ý đến mình vậy chứ?”

Hiakri cảm thấy tình hình lúc này giữa hai người khá căng thẳng. Cô nàng vội chen vào: “ Kaori, cậu cũng nên đi xem lễ hội của trường mình như thế nào đi chứ! Học ở đây gần hai năm rồi mà cậu vẫn không biết không khí của lễ hội. Sẵn Kiba mời đây này, tớ nghĩ là cậu nên đi, nhé?”

Kaori đang cân nhắc. Cô có nên đi hay không? Cô lo khi đi với Kiba, cảm giác giống ngày hôm qua sẽ lại xâm chiếm trái tim cô. Cô không muốn yêu một con người. Cô chỉ muốn tập trung vào nhiệm vụ của mình. Vậy… nên đi hay không nên đi đây?

Nhưng… đi chơi với cậu ta cũng tốt. Kaori có thể nghỉ ngơi thư giãn được một đêm.

“ Tớ sẽ cho cậu thời gian suy nghĩ!”- Kiba lên tiếng khi thấy độ phức tạp trên gương mặt của Kaori ngày một tăng lên. Anh định bỏ ra ngoài. Nhưng Kaori lên tiếng ngăn lại.

“ Tôi… sẽ đi với cậu.”- Mặt Kaori đỏ lên. Cô luống cuống quay đi để Kiba không thấy.

Kiba cười nhẹ. Anh bước tới, cúi xuống. Rất dịu dàng, anh đặt lên tóc Kaori một nụ hôn, rồi quay lưng bước đi.
Chương 9: Lễ hội
Tim Kaori đập nhanh, cô cũng không rõ đây là cảm giác gì! Cô quay đầu lại, Kiba đã đi mất.

Đột nhiên, một cảm giác trống trải trào dâng trong cô...

“ Kaori, mày có thể giữ quyết tâm được bao lâu đây?”- Cô tự nhủ.

Kiba ra sau sân trường, vừa đi vừa mỉm cười một mình trong hạnh phúc. Anh biết mình đã tiến thêm được một bước.

Đột nhiên, nụ cười của anh tắt ngấm.

Một bóng đen đang lơ lửng đối diện anh. Ánh nắng đang chiếu xuyên qua không thể làm gì được hắn. Hắn nở một nụ cười đầy đáng sợ.

“ Người đến đây làm gì? Pháp sư Bóng đêm?”- Kiba nhìn chằm chằm hắn, đôi mắt của anh đã chuyển sang màu đỏ máu.

[ Người sẽ hối hận đến suốt đời, Hoàng Tử.">- Pháp sư bóng đêm vào thẳng vấn đề, giọng nói của hắn đầy hư ảo.

“ Lý do?”- Kiba bình thản hỏi lại.

Tên pháp sư nở một nụ cười. Hắn đáp bằng giọng đầy tự tin. [Sau này rồi Người sẽ biết. Lý do đó đang ở ngay bên cạnh Người, rất gần!">

Kiba im lặng, dường như anh đang cố gắng mường tượng ra hắn đang nói gì.

“ Nói rõ hơn đi.”- Anh ra lệnh, giọng băng giá.

[ Hãy giết Kaori. Ngay bây giờ!">

Kiba phẩy mạnh tay, một đường phép đỏ bay tới tên pháp sư. Hắn từ từ tan biến, nhưng giọng nói của hắn vẫn còn nán lại để nói câu cảnh báo cuối cùng: [ Đó là lời khuyên chân thành. Giết cô ta hoặc là Người sẽ chết dưới tay cô ta">

Đôi mắt của Kiba trở lại bình thường. Trước giờ anh rất tin tên Pháp sư ấy, hắn tiên đoán rất chính xác tất cả mọi việc. Khi tới thế giới con người thì anh ít có cơ hội để tiếp xúc với hắn hơn. Nhưng hôm nay, cuộc gặp gỡ này lại khiến anh cảm thấy tức giận vì những lời nói của hắn. Giết Kaori? Không đời nào! Anh làm gì có can đảm để làm điều đó cơ chứ?

Kiba không biết rằng, rồi một ngày, anh bắt buộc phải tin những lời tên Pháp sư ấy.

Và anh bắt buộc phải có can đảm để giết Kaori…

# Tối hôm đó #

Lễ hội của trường trung học Mystic được tổ chức vào khoảng cuối tháng một và đầu tháng hai hằng năm. Nhiều hoạt động được tổ chức trong ngày, nhưng khoảng thời gian trọng tâm của nó chính là vào buổi tối, các học sinh được diện những bộ trang phục tự chọn để tham gia, nhưng chủ yếu họ chọn những bộ đầm hay những bộ vest sang trọng để diện lên người. Lễ hội năm nay cũng không kém gì: đầy sang trọng và vui tươi.

Kiba đã tới trước cổng trường. Anh diện một bộ vest đen, cà vạt cùng màu thắt khá lỏng. Mái tóc hung đỏ mềm mại của anh hơi rối một chút. Các nữ sinh vào trong tham gia lễ hội đều đưa cặp mắt say mê nhìn về phía anh.

