chạy xe đến, gã mập hất đầu bảo hắn ta:

- Xử lí con nhỏ này đi.

Tên đàn em lập tức xuống xe, lên cò đạn bước đến gần Bảo Phương, đá vào khủy chân cô khiến cô quỳ xuống đất chuẩn bị bắn súng vào đầu cô. Nhưng trước khi tim cô chạm đất thì tay cô đã nhanh chóng chụp lấy cánh tay cầm súng của tên đàn em, giương nhanh về phía tên đã ca nổ một phát súng. Phát súng đó xoẹt ngang người Trí Lâm, xuyên ngang qua vàn tay đang cần súng núp phía sau của gã mập.

Súng trên tay hắn ta rôi xuống, Trí Lâm lập tức xoay người ra sau đánh ngã hắn.

Bảo Phương cũng lập tức dùng một đòn Judo vật ngã tên đàn em, bẻ ngược tay cầm súng của bắn và tước đoạt cây súng. Một đấm ngay mặt hắn khiến hắn ngất xỉu.

Bảo Phương vội chạy đến đỡ Trí Lâm đang sắp gục ngã. Nhưng Trí Lâm đã ngất lịm trong tay cô.

**********

- Chúng ta đã thu lại toàn bộ số vũ khí của chúng, nhưng vẫn chưa bắt được tên cầm đầu thực sự – Ông Văn Lâm đúc kết lại mọi thứ sau chuyến dịch. Lần này hạ sĩ Phương đã xuất sắc điều tra ra địa điểm cất giấu lô hàng của chúng, chúng ta mới có thể tóm chọn ổ.

Một tràng vỗ tay vang dội khen ngồi Bảo Phương, cô cười cười cúi đầu chứ không nói gì.

- Có thể nói cho mọi người biết làm sao đồng chí có thể điều tra ra địa điểm cất giấu của bọn chúng hay không?

Nghe hỏi, Bảo Phương chậm rãi đứng dậy. Sắc mặt có chút thay đổi, cô không thể nói rõ là do Lăng Phong đã nói cho mình biết vị trí nên đành nói dối.

- Báo cáo, tôi biết vị trí là tôi đã lén lút bỏ máy định vị vào trong người hắn ta.

- Lúc nào? – Dì Dung lên tiếng hỏi, có chút ngạc nhiên vì dì biết rất khó để qua mặt bọn chúng.

- Lúc dì bị bọn chúng bắt giữ – Bảo Phương cố gắng hít thở sâu trả lời – Nhân lúc hắn không để ý lén đặt vào chiếc áo khoát của hắn bên cạnh chỗ ngồi của cháu.

- Ồ…cháu cũng nhanh tay thật. Giỏi lắm – Dì Dung gật gù khen ngợi.

Bảo Phương thấy xấu hổ trước lời khen ngợi đó. Cô cúi đầu ngồi xuống ghế.

- Được rồi, dù chúng ta không bắt được kẻ chủ mưu nhưng chiến dịch truy quét của chúng ta có thể xem là thành công rực rỡ. Hai ngày nữa, số vũ khí chúng ta thu được sẽ được vận chuyển về kho vũ khí của của quân sự. Các đồng chí đã vất vả nhiều rồi, bây giờ có thể về nhà nghĩ ngơi – Ông Văn Lâm dõng dạt tuyên bố.

Mọi người bắt đầu đứng dậy uể oải vươn người ra về, ai cũng muốn được đánh một giấc ngủ thật thoải mái.
- Bây giờ con về nhà à? – Dì Dung vỗ vai Bảo Phương thân tình nói.

- Dạ không, con vào bệnh viện thăm anh Trí Lâm một chút rồi mới về nhà – Bảo Phương lắc đầu đáp.

- Ừ, cô đi cùng con.

Cả hai người đến bệnh viện thăm Trí Lâm, sau khi cậu được đưa đi cấp cứu, nhanh chóng được tiến hành phẫu thuật và thoát khỏi nguy hiểm. Thím Hà đã túc trực ở bên cạnh cho tới khi Trí Lâm tỉnh dậy. Trong phòng bệnh, ngoài Trí Lâm và thím Hà ra còn có một người đàn ông trông rất phong độ cũng đang trò chuyện thân mật với Trí Lâm.

Vừa nhìn thấy người đàn ông đó, dì Dung reo lên vui mừng:

- Mình…

Người đàn ông quay lại nhìn dì Dung cười nhẹ nhàng đáp:

- Em đến rồi à.

Dì Dung gật đầu rồi quay sang Bảo phương giới thiệu:

- Đây là chú Danh, chồng của cô. Bác ấy cũng là một đồng đội trước đây của ba cháu.

Bảo Phương gật đầu chào chú Danh. Dì Dung quay sang chồng mình giới thiệu:

- Con bé chính là Bảo Phương. Con của anh Lâm Thiên.

- Chào con – Chú Danh nhìn Bảo Phương đầy xúc động thân tình nói cũng giống như dì Dung lúc đầu gặp cô, luôn có cảm xúc tràn ngập yêu thương cùng nỗi buồn mất mát.

- Được rồi, Trí Lâm sao rồi – Dì Dung lên tiếng phá tan không khí u buồn này.

- Nó không sao, cũng may cấp cứu kịp thời – Thím Hà nói với tâm trạng nhẹ nhỏm, mừng rỡ sau nỗi lo lắng không nguôi.

Mọi người quan sát Trí Lâm, quả thật sắc mặt cậu đã dần hồng hào trở lại.

Bảo Phương về đến nhà, cô thật sự cảm thấy rất mệt mỏi. Ngã mình xuống giường không buồn tắm rửa, Bảo Phương nhắm g

ĐẾN TRANG: