nụ cười đẹp mê hồn của cô, nhớ những nét đáng yêu của cô khi cô đỏ mặt và bối rối. Anh nhớ tất cả và... anh nhớ cô.

Ngay lúc này, Kiba vừa thấy hối hận vừa giận mình. Những lần chiến đấu trước, anh đã làm cho Kaori bị thương. Anh cắn môi khi nhớ lại, cắn đến độ đôi môi bật máu. Từng giọt đỏ thẫm rớt xuống trang vở trắng...

........................................................................................................................

Kaori ngồi ở thư viện ở nhà. Cô nghĩ việc đọc sách sẽ giúp mình có thể quên đi Kiba. Nhưng đâu phải đơn giản như thế! Từ lúc về, cô đã lao vào đây và đọc một lúc ba cuốn tiểu thuyết dày. Cô đắm chìm trong những nội dung của câu chuyện. Nhưng khi vừa gập sách lại, thì hình ảnh của Kiba lại tràn về. Kaori gục đầu xuống bàn. Một giọt, hai giọt… rơi xuống, cô khóc.

Kaori đã từng cho rằng, một Thiên Sứ và một Ác Quỷ yêu nhau là một điều không thể chấp nhận được. Nhưng ngay lúc này, cô lại đang bị vướng vào đó…

“ Em ghét sự băng lạnh trong đôi mắt đỏ của anh…”

“Em muốn đôi mắt ấy là một màu tím ấm áp. Đôi mắt đó mới là đôi mắt mà em yêu…”

“Nhưng hiện tại, dù đôi mắt ấy có là màu tím ấm áp hay màu đỏ máu đầy độc ác lạnh lùng, thì anh vẫn là một Ác Quỷ, là đối thủ của em, và em…”

“Em hận anh!”


Quản gia Fushi định đem trà vào cho cô chủ của mình, nhưng lại vội đi ra khi thấy cô trong tình cảnh như thế. Ông đành đóng nhẹ cửa, thở dài. Ông tự hỏi không biết đến khi nào Kaori mới có thể vượt qua được chuyện này? Nó thật sự rất khó khăn.

Đột nhiên dây chuyền của Kaori phát sáng. Cô ngẩng mặt lên, nữ hoàng xuất hiện.

“ Julia!”

Kaori quệt nước mắt trên má, cố gắng gượng cười. “ Vâng, thưa Nữ Hoàng?”

Nữ hoàng im lặng, bà thở dài khi thấy thái độ đầy gượng gạo đó của Kaori.

“ Julia, ta biết tất cả rồi. Con không cần phải như thế đâu.”

Mắt Kaori cụp xuống, buồn bã. “ Vâng!”

“ Đừng vì vậy mà bỏ dở nhiệm vụ. Ta biết, điều này rất khó, nhưng con phải giết được Hoàng tử Ác Quỷ.”- Giọng của Nữ hoàng kiên định và pha lẫn cả cảm thông.

Kaori gật đầu. Cô đang đứng giữa ranh giới của tình yêu và thù hận. Cô phải làm sao đây? Làm đối thủ của Kiba hay bỏ tất cả để ở bên cạnh anh mãi mãi?

Kaori nhìn Nữ hoàng. Ánh mắt của bà nhìn cô như đang chờ đợi một ý kiến khả quan. Cô mím môi, im lặng mươi giây…

Cuôi cùng, cô đã có quyết định…

“ Thần… sẽ làm! Thần sẽ giết chết Hoàng tử Ác Quỷ, thưa Nữ hoàng!”

.

.

.

Đêm, chẳng có gì ngoài ánh trăng sáng rực đang treo lơ lửng trên bầu trời và những cơn gió lạnh đến gai người. Cuộc đi săn của Kaori đã bắt đầu.

Kiba đợi Kaori ở chỗ cũ cùng với Rusia và một đám Quỷ. Kaori bay tới, thật chậm. Cô cố gắng lắm mới có thể dẹp bỏ mọi vướng bận để có thể can đảm bay tới đây.

Kiba nhìn cô, không nói gì. Mắt anh vẫn mang vẻ lạnh lùng và chất chứa buồn bã.

Tim Kaori lệch nhịp khi nhìn thấy anh. Nhưng rất nhanh, cô lấy lại được tinh thần. Cô rút kiếm, chĩa thẳng vào bọn Quỷ.

“ Tối nay, ta sẽ giết chết hết tất cả.”

“ Ngươi thật ngây thơ đó Thiên sứ! Ngươi nghĩ ngươi có thể đánh bại được Hoàng tử của chúng ta hay sao hả?”- Rusia liếc nhìn Kiba, anh vẫn nhìn Kaori với đôi mắt ấy. Ả khẽ nghiến răng đầy khó chịu. Lúc chiều, ả đã nói với anh về vấn đề này…

[“Hoàng tử, người hãy quyết định đi. Loài Quỷ không thể có tình cảm với thiên sứ được đâu”">- Tiếng Rusia đầy vẻ khuyên bảo và khó chịu.

Kiba im lặng dán mắt vào lò sưởi. Anh không thể quyết định được. Lần đầu tiên trí não anh rối bời. Lựa chọn? Điều đó thật sự quá khó. Giết cô… hay là không giết?

[“ Hoàng tử”">- Rusia lên tiếng lần nữa.

Kiba càng lúc càng đắn đo. Người con gái mà anh yêu nhất, ngay lúc này, anh bắt buộc phải quyết định mạng sống của cô ấy.

[“ Được rồi! Ta sẽ giết chết cô ta”">

Anh đã nói ra quyết định của mình. Ngay lúc này, anh đang đứng đối diện với Kaori. Anh nhìn cô, trong lòng anh dấy lên một chút đau, một chút đắn đo và một chút… hối hận.

Kaori xông tới, bọn Quỷ con lao lên. Cô bắt đầu chiến đấu. Chúng vây quanh khắp nơi, dùng những móng tay nhọn hoắc để đánh trả Kaori. Cô né, rồi lại chém. Chúng tan biến, rồi lại xuất hiện. Kaori không nản, cô vẫn tiếp tục. Chúng đang dần dần bị tiêu diệt hết. Kaori đột ngột lia kiếm, quay một vòng. Bọn Quỷ trúng đường chém đều tan biến. Kaori giơ tay ra, một thứ ánh sáng huyền ảo xuất hiện trên tay cô. Cô nhắm thẳng vào bọn Quỷ đang xông tới. Chúng chỉ kịp la lên và nhanh chóng biến mất.

Chỉ còn lại hai tên: Rusia và… Hoàng tử Ác Quỷ.

“ Rusia, ngươi lui về đi. Để ta giải quyết chuyện này.”- Rusia hơi ngạc nhiên khi nghe thấy lệnh của Kiba. Ả ngậm ngùi lui vào trong bóng đêm. Bây giờ, chỉ còn Kaori và anh dưới ánh trăng sáng.

Kaori nhìn anh, hằn học. Cô xông tới, Kiba dễ dàng đỡ được đường kiếm của cô bằng tay không. Kaori thu kiếm, cô tiếp tục tấn công. Kiba rút kiếm, đỡ. Âm thanh va chạm kim loại vang lên chói tai.

Cầm cự một lúc, cảm thấy mình đang bị yếu thế, Kaori thu kiếm, nhém thêm một đường vào thanh kiếm của Kiba khiến nó bị văng ra.

Hiện tại, kiếm của Kaori đang ở rất gần cổ của Kiba. Cô vẫn giữ nguyên, không động đậy dù một chút.

“ Đâm đi.”- Kiba lên tiếng khiến cô giật mình.

“ Anh đã tháo bỏ màng bảo vệ. Bây giờ, chỉ cần em đâm một nhát, thì anh sẽ tan biến ngay lập tức.”- Giọng của Kiba đầy lạnh lùng và kiên quyết.

Tay Kaori run run, môi cô mấp máy. Cô muốn nói, nhưng có gì đó cứ nghẹn ở cổ họng. Đôi mắt đỏ của anh như xoáy sâu vào tim cô khiến nó đau nhói.

“ Đâm. Nếu không, anh sẽ tự làm đấy!”

Tay Kaori run lên, cô đang đứng giữa hai quyết định rất khó khăn.

“ Đừng bắt em phải lựa chọn…”- Cố gắng lắm Kaori mới có thể lên tiếng.

“ Em đâu cần lựa chọn. Không phải em chỉ có một quyết định là giết anh thôi sao? Đâm đi.”

Giọng nói kiên quyết của Kiba khiến Kaori sợ hãi. Cô run lên, thanh kiếm cũng vì thế mà run theo. Kaori… sẽ quyết định như thế nào?
Chương 13: Tiếng đàn Hạc
“Sợ hãi…”

“Đó là hai từ có thể diễn tả được tâm trạng hiện tại của em…”

“Em hận anh, nhưng lại không muốn giết anh…”

“Em không muốn…”

“Vì em yêu anh…”

Mắt Kaori nhòe đi, từng giọt nước mắt của cô rơi xuống hai bên má. Cô thu kiếm, lấy hai tay ôm mặt, nấc lên từng tiếng.

“ Tại sao vậy?”- Cô gào lên, giọng đau đớn- “Tại sao anh… lại là kẻ mà tôi căm thù nhất? Anh muốn tôi giết anh? Tại sao lại có một mong ước quái gở như thế hả? Anh có biết kẻ thù đang đứng trước mặt mình không? Anh có biết.… ”

Kiba bay gần lại, nắm lấy tay cô. “ Kaori…”

Kaori nhanh chóng gạt tay anh ra, bay lùi lại, giữ khoảng cách. “ Đừng tới gần tôi. Tôi đã muốn quên anh. Tôi rất muốn giết anh. Nhưng tại sao, khi tôi thấy khuôn mặt của anh thì tôi lại nghĩ lệch đi? Tại sao… tôi…?”- Giọng Kaori đầy căm phẫn nhưng cũng đầy đau đớn. Câu nói của cô bị chặn ngang khi tiếng nấc ngày càng dồn dập. Kiba bay tới gần, ôm chầm lấy cô.

“ Đừng khóc nữa!”- Giọng anh lạnh lùng nhưng đầy quan tâm.

Hơi lạnh từ người anh khiến nước mắt Kaori càng chảy nhiều hơn. Thân thể anh quá lạnh lẽo. Nó lạnh từ trái tim đến cả đôi mắt. Cùng là một thân thể, nhưng sao lại cho cô hai thứ cảm xúc khác nhau?

“ Có thể, chỉ có thể thôi, đây là lần cuối cùng anh nói ra câu này…”- Giọng Kiba trầm hẳn, tay anh siết chặt hơn, như thể sợ Kaori sẽ đi mất trong khi nghe anh nói.

Nước mắt Kaori vẫn lăn dài, tay cô buông thõng, mái tóc dài đã được Kiba giữ chặt lại.

Giọng Kiba nhỏ, nhẹ tênh thì thầm vào tai Kaori như một cơn gió, nhưng đủ làm cho cô nghe thấy. Và… lời nói ấy của anh khiến cô càng không muốn rời xa anh…

Dù cho em là ai đi chăng nữa…

Dù em có hận anh hay muốn giết anh…

Dù cho em có là kẻ thù lớn nhất của anh…

Bây giờ anh cũng không cần quan tâm những thứ ấy.

Bởi vì…

“Anh yêu em…”

Nước mắt Kaori rơi nhiều hơn, thấm ướt cả vạt áo của Kiba. Cô ôm lấy anh, ghì chặt. Chỉ lần này thôi! Hãy cho Kaori được ở bên Kiba lần này thôi! Để cô có thể khóc, có thể đau vì anh. Cô tự hứa rằng từ nay về sau, cô sẽ không bao giờ để lộ cảm xúc trước mặt Kiba lần nào nữa…

“Em cũng yêu anh…”

Hai chúng ta quá khác nhau…

Nếu như bây giờ, em buông anh ra…

Thì anh sẽ trở lại thành kẻ thù của em…

Những ngày sau đó là một chuỗi buồn thảm và u ám. Cả hai đến lớp, không nhìn mặt nhau, không nói chuyện. Họ lướt qua nhau, tựa như hai người xa lạ chưa bao giờ gặp mặt.

Họ có cảm thấy đau khi làm như vậy không?

Cả hai đều thế. Cảm xúc của họ ngang nhau. Tim đau, cố gắng né tránh. Mỗi lần nhìn thấy Kiba, Kaori lại quay mặt đi và… lặng lẽ khóc. Cô vẫn không đủ can đảm để có thể quên đi anh. Thật sự, nó quá khó khăn.

Mỗi lần buồn, Kaori lại ra gốc cây hoa anh đào để ngồi. Hoa đã tàn hết. Những chiếc lá xanh tươi đã mọc ra, một mùa hè sắp đến.

Cô ngồi xuống dưới bóng mát của cây, ngước nhìn bầu trời xanh thẳm. Mây trôi, chậm rãi. Nắng nhẹ nhàng chiếu xuống, xuyên qua kẽ lá, nhảy múa trên khuôn mặt xinh đẹp của cô. Gió thổi, mát rượi.

Kaori phất nhẹ tay, một cây đàn Hạc màu trắng hiện ra. Thân đàn được chạm trổ khá cầu kỳ và tinh xảo. Cô ngồi xuống chiếc ghế bằng vàng và bắt đầu đàn.

Tiếng đàn ngân nga, một bài hát nhẹ nhàng nhưng chất chứa nỗi buồn và sự cô đơn khó tả. Giai điệu thoang thoảng như gió, nhẹ nhàng như nắng và cô đơn… như người đang đàn nó.

Kiba nấp sau bức tường, lắng nghe. Anh nhớ cô mặc dù gặp cô mỗi ngày. Nhưng hiện tại, giữa họ là một khoảng cách xa xôi. Anh cứ im lặng, lắng tai nghe tiếng đàn của cô cho đến khi nó chấm dứt.

Đêm…

Ánh trăng non lơ lửng trên bầu trời đen kịt. Gió thổi một cách lạnh lẽo. Đêm nay, Kaori đi săn cùng với quản gia Fushi.

“ Hãy cẩn thận đấy Fushi.”- Kaori thầm nhắc nhở. Họ đã bay đến khu rừng cấm.

*Vút*

*Vút*

*Vút*

Bọn Quỷ đã xuất hiện.

Đứng trước mặt cô và Fushi bây giờ là một đám Quỷ con, có đến hàng ngàn tên. Kaori không nao núng, cô cầm chặt kiếm, chuẩn bị chiến đấu.

Kaori và Fushi chia nhau ra để giải quyết. Bọn Quỷ bao quanh hai Thiên sứ. Họ chiến đấu, tiếng vũ khí và móng tay chạm nhau tạo thành một thứ âm thanh kỳ dị. Kaori có thể nhận biết chúng khá dễ dàng, chúng có một đôi mắt đỏ quạch hiện rõ trong đêm tối. Nhờ vậy, cô có thể nhanh chóng giết chúng một cách dễ dàng.

“ Julia, cẩn thận!!”

Một tên Quỷ đang ở sau Kaori, chuẩn bị dùng những móng tay

ĐẾN TRANG: