chối.
“ Tại sao?”
Kiba im lặng, anh không muốn giết Kaori, vì anh yêu cô. Nhưng hiện tại, giống như cô đang cố ép anh vào đường cùng vậy.
“ Đơn giản vì anh không thể giết em.”
“ Anh có thừa năng lực để làm điều đó mà.”
“ Anh nói không giết là không giết.”- Kiba đã hết kiên nhẫn, anh bắt đầu gắt lên.
Kaori lặng thinh, cô cúi mặt. Cô biết mình đang gây khó khăn cho Kiba. Nhưng đành chịu, hiện tại bây giờ, ngoài cách chết, cô không còn cách nào khác để tự giải thoát mình.
“ Vậy thì em sẽ tự sát.”
Nghe đến câu này, Kiba vội nắm lấy tay Kaori. “ Đừng có nghĩ ngu ngốc.”
“ Em đang là một kẻ ngu ngốc đây. Giết em đi!!”- Kaori gào lên, định hất tay Kiba ra. Nhưng rất nhanh, anh đột ngột cúi người xuống, hôn lên đôi môi của Kaori.
Cô kinh ngạc, hạ cánh tay đang giơ lên xuống. Tay của Kiba càng siết chặt tay cô hơn, nụ hôn càng nồng nàn hơn.
“ Anh sẽ không bao giờ giết em.”- Kiba nói sau khi buông Kaori ra. – “ Dù em có ép anh tới bước đường cùng, anh vẫn giữ nguyên quyết định của mình. Và anh sẽ không bao giờ để cho em chết.”
Em hiểu…
Giết người mình yêu quả thật rất khó khăn…
Nhưng… hiện tại với em, chết là cách duy nhất…
Cách duy nhất để em không phải lựa chọn giữa tình yêu và thù hận…
Em hèn nhát quá phải không?
Em không có can đảm để đối mặt với chuyện này…
Đêm xuống…
Trăng bị che khuất bởi mây đen. Đêm nay, đột nhiên, trời có tuyết rơi. Tuyết rơi đầu mùa hè.
Kaori bắt đầu chuyến đi săn của mình. Người cô run lên, một phần vì lạnh, một phần vì cô sợ đối mặt với Kiba.
Khu rừng hôm nay có ám khí thật lạ.
Kaori nhíu mày. Ám khí này làm cô choáng váng. Bay tới bìa rừng, đối thủ đã chờ sẵn.
Nhưng hôm nay lại khác.
Bọn Quỷ con đông hơn cả bình thường. Kaori ngạc nhiên, cô không thể hiểu ở đâu ra lại nhiều đến như thế. Phía sau, Kiba và Rusia đang đứng và có thêm… một tên nữa.
Kaori thắc mắc, đó là ai?
“ Giết ả!”- Tên đó lạnh lùng ra lệnh khi Kaori chưa kịp chuẩn bị gì. Bọn Quỷ lao lên. Kaori bay lên cao hơn, rút kiếm ra. Cô chém bất cứ tên nào lại gần mình. Chúng quá đông, chúng đang bao vây lấy cô. Kaori có thể nghe thấy được tiếng thở khò khè của chúng ở khắp mọi hướng.
Kaori vuốt ngực, lấy lại bình tĩnh. Cô nhắm mắt để cảm nhận bọn chúng.
*Xoẹt*
*Keeng*
Rất nhanh, Kaori đã đỡ được đòn của một tên. Cô bắt đầu lia kiếm vào những nơi cô cảm thấy có ám khí. Bọn Quỷ gào lên và phát sáng, một lúc sau thì biến mất. Kaori quay ra sau, tiếp tục chém những tên đang lao tới một cách nhanh gọn.
* Xoẹt*
“ Ối!”
Một tên chém vào vai Kaori, máu tuôn ra, chảy xuống đôi tay trắng muốt đang cầm kiếm của cô. Kaori nén cảm giác đau xuống và chiến đấu tiếp.
*Xoẹt*
Thêm một tên nữa chém vào lưng cô. Máu loang ra, thấm ướt áo. Kaori đau đớn, thân người run run. Đúng là chỉ có một mình thì không thể đánh bại hết được chúng.
Kiba lo lắng nhìn Kaori. Anh đang rất muốn bay lên đó để giết hết đám thuộc hạ của mình. Kaori đang bị thương, điều đó khiến anh tức giận.
“ Con đang lo cho ả ta sao?”- Tên lúc nãy ra lệnh… à không, nói đúng hơn đó là Quỷ Vương, lên tiếng.
“ Cha đừng quan tâm.”- Kiba đáp lại bằng giọng lạnh lùng.
“ Ả thiên sứ ấy chết chúng ta mới có thể thống trị thế giới con người. Nếu bây giờ để ả sống, lực lượng của chúng ta đang tiêu tốn quá nhiều.”- Quỷ vương nở một nụ cười đầy ghê rợn và nói.
Kiba mím môi, im lặng. Anh không giúp gì được. Anh phải cắn răng nhìn Kaori bị thuộc hạ của mình đánh trọng thương.
“ A…”- Kaori bị một tên chạm vào chỗ đau ở vai. Cô khẽ kêu lên, lấy tay còn lại của mình ôm lấy nó.
Những tên Quỷ thấy đây là thời cơ tốt, chúng xông tới, rất nhanh. Kaori không thể chiến đấu được nữa, cô đã mất quá nhiều năng lượng.
*Keeng*
Bỗng…
Âm thanh va chạm vang lên, mắt Kaori mở to ra, kinh ngạc. Người đang đỡ đường chém của tên Quỷ, chính là Thiên sứ Tuyết.
“ Em nghỉ ngơi đi, để mọi người lo.”- Cô ấy nói. Kaori ngạc nhiên, cô không hiểu…
“ Mọi người… là sao ạ?”
Cô nhìn xung quanh. Tất cả các Thiên sứ, đang có mặt ở đây, họ đang chiến đấu với bọn Quỷ.
“ Tại sao mọi người lại ở đây?”- Kaori vẫn chưa hết thắc mắc.
“Nữ hoàng thấy tình cảnh của em trong [Giếng thần"> nên đã ra lệnh cho mọi người xuống giúp đỡ.”- Thiên sứ Tuyết chém một đường cho tên Quỷ đó biến mất và nói.
Kaori nhìn lên cao. Nữ hoàng đang ở trên đó, ánh mắt theo dõi từng cử động của các Thiên sứ.
“ Lên giúp bọn chúng một tay đi.”- Quỷ vương nói với Kiba và Rusia.
“ Vâng!”- Cả hai đồng thanh, nhưng Kiba lại không muốn.
Quỷ vương bay đi trước, kế đến là Rusia. Kiba bay sau cùng.
Kaori vẫn tiếp tục chiến đấu. Được những người khác giúp đỡ nên việc tiêu diệt bọn chúng cũng trở nên dễ dàng hơn.
“ Xin chào Nữ hoàng của các Thiên Sứ, đã lâu không gặp bà.”- Nữ hoàng đang đối mặt với Quỷ Vương.
“ Debizuru, đừng có nói giọng đó với ta.”- Giọng bà trở nên sắc lạnh và đầy căm phẫn.
“ Sophie, bà đã gọi tên ta thì ta cũng không khách sáo. Bà vẫn kiên cường như ngày nào nhỉ?”- Giọng Quỷ vương nghiêm túc hơn là đùa cợt.
“ Còn ông thì sao? Vẫn ác độc và tàn nhẫn y như xưa.”
Quỷ vương cười trước lời nói của nữ hoàng. Một nụ cười xen lẫn đau khổ và độc ác. Ông ta rút kiếm ra. Bằng một động tác nhanh nhạy, ông ta vung kiếm lên và chém. Rất nhanh, nữ hoàng đã đỡ được.
“ Chuyện xưa rồi. Ông bây giờ, đã có vợ và có con. Mà quan trọng, đứa con trai của ông lại tiếp nối cái thói xấu của cha nó, đi yêu một Thiên sứ.”
Nữ hoàng khơi lại chuyện cũ. Quỷ vương vẫn tiếp tục ra đòn, bà vẫn tiếp tục đỡ.
“ Sophie, ta phải nói thật với chính bản thân. Ta… vẫn còn yêu bà rất nhiều.”- Đôi mắt đỏ quạch của Quỷ vương xoáy sâu vào tròng mắt màu xanh của nữ hoàng. Bà kinh ngạc, thu kiếm, nhìn ông ta.
*Keeng*
Kaori chém cho tên Quỷ một phát. Hắn tan biến. Lực lượng của Thiên Sứ và của ác Quỷ đang ngày càng thưa dần. Liệu… đến khi nào cuộc chiến này mới chấm dứt?
“ Ta sẽ lập công. Ta sẽ giết chết Kaori.”- Rusia đang lăm lăm cây kiếm, đứng sau lưng Kaori. Ả nhếch mép cười, kỳ này chắc chắn ả sẽ được ban thưởng từ Quỷ vương.
Rusia lao tới, vung kiếm lên.
“ Kaori!!!”- Tiếng Kiba gào lên. Kaori ngước mắt nhìn. Anh lao tới, ôm lấy cô, xoay một vòng.
*Phập*
“ Kiba…”- Kaori lầm bầm. Đột nhiên, cô cảm thấy tay mình ươn ướt và… thân người Kiba đang yếu dần.
“ Không… không phải vậy chứ? Kiba! Anh làm sao vậy? Đứng thẳng dậy đi!!”- Kaori gào lên. Một tay ôm anh, cô rút tay kia để xem. Một màu đỏ thẫm đang thấm ướt tay cô. Máu, máu của Kiba…
“ Kaori, em không sao chứ?”- Kiba cố gắng cười, hơi thở của anh dồn dập, hỏi cô.
Kaori lắc đầu. Cô đáp xuống, đặt Kiba nằm xuống đất. Nước mắt cô tuôn trào. Không phải vậy! Kiba không thể chết. Anh không thể tan biến. Anh không thể bỏ cô được.
“Kiba… Anh không được tan biến. Nếu không, em sẽ hận anh thêm nữa đấy! Em xin anh mà…”- Kaori nắm chặt lấy tay anh, cô vừa nấc vừa nói. Tim cô hiện tại đang đau xé. Kiba đang sắp rời xa cô.
“ Anh xin lỗi, nhưng chuyện này thì anh không làm được. Xin lỗi em…!”
Mắt Kiba đang dần dần nhắm lại. Kaori hoảng hốt, cô nắm chặt tay anh hơn. “ Không được. Mở mắt ra! Anh mở mắt ra đi mà. Em xin lỗi, em không hận anh nữa. Em bỏ qua rồi. Đừng bỏ em mà… Em xin anh đấy…”
“ Kaori này…”- Kiba thều thào.
“ Vâng? Anh nói đi.”
“ Anh yêu em.”
“ Vâng… Em cũng yêu anh.”- Kaori ôm lấy Kiba. Cô muốn níu giữ anh. Cô không thể để anh tan biến. Cô không muốn anh rời xa cô.
Thân người của Kiba đang phát sáng. Đã đến thời điểm.
“ Không, không được! Kiba, anh không được đi. Em không cho phép. Em không cho phép anh rời xa em!!”- Kaori gào lên. Từ Thiên sứ đến Ác quỷ, tất cả đều dừng cuộc chiến để nhìn cảnh chia li đau thương trước mắt.
Kaori ngồi dậy. “ Em không cho phép…”- Cô rút từ trong túi ra một con dao găm đã tẩm độc sẵn. Đây là con dao mà cô phòng bị khi cô gặp những tình huống nguy hiểm. Cô nghĩ rằng, lúc này, nó chính là thứ hữu dụng nhất.
Kaori giơ dao lên…
“ Không! Julia! Con không được làm thế!!”
*Phập*
Lời nói của Nữ hoàng đã quá muộn.
Kaori nằm xuống, bên cạnh người con trai mà mình yêu. Rất nhanh, thân người cô phát sáng.
“ Chúng ta sắp gặp lại nhau rồi…”
“ Không!!”- Nữ hoàng gào lên. Bà bay xuống, nhưng đã quá muộn. Cả hai, đã tan biến. Họ đã làm kết thúc một cuộc chiến đầy máu và nước mắt.
Nữ hoàng ngã quỵ. Tình yêu của họ thật quá đau khổ và cao thượng. Bà không giúp gì được. Kaori yêu Kiba quá nhiều đến nỗi sẵn sàng chết cùng anh.
“ Ta sẽ không thể để họ ôm tình yêu đau khổ này mà chết như vậy được.”
Bà đứng lên, lặng lẽ kêu gọi đội quan của mình bay về thế giới Thiên sứ. Quỷ Vương giơ cao kiếm, đâm một nhát vào tên lúc nãy đâm con trai mình.
Đó chính là Rusia.
Ả không chống đối hay kêu la gì. Ả chỉ lẳng lặng tan biến. Quỷ vương ra lệnh cho bọn Quỷ kia tập hợp để quay về. Cuộc chiến đã chấm dứt.
Tinh yêu là vĩnh cữu mà phải không…?
Em tin rằng, chúng ta sẽ gặp lại nhau.
Cho dù anh và em có thay đổi về hình dáng bên ngoài…
Em tin rằng, anh và em sẽ nhận ra nhau…
Chắc chắn thế!
Cả hai chúng ta đều bị cuốn vào dòng xoáy của thời gian...
Nhưng... điều đó cũng sẽ không thể ngăn cản được anh tìm được em...
" Anh yêu em!"
"Vâng... Em cũng yêu anh"
THE END.

Truyện Teen: Thiên Sứ Bóng Đêm
Total Visits: 51981529
Visits Today: 162456
This Week: 2483290
This Month: 3975975
2015-11-28 - 14:09



