bản thân bị đặt trên tấm nệm êm ái, ý thức chó chút phục hồi.

Gương mặt cô đỏ bừng, ánh mắt da diết nhìn Lăng Phong đầy mê hoặc.

Sườn mặt cậu lướt qua chop mụi cô, rơi xuống hõm cổ, hơi nóng rực phả lên từng mảng, từng mảng da thịt cô, mọi nụ hôn đi qua đều để lại dấu vết không ngừng.

Một cảm giác bùng cháy trong cơ thể cô, khiến đầu óc cô lại trở nên hỗn loạn. Lăng Phong không nói gì, ngón tay nhè nhẹ có chút run động gỡ từng nút áo của cô, động tác vốn tao nhã, nhưng lại mang chút dục vọng trở nên vụng về.

Bảo hương giương mắt nhìn những ngón tay thon gọn sạch sẽ của Lăng Phong từng chút từng chút gỡ những chiếc nút áo trên người mình xuống, có chút sợ hãi cô hít sâu vào sau đó đưa tay giữ tay Lăng Phong lại.

- Anh không muốn chờ đợi – Lăng Phong khựng lại một chút rồi khan giọng nói.

Ánh mắt đong đầy hình ảnh biểu cảm đang lẫn lộn giữa dục vọng và yêu thương của Lăng Phong khiến Bảo Phương đỏ bừng sắc mặt, cô khẽ nhắm mắt ngầm chấp thuận.

Cái cảm giác thân thể hòa làm một khi cậu đi vào trong cô cả nỗi đau thể xác xâm lấn khiến Bảo Phương không kìm nén được mà rơi nước mắt. Yêu và được yêu chính là niềm hạnh phúc nhất trên thế gian này.

Tình yêu sâu thẳm trong tim xuôi theo dòng nước, không còn rang buộc, không còn khoảng cách, không cần che giấu…giây phút này trở thành vĩnh viễn.

Dưới ánh đèn vàng nhạt, Lăng Phong nhìn thẳng vào mắt Bảo Phương, tay phải chống xuống giường, tay trái dịu dàng mơn trớn vuốt ve cô thể cô, rồi lần tìm những ngón tay cô đan vào nhau.

Trong lúc si mê, nhìn sâu vào đôi mắt ẩn chứa yêu thương của Lăng Phong, Bảo Phương hoàn toàn quên đi đau đớn.

Hơn 6 năm quen biết, họ chưa hề thân mật như thế, Lăng Phong lúc nào cũng ân cần dịu dàng với cô, nhưng giờ phút này, anh còn dịu dàng hơn. Bảo Phương xúc động đưa tay lướt qua khuôn mặt cậu, chạm vào má đầy mồ hôi cùng mái tóc ướt đẫm.

Bảo Phương đã biết, cô yêu Lăng Phong đến nhường nào. Nếu như…nếu như…Nghĩ đến đây, nước mắt cô không cầm được mà rơi xuống không ngừng.

Lăng Phong có chút hoảng hốt, dung tay vuốt ve những giọt nước mắt của Bảo Phương, giọng khan khan bảo:

- Đau lắm sao.

Cô cố gắng dừng lại những giọt nước mắt của mình rồi lắc đầu. Cô mĩm cười một cách yếu ớt bảo:
- Em yêu anh.

Lời cô nói như châm ngòi một quả bom nhất là trong tình cảnh này, khiến Lăng Phong hạnh phúc vô cùng, cậu vòng tay ôm lấy cô siết chặt, trao cho cô một nụ hôn cuồng dại, lần nữa muốn cô cùng cậu hòa làm một.

Cho đến lúc cậu phủ phục xuống thân thể cô, cuộn người cô vào một tấm chăn rồi ôm chặt. Cô vùi mặt vào trong lòng cậu, mệt mọi nhắm mắt.

Bên tai dăng dẵng lời nói:

- Anh yêu em

Khi Bảo Phương thức dậy, trời đã sáng trưng, nhưng dường như rèm cửa được khép chặt đến độ không có một tia nắng lọt vào. Nếu chiếc đồng hồ không điểm 10 giờ 20, cô chắc chắn nghĩ trời vẫn còn sớm.
Thấy người bên cạnh mình để bờ vai trần vạm vỡ, Bảo Phương mới biết đêm qua không phải một giấc mơ mà là một hồi ức vô cùng đẹp.

Cô ngẩng đầu chạm vào ánh mắt của Lăng Phong, mặt cô bỗng đỏ bừng lên, cậu đang nhìn cô say đắm khiến cô xấu hổ, kéo cao chiếc chăn đắp lên vai. Lăng Phong thấy động tác vụng về của cô thì khẽ cười, đưa tay vuốt ve mái tóc đã bị rối của cô.

- Anh thức dậy từ khi nào? – Cô vội vàng tìm chuyện để che dấu sự xấu hổ của mình.
- Từ sáng sớm.

- Vậy sao anh không kêu em dậy chứ. Em còn đi làm, cơ quan của em có tổ chức, không thể tùy tiện muốn nghĩ là nghĩ như ông chủ anh đâu – Cô lườm mắt nhìn cậu khẽ trách.

- Anh nhìn em đến quên thời gian – Lăng Phong thú nhận.

Cảm giác ngọt ngào sau câu nói khiến bảo Phương hạnh phúc vô cùng, cô dựa vào lòng cậu hít thở mùi hương trên người cậu.

Cô không biết động tác này đối với đàn ông mà nói là sự kích thích cao độ.

Bàn tay nhẹ nhẹ luồn vào trong tấm chăn đang quấn lấy thân người cô, di chuyển dọc cơ thể cô rồi dừng lại ở trước ngực. Giờ khắc này, không gian yên tĩnh bỗng trở nên ám muội hơn.

Từ đôi mắt huyền đang khép hờ lim dim…rồi đôi má ửng hồng như mời gọi…cậu lần mò dần xuống chiếc cổ thon trắng nõn…và từ từ dịch xuống đôi bầu ngực căng tròn đang phập phồng bởi những đợt thở gấp gáp, tham lam liếm mút hương vị ngọt ngào trên từng thớ thịt mềm mại thơm mát.
Dường như chưa đủ, cậu len lỏi vào những điểm nhạy cảm nhất trên cơ thể của cô, kich thích đến từng sợi thần kinh nhỏ bé gây nên trong cô từng đợt sóng khóai cảm mạnh mẽ xâm chiếm khắp tâm hồn, chực trào ra khắp cơ thể.

Nụ hôn nhẹ nhàng từ từ dời xuống, giống như bươm bướm khẽ lướt trên gương mặt cô, dịu dàng quét qua hàng mi đang run rẩy, sống mũi thẳng tắp, rồi sau đó, nhẹ nhàng nâng lên chiếc cằm nhỏ xinh của cô, cùng đôi môi cô kề sát vào nhau.

Thân thể Bảo Phương khẽ run lên, trong căn phòng yên tĩnh, cô giống như bị cậu thôi miên, quên mất phản kháng, quên mất phải đẩy cậu ra, lý trí trong đầu cô hoàn toàn trôi dạt tận phương nào.
Bảo Phương vốn muốn nghỉ ngơi một chút rồi đến trụ sở, nhưng trước củ chỉ êm dịu kia, cô kìm lòng không được nhắm đôi mắt lại, hàng mi cong vút khẽ run rẩy, thân thể nóng bỏng mà thơm ngát. Từ lúc đôi môi cậu dời xuống, cô đã quên hết thân phận của hai người, quên hết thảy những người liên quan, lẳng lặng ngước lên khuôn mặt nhỏ nhắn, tuỳ ý để cậu cắn nuốt hương thơm thuộc về riêng cô…

Hơi thở mỗi lúc một gấp gáp, nương theo mùi hương trên thân thể cô, hơi thở của cậu càng lúc càng nóng bỏng, nóng đến mức có thể đem Bảo Phương tan chảy. Thân hình mềm mại trong ngực cậu lại không hề có chút phản kháng khiến toàn thân lăng Phong bắt đầu khó tự chủ, đôi môi nóng rực ép lên đôi môi mềm mại của cô lại từ từ dời xuống.

Bảo Phương chỉ cảm thấy đầu óc căng trướng, lý trí cũng theo cảm giác nóng rát kia mà trở nên mơ hồ. Một nụ hôn nóng bỏng nữa lại đặt lên phần cổ của cô, khiến trong nháy mắt, các tế bào trong cơ thể dường như đều mở ra, sẵn sàng nghênh đón hơi thở đang xâm nhập kia. Mà thân thể cô lúc này, một chút cũng không thể cử động, cũng không muốn động, chỉ muốn hoà tan vào hơi thở nóng rực đó. Cả người cô khẽ run lên.

Nụ hôn đàn ông nóng rực áp xuống đầu vai trơn mịn, da thịt của cô có chút như bị phỏng. Sự run rẩy nhỏ bé của cô như đánh vào chỗ sâu thẳm nhất trong đáy lòng lăng Phong, ánh mắt thâm thuý nhìn vào khuôn mặt đỏ ửng của cô, đôi môi anh đào hé mở, hơi thở thơm ngát khiến yết hầu cậu bất giác lên xuống.

Đầu lưỡi lăng Phong dán chặt trên từng tấc da thịt mềm mại, mỗi lần liếm mút đều chấn động tới tận sâu thẳm tâm hồn cô. Bàn tay của cậu như có ma lực, kích thích đến từng sợi dây thần kinh nhỏ bé, khiến cô vừa có cảm giác khổ sở lại vừa vô cùng thoải mái. Bàn tay cậu di chuyển trên khắp đường cong thân thể cô gây nên một đợt sóng trào kích thích khiến cơ thể cô không ngừng rung lên.

Dù đã trải qua một lần, nhưng cảm giác khi cậu đi vào trong cô vẫn khiến cô run rẩy không ngừng. Cảm giác tê dại bật ra tiếng rên rỉ nhỏ.

Cô khẽ mở mắt nhìn người con trai đang chuyển động nhấp nhô trên người mình, từng giọt mồ hôi chạy dài trên mặt, ánh mắt rực cháy nhìn cô đầy yêu thương. Bảo Phương cảm thấy rất mãn nguyện, có được tình cảm của Lăng Phong là điều hạnh phúc nhất trong cuộc đời đầy đau khổ của mình.

Khi Bảo Phương thức dậy đã là sẫm tối, toàn thân thấy nhức mõi, cô lười biếng mở mắt. Hôm nay cô đã nghỉ làm mà không xin phép cũng không gọi điện thoại, chắc Trí Lâm đang rất lo lắng cho cô.
Nhưng cô có thể yên tâm là Trí Lâm sẽ giúp cô xin phép. Cô quay lưng tìm kiếm Lăng Phong.

Lăng Phong đã quần áo nghiêm chỉnh ngồi bên laptop làm công việc, những ngón tay thon dài lướt nhanh trên bàn phím. Dáng vẻ nghiêm túc chuyên chú của cậu thật sự rất thu hút, cô nghiêng người nhìn dáng vẻ làm việc của cậu không chớp mắt.

Chốc lát sau, Lăng Phong quay đầu nhìn về phía cô mới phát hiện cô đã tỉnh, liền đóng laptop lại, nhanh chóng đứng dậy bước đến bên cô.

- Dậy rồi sao! – Cậu bước đến hôn nhẹ lên trán cô một cái.

Bảo Phương mĩm cười gật đầu rồi cố sức ngồi dậy, nhưng cả người ê ẩm, toàn thân gần như không còn sức, có chút khó chịu khiến cô nhăn mặt. Lăng Phong thấy vậy liền giúp cô ngồi dậy, rồi tựa lưng cô vào lòng cậu. Cậu vòng tay ôm lấy cô, cảm nhận thân thể mềm mại của cô một cách hạnh phúc.
Cậu với tay lấy ly sữa để sẵn trên bàn đưa cho cô uống. Cả ngày cô vẫn chưa ăn gì, nên nhanh chóng uống cạn ly sữa. Lăng Phong mĩm cười hài lòng nói:

- Em muốn ăn gì?

- Lẩu hải sản – Cô không nghĩ ngợi gì buộc miệng nói.

- Được – Cậu khẽ cười nói – Anh gọi người đem tới.

- Em muốn tới nơi ăn hơn. Rất có hương vị – Cô nhõng nhẽo nói.

- Em không sợ người ta bắt gặp sao? – Cậu cười cười nhìn cô nói.

- Chẳng phải có người nhân cơ hội đánh bay luôn vấn đề mình bị tình nghi là phạm tội buôn bán vũ khí trái phép hay sao? – Cô cười trả lời rồi ranh ma hỏi lại – Hay là anh sợ Andy giận.

Lăng Phong bật cười lớn khi nghe cô hỏi. Cậu cầm lấy bàn tay của cô, trên cánh tay chiếc vòng ngọc lục đang phát sáng, sau đó trầm giọng nói:

- Có lẽ cũng nên giải quyết vấn đề của Andy rồi.

- Em thật sự tò mò về cô ấy.

- Đợi mọi chuyện giải quyết xong xuôi, anh sẽ kể em nghe.

- Em đợi anh.

- Vài ngày nữa ba anh chở về đây – Lăng Phong đột nhiên nói.

Bảo Phương ngẩng đầu chớp mắt nhìn cậu, trong mắt có một sự ngạc nhiên vô cùng, chưa bao giờ cô nghe Lăng Phong nói về ba của mình. Lăng Phong thấy sự ngạc nhiên của cô thì cười xòa nói tiếp:
- Đã đến lúc đưa em đi gặp ba anh rồi, chủ nhân của chiếc vòng này chỉ có một mình em thôi. Em thấy ngại à.

Bảo Phương không nói. Lăng Phong thấy vậy tưởng rằng cô đối với gia đình cậu vẫn còn e dè nên cụp mắt xuống có chút buồn rồi nói:

- Chuyện này có thể bàn lại sau, đừng suy nghĩ nhiều nữa.

Bảo Phương liền lắc đầu vòng tay ôm chặt lấy cậu rồi lắc đầu nói:

- Không phải em sợ, chỉ là…

- Chỉ là sao… – Lăng Phong nhìn cô khó hiểu.

Bảo Phương bặm môi ngắt cậu một cái, nũng nịu nói:

- Có cô gái nào khi nghe tới việc ra mắt ba mẹ chồng mà không e sợ chứ.

Lăng Phong ngây người nghe cô nói xong thì hạnh phúc ôm chặt cô cười lớn. Bảo Phương cũng cười hạnh phúc vùi đầu vào lòng cậu, nhưng ở trong lòng cậu, ánh mắt cô bỗng sầm lại.

“ Tôi sẽ giúp cô làm hắn trở về đây”

Cuối cùng h

ĐẾN TRANG: