ỏ lè, nụ cười man rợ để lộ hàm răng nhọn hoắc như những mũi dao. Vị giáo sư đánh rơi cây đèn pin, lùi thêm mấy bước nữa, ông ta quay đầu, cố gắng chạy thật nhanh.
* Vút *
* Phập*
Móng tay dài ngoằng của tên quái vật đâm vào lưng ông ta, máu chảy ra, đỏ thẫm thấm qua cả cái áo bên ngoài. Vị giáo sư đau đớn, ngã xuống, cố gắng lết từng bước, hi vọng sống sót.
“ Cứu… cứu tôi với…”- Ông ta thều thào, quên cả đau.
* Ha ha ha ha*
Tên quái vật cười lanh lảnh, giơ đôi tay gớm ghiếc dính đầy máu ra, đặt lên đầu vị giáo sư…
“ A aaaa!!!”- Tiếng thét trong đêm tối mịt, xuyên qua không gian.
“ Linh hồn… linh hồn…”- Tên “quái vật” rên rỉ, đến khi một mớ ánh sáng màu xanh hiện lên trên tay hắn, hắn mới buông tay, lao vút vào màn đêm, bỏ lại vị giáo sư nằm gục xuống, ông ta đã chết…
“ Tiếng thét vừa rồi là sao?- Kaori giang rộng đôi cánh trên bầu trời, bay mỗi lúc một nhanh, tiếng thét vừa nãy làm cô có linh cảm không tốt.
“ Ám khí đã đi qua đây…”- Kaori nhìn xuống mặt đất và theo phản xạ, cô lấy tay bịt miệng lại. Ngay dưới là một xác người đang nằm trên vũng máu, Kaori bay xuống. Đứng cách cái xác khá xa nhưng cô đã nghe phảng phất mùi máu tanh, thật kinh khủng!
Kaori đi tới gần, chậm rãi, lấy hết dũng khí, dùng tay lật ngửa cái xác lên, đôi mắt trắng dã, miệng há to ra hoảng sợ.
“ Người đàn ông này đã mất linh hồn. Thật kinh khủng. Tên quỷ này hành động man rợ quá!”
Ám khí ngày một nồng nặc. Một sự thôi thúc vô hình đẩy Kaori phải bay đến khu rừng sau núi.
“ Cái… quái gì thế này…?”- Kaori ngước nhìn lên trời, những đốm sáng dài, mang một màu xanh ghê rợn đang bay tứ tung, nhưng hình như chúng đều có một đích đến, ở đâu đó trong khu rừng…
Kaori định bay theo chúng, đột nhiên một tên Quỷ xuất hiện, cô vội nấp đi. Các cuộc đi săn của cô ngày càng trở nên kỳ lạ và đầy rẫy khó khăn khi cơn mưa máu ấy đổ xuống.
“ Không biết khi nào Thiên Sứ mới xuất hiện”- Một tên nói, giọng khò khè.
Tên kia gật đầu đồng tình. “ Đứng gác ở đây thật là chán. Tại sao Hoàng Tử lại kêu tụi mình chứ!? Ả ta xuất hiện lúc nào thì giết lúc ấy thôi!”
* XOẸT*
Hắn ta vừa dứt lời thì đột nhiên bị xé ra làm hai và tan biến.
“Ai?”
Một bóng người đứng trước mặt tên còn lại, hắn ta run rẩy, người đó có một đôi cánh to dài màu trắng, tinh khiết.
“Thiên… Thiên sứ…!”
* XOẸT*
Kaori vung cho hắn một đường phép, tên quỷ xấu số biến mất, tạm thời, cô đã vượt qua được trở ngại đầu tiên.
“ Ái chà… nàng Thiên Sứ đến sớm hơn ta nghĩ…”- Kiba ngồi ngoài vườn, nhấm nháp một ly trà, miệng nở một nụ cười ma mãnh.
Rusia, Shita và Kepi đứng kế bên, im lặng, nhìn vị hoàng tử đang điềm nhiên thưởng thức trà, không chút do dự.
“ Đi thôi nào…! Ta cứu cô ta một lần rồi! Để xem lần này cô ta có thể tự giải cứu mình hay không…?”
Bốn đôi cánh đen giang rộng, bay sâu vào trong rừng.
Kaori bay qua những rặng cây to lớn, giết tất cả những tên quỷ cản đường cô. Cô tự nhủ từ giờ phút này mình không thể nhân nhượng được nữa!
“ Gan nhỉ!? Thiên sứ mà dám bay vào chốn địa ngục sao?”- Một giọng nói cất lên khiến Kaori khựng lại, nhìn xung quanh khoảng không gian đen ngòm.
“ Ngươi là ai?”- Cô thét lớn, đôi mắt rực lửa vì giận dữ nhìn quanh quẩn.
“ Kẻ đứng đầu khu rừng, người mà nàng muốn giết đây!”- Hắn ta trả lời bằng giọng ngạo mạn, khinh thường.
Kaori ngước lên, một bóng đen bay xuống, đứng đối diện cô, hắn ta cười, một nụ cười mang đậm chất của một tên Quỷ. “ Ngươi là [ Con trai của Quỷ Vương">?”
“ Rất thông minh!” – Hắn khẽ cười, phất tay, một ngọn lửa xanh hiện ra, soi sáng nơi hắn đang đứng.
“ Nếu thế thì… ta sẽ giết ngươi ngay tại đây!”- Kaori giương cao cây cung bạc lên, giọng sắc lạnh.
Hắn lại cười. “ Nếu trò chơi dễ như thế này thì còn gì là vui nữa? Chí ít thì chúng ta nên “ tập thể dục” trước khi bắt đầu.” Nói rồi, hắn búng tay, một vòng tròn Quỷ bao quanh nàng Thiên Sứ.
Kaori lại gặp phải tình huống giống y như hôm qua. Nhưng lần này cô có vẻ kiên định hơn trước, cô đã sẵn sàng đối mặt với chúng.
Bọn Quỷ lao vào như muốn ăn tươi nuốt sống Kaori, dồn dập. Cô đâm, rồi lại né, rất nhanh. Nhưng tốc độ của bọn chúng còn nhanh hơn cô, chúng bu vào, làm cô nghẹt thở, hơi thở hôi thối của chúng phả vào mặt cô, khiến cô khó chịu.
“ Linh hồn của ngươi…”
Kaori thở khó nhọc, mắt nhắm mắt mở, cô dùng hết sức lực để phát ra “ Ánh sáng Thiên Sứ”.
Phút chốc, bọn Quỷ đã tan biến đi quá nửa, còn Kaori thì mệt lử vì vừa mới tiêu tốn khá nhiều năng lực.
“ Tối nay vậy là đủ rồi!”- [ Con trai của Quỷ Vương"> nói, vỗ tay ba cái, tất cả biến mất- “ Chúng ta sẽ còn gặp lại nhau. Tối mai, ta sẽ nâng thử thách lên một chút. Nếu ngươi có đủ can đảm thì cứ tới”- Hắn bay đi, mất dạng sau khi để lại một lời khiêu khích.
Kaori đờ đẫn. Sau mươi giây, cô tự định thần lại, bay ra khỏi khu rừng. [ Con trai của Quỷ Vương">, cuối cùng cô đã được tận mắt chứng kiến. Giọng nói lạnh băng, không có hơi ấm, khuôn mặt hoàn toàn vô cảm. Ngay cả khi hắn ta nở nụ cười cũng thật đáng sợ…
….Thật đáng sợ….
# Sáng hôm sau#
“ Cậu lại bị thương rồi đây nè!!”- Hikari khịt mũi, càu nhàu, cô nâng cánh tay của Kaori lên, xem xét.
“ Tớ không sao, nhằm nhò gì mấy cái vết thương này.”- Kaori gạt nhẹ tay ra, bình thản trả lời, mắt nhìn lơ đãng ra ngoài cửa sổ.
Bên ngoài, đám nữ sinh nhao nhao lên khi Kiba bước vào lớp.
“ Kiba, chào buổi sáng!”- Một người phấn khích nói to. Kiba cười, chào lại, đám nữ sinh trở nên phấn khích quá mức vì nụ cười dịu dàng chết người ấy.
“ Thật ồn ào, phiền phức”
Kaori chán nản nhìn đám đông, vừa lúc bắt gặp Kiba đang nhìn mình, cô quay mặt đi, rất nhanh.
“ Chào buổi sáng, Kaori”
Kiba đã đứng kế bên từ lúc nào.
“ Kiba, chào…!”- Hikari lên tiếng, má cô ưng ửng, miệng nở một nụ cười ngượng ngùng.
“ Chào cậu!”- Kiba lại cười.
Kaori vẫn không quay lại. Cô giả vờ không để ý.
“ Sao Kiba quan tâm tới Kaori thế nhỉ?”- Đám nữ sinh đứng ngoài bắt đầu xì xào. “ Cô ta có quan tâm gì tới cậu ấy đâu!”
Kiba cố nép sang khe giữa hai cái bàn, nhìn Kaori, cô vẫn điềm nhiên ngắm cảnh, đôi mắt lạnh lùng nhìn ra khoảng không phía xa.
“ Tớ muốn nói chuyện này, kể từ hôm nay…”- Kiba chống hai tay lên bàn-“ Nếu như tớ không làm cậu cười được trong vòng một tháng, thì tớ sẽ đi khỏi cái trường này ngay lập tức”.
“ EHHH???”- Đám nữ sinh kinh ngạc, bọn họ biết là sẽ không có hi vọng để có thể làm được điều đó. Và nếu vậy thì… Kiba chuyển trường, thần tượng của họ sẽ đi mất…
“ Cứ việc!”- Kaori bình thản, mắt vẫn hướng ra ngoài. Trong lòng cô đang có một mớ hỗn độn những câu hỏi thắc mắc về lời tuyên bố vừa rồi của Kiba.
Kiba nhún vai, đi ra khỏi lớp. Anh cũng không biết lúc nãy mình vừa nói cái gì. Chỉ biết khi thấy đôi mắt ấy của Kaori, anh không thể kiềm chế được bản thân. Dường như giọng nói và ánh mắt của Kaori đã in đậm trong bộ nhớ của anh. Cô ấy… đẹp như một Thiên Thần… nhưng lại là thiên thần địa ngục.
Đầu óc Kaori rối như tơ vò, hiện tại cô cũng không biết phải làm sao, cứ nhớ lại câu nói lúc nãy của Kiba là lại cảm thấy run hết người. Một phần là vậy, nhưng cô nghĩ Kiba sẽ sớm bỏ cuộc vì cảm xúc trên khuôn mặt của cô đâu dễ cho người khác điều khiển?
Nhưng có lẽ… Kaori đã nhầm…
Chương 4: Nước
Nữ hoàng ngồi xuống cái ghế mạ vàng trong phòng mình, thở dài đầy mệt mỏi. Bà đang có quá nhiều nỗi lo, nhưng đa phần là dành cho “ Julia”, cô Thiên Sứ đặc biệt, mà bà đã phái xuống thế giới con người để làm một sứ mệnh quan trọng. Đến giờ thì bà vẫn còn thấy ân hận! Ân hận… vì bà cảm thấy mình đang dựa vào “ Julia” để trút giận việc cá nhân năm xưa…của bà…
“ Thưa Nữ hoàng…”- Thiên Sứ Nước nhẹ nhàng đẩy nhẹ cánh cửa gỗ, tiến vào một cách e dè.
“ Watery…”- Giọng Nữ hoàng khẽ khàng, nụ cười đầy thanh khiết- “ Con vào đi!”
Watery tiến lại cái cửa sổ to lớn, mở màn cửa ra, ánh sáng rọi vào, chiếu xuyên qua làn tóc uốn gợn, xuyên suốt tựa làn nước của cô.
“ Nữ hoàng vẫn còn lo cho Julia?”- Watery bắt đầu đặt câu hỏi.
“ Con đã thấy rồi đó,ta không cần phải trả lời nữa.”- Nữ hoàng ngồi thẳng dậy, mắt nhìn Watery.
Bà đứng dậy, đi lại đứng kế bên nàng Thiên Sứ có vẻ đẹp đầy dịu dàng đó. Watery là [Thiên sứ Nước">, cô có một mái tóc dài trong suốt, đôi mắt xanh dương đầy thuần khiết. Ngoại hình và khuôn mặt thanh tú của cô toát lên một vẻ thật dịu dàng nhưng cũng thật mạnh mẽ.
Hai người im lặng, ngắm nhìn khu vườn hoa đang khoe sắc bên dưới qua khung cửa sổ. Một giây… hai giây trôi qua…
“ Nữ Hoàng, nhân tiện…”- Watery lên tiếng- “ Thần nghĩ…”
Nữ hoàng có thể thấy rất rõ vẻ đắn đo trên khuôn mặt xinh đẹp đó. Bà cười, ôn tồn. “ Nói ta nghe nào, con gái”
Hít một hơi thật sâu, Watery cất tiếng:
“ Thần sẽ đến thế giới con người, để giúp đỡ Julia!”
Ánh mắt của Nữ hoàng thoáng ngạc nhiên, bà đưa mắt nhìn phong cảnh bên ngoài, suy nghĩ miên man…
“ Được rồi…! Con đi đi!”
“ Nữ hoàng không cản thần sao?”- Watery ngạc nhiên, tuy đây không phải là lần đầu tiên Nữ hoàng đồng ý yêu cầu của cô, nhưng để cô làm một việc nguy hiểm như lần này thì… đây là lần đầu tiên.
“ Ta có cản con cũng vô ích! Con là một người kiên định và giữ vững quyết tâm mà. Đi đi.”
“ Cảm ơn, Nữ Hoàng!”
“ Mẹ!”
Watery nhìn Nữ hoàng, ngạc nhiên.
“ Hãy gọi ta là [ Mẹ ">. Đến giờ ta vẫn thắc mắc, tại sao từ nhỏ con không gọi ta như thế?”
“ Đó là do…”- Watery đắn đo, bồn chồn không biết phải trả lời như thế nào.
“ Có phải là do… Con chỉ có một người mẹ là [ Nữ thần Biển">?
Trái tim Watery bỗng đau nhói. Cô vẫn nhớ như in cái ngày ấy. Mẹ cô… đã chết dưới tay [ Quỷ Vương">. Lúc đó cô chỉ mới bảy tuổi, tận mắt chứng kiến mẹ mình bị đâm. Trái tim non nớt đó không thể chịu đựng hết nỗi đau. Thù hận dâng trào, Watery thù hận bọn Quỷ đến tận xương tủy.
Sau mất mát thương tâm ấy, Watery được [ Nữ hoàng của các Thiên Sứ "> đưa về nuôi nấng. Nữ hoàng phong cho cô là [ Thiên Sứ Nước">. Cô không bao giờ gọi bà là mẹ, bởi trong tim cô, hình ảnh người mẹ kia vẫn còn, và cô sợ, người này sẽ rời xa cô nếu như bà ta là [ mẹ "> của cô…
Cô muốn giúp “Julia”, muốn trả thù cho mẹ cô. Và muốn bảo vệ người [ MẸ "> thứ hai, ngay lúc này…
“ Thưa mẹ…”- Watery nói, chậm rãi. Bao nhiêu năm rồi, cô mới nói lại chữ [ Mẹ "> thiêng liêng ấy?
Nữ ho

Truyện Teen: Thiên Sứ Bóng Đêm
Total Visits: 52059618
Visits Today: 240545
This Week: 2561379
This Month: 4054064
2015-11-28 - 14:09