“ Hình như Kiba trở nên cuốn hút hơn vào buổi tối thì phải!”- Họ rỉ tai nhau, mắt vẫn dán về Kiba. Anh không để tâm, anh đã có hẹn với một người vô cùng quan trọng. Nhưng anh lại nhớ đến cuộc gặp gỡ bất ngờ lúc sáng.

[ Giết Kaori, hoặc Người sẽ chết dưới chính tay cô ta">

“ Đã để cậu phải đợi, xin thứ lỗi!”- Giọng nói lạnh lùng quen thuộc vang lên khiến dòng hồi tưởng của Kiba bị ngắt quãng. Anh quay mặt sang nhìn và… ngỡ ngàng, Kaori thường ngày đã đẹp, nhưng hôm nay cô còn đẹp hơn gấp mấy lần. Cô mặc một chiếc đầm trắng dài tới đầu gối, tay áo dài và phồng. Mái tóc nâu dài của cô được buộc cao lên gọn gàng, đuôi tóc uốn xoăn, đôi môi được son hồng.

Kiba đứng trân trân nhìn Kaori. Trông cô thật sự xinh đẹp và quý phái mặc dù khuôn mặt vẫn mang nét lạnh lùng. Không chỉ Kiba, mà các nam, nữ sinh khi đi ngang qua đều ngất ngây và không muốn rời mắt khỏi Kaori.

“ Trông tôi lạ lắm sao?”- Chỉ khi Kaori lên tiếng thì mọi người, kể cả Kiba, mới giật mình và trở về hiện thực.

Kiba lắc đầu, cười nhẹ nhàng. “ Không có gì. Mình vào thôi!”

Hai người tiến vào trong. Không gian thật sự nhộn nhịp. Những chùm đèn nhỏ treo khắp mọi nơi tạo nên một khung cảnh lung linh đầy kỳ ảo. Kaori nhìn xung quanh, đây là lần đầu tiên cô đi một lễ hội như thế này nên cũng có chút lạ lẫm.

Kaori và Kiba dường như là nhân vật nổi bật nhất của lễ hội năm nay. Họ đi tới đâu mọi người cũng nhìn ngắm. Kiba thì hòa đồng, nói chuyện với các nữ sinh. Còn Kaori thì mặc lạnh như tiền, khiến không ít người cảm thấy hơi sợ hãi.

“ Quả thật cái không khí ồn ào náo nhiệt này không hợp với mình chút nào!”- Kaori ngao ngán nghĩ. Cô chỉ hợp với không gian yên tĩnh của khu rừng trên núi, nơi có những tiếng cười ghê rợn và âm thanh của những thanh kiếm bạc va đập vào nhau. Kaori cảm thấy, nơi đó còn dễ chịu hơn ở đây.

Nhưng cô đâu biết rằng, nơi “ dễ chịu” đó sẽ chính là nơi mà cô sẽ không bao giờ muốn tới nữa.

“ Đi theo tớ!”- Kiba nắm tay Kaori và nói.

Kaori ngạc nhiên, cô vội giật tay lại. “ Để làm gì?”

“ Cứ đi rồi sẽ biết.”- Kiba nắm tay cô một lần nữa và dẫn cô đi một cách dễ dàng.

Kaori cũng không biết vì sao mình lại có thể dễ dãi đi theo Kiba. Nhưng trái tim cô có một cái gì đó thôi thúc lý trí phải đồng ý.

Hơi ấm tỏa ra từ bàn tay của Kiba khiến Kaori dễ chịu.

Từng chút một, không biết từ bao giờ, cô lại cảm thấy trái tim mình ấm áp khi ở bên cạnh Kiba.

Quả thật là rất ấm áp…

Hai người chạy lên cầu thang của trường, đến tầng cao nhất.

Đó chính là sân thượng.

Gió lồng lộng thổi. Kaori không giống như mọi lần, giật ngay tay của mình về. Cô vẫn để yên nó nằm trong lòng bàn tay của Kiba. Nhưng chính anh lại là người buông tay trước.

Kaori cảm thấy hụt hẫng và… trái tim cô có một chút đau nhói.

“Chắc là cậu cảm thấy khó chịu khi bị người khác nắm tay đúng không? Tớ xin lỗi.”

Kaori cúi mặt, cô không biết nói gì. Hiện tại cô chỉ muốn Kiba nắm tay mình, thật chặt. Nhưng chỉ do cô đã quá lạnh lùng với anh, nên anh đành giữ khoảng cách nhất định với cô.

“ Bắt đầu rồi!”- Kiba thốt lên, chỉ tay lên bầu trời đêm đang được tô điểm bởi các chùm pháo hoa tuyệt đẹp.

Kaori ngỡ ngàng vì khoảnh khắc đẹp tuyệt vời này. Đôi mắt cô như dán chặt lên bầu trời. Pháo hoa nổ, tuyệt đẹp, đầy lãng mạn.

Sân thượng gió thổi khá nhiều. Kaori cảm thấy hơi lạnh, cô vô tình nép vào người Kiba. Hơi ấm của anh truyền qua người cô làm cô cảm thấy dễ chịu.

“ Tay cậu lạnh cóng rồi.”- Giọng Kiba dịu dàng, anh nắm lấy bàn tay lạnh buốt của Kaori, siết nhẹ nó.

“ Phải rồi, đừng buông ra…!”- Mắt Kaori vẫn nhìn lên trời, cô thầm cầu mong tay Kiba sẽ không rời khỏi tay cô.

“ Kaori này…”- Kiba ngập ngừng, lên tiếng.

Kaori quay sang, đôi mắt cô chìn chằm chằm vào màu tím ấm áp trong mắt của Kiba.

Gió thổi, pháo hoa vẫn nở bung trên bầu trời và… môi của Kiba đang chạm vào đôi môi của Kaori, một nụ hôn nhẹ nhàng như cơn gió đang thổi lúc này…
Chương 10: Cảm giác thật sự
Kaori đẩy Kiba ra, tát vào má anh một cái thật mạnh. Đôi mắt cô giận dữ, nhìn anh, hơi thở dồn dập.

Kiba nhìn cô với ánh mắt buồn bã. Gió nhẹ nhàng nâng mái tóc của hai người lên. Bất giác, tim Kaori đau nhói. Cô quay mặt đi, để cho mái tóc đang tung bay che mất khuôn mặt đang đỏ của mình.

“ Xin lỗi!”

Kiba lên tiếng, Kaori quay đầu nhìn lại. Mắt anh vẫn buồn, khiến cô cảm thấy khó chịu nơi lồng ngực.

“Tôi đi đây!”- Cô cố gắng bình tĩnh nói, rồi bỏ đi một mạch thật nhanh. Đằng sau lưng, ánh mắt của Kiba vẫn theo dõi cô…

“ Mình bị sao thế này?”

“Rốt cuộc, mình cảm thấy như thế nào về cậu ta?”

“ Tại sao lại không thể điều khiển được nhịp tim khi đứng gần cậu ta?”

“ Kaori…”- Kiba thì thầm.

Sáng hôm sau…

Trường học đã được dọn dẹp sạch sẽ. Một ngày học mới bắt đầu.

Ngồi trong lớp, Kaori một tay chống cằm, tay kia để trên bàn. Cảm xúc trên khuôn mặt cô vẫn thế, nhưng đôi mắt của cô mang một vẻ đượm buồn khó tả và hiếm thấy. Mọi người trong lớp khẽ liếc nhìn cô, xì xào bàn tán chuyện hôm qua.

“ Kaori ngày hôm qua còn đẹp hơn cả hôm nay.”- Một nữ sinh thì thầm với bạn của mình.

“ Tớ thấy rồi. Cả Kiba cũng vậy!”- Cô bạn đáp lại, vẻ hào hứng. Bất chợt, Kaori giật mình, đôi mắt mở to vẻ kinh ngạc.Nhưng ngay lập tức, cô trở lại bình thường. Cô nhíu mày, tự nhủ tại sao mình lại giật mình khi nghe tên Kiba?

Kaori đứng dậy, đi ra ngoài cho thoải mái. Đầu óc cô đang rối tung. Cô khó chịu vì có cố gắng cũng không thể sắp xếp chúng lại một cách trật tự.

Hoa anh đào đang rụng. Mùa hoa năm nay đã sắp hết. Hoa rơi, tự như giọt nước mắt của ai đó. Nữ hoàng hay nói với Kaori, hoa anh đào rơi là lúc [ Nữ thần Mùa Xuân"> khóc. Bao nhiêu giọt nước mắt rơi là bấy nhiều cánh hoa rụng. Vị nữ thần xinh đẹp cai quản mùa xuân này không biết từ bao giờ đã bị gieo một lời nguyền độc ác lên người: Bất cứ ai chạm vào cô đều sẽ biến mất. Cô cố gắng không yêu ai, nhưng kết quả, cô ấy lại phải lòng một nam thần cai quản [ Khu rừng Hoa"> ở thế giới con người. Anh biết, anh không thể chạm vào cô và cô cũng không cho phép anh làm điều đó. Nhưng đến một ngày…

Anh và cô đi dạo ở khu rừng hoa đang khoe sắc. Lúc này, mùa xuân đang đến, hoa nở khắp nơi tạo nên một khung cảnh thật đẹp và lãng mạn. Cô hất nhẹ tay, gió xuân nổi lên. Gió ấm áp làm cho những nụ hoa đang e ấp nở bung ra. Cô cười, anh cũng cười.

Rồi đột nhiên, cô bị mất đà vì né một bông hoa nhỏ. Cô sắp té. Nhưng phải chi lúc đó cô phản xạ nhanh thì cô sẽ không hối hận tới hôm nay…

Anh nắm lấy tay cô, giữ cho cô không ngã.

Khi buông ra, cánh tay anh bắt đầu phát sáng. Cô bàng hoàng, nhìn anh.

“ Haruko, lại đây nào! Cuối cùng anh cũng có thể chạm vào em rồi!”- Anh giang hai tay ra, mỉm cười. Cô thẫ

ĐẾN TRANG: