thằng Huy ngồi trố mắt ngạc nhiên
“Thế nào là thế nào? Chị muốn hỏi sao?”
“Về tính cách, con người, thái độ của anh ấy ý?”
“Sao tự nhiên chị lại nhắc về anh Minh? Hay là hai người….. Ông này ghê nha. Hahaaa”
“Bậy. Chị muốn hỏi thế thôi. Chứ có gì đâu”
“Thật không, em không tin được”
“Không tin tùy cô. Chị chỉ hỏi vậy thôi”
“Nhắc mới nhớ, hôm qua lúc ăn tiệc ở nhà, chị ngồi gắp thức ăn cho anh ấy không à? Hai người nhìn có vẻ tình cảm lắm mà. Hai người không có gì thật không đấy?”
“Em cứ trả lời chị đi.”
“Về Minh hả? Ừm…” – Em hồi hộp chuẩn bị đến đoạn gay cấn: “Minh là người khá dễ thương hòa đồng tính tình vẫn còn hơi trẻ con. Nhưng có trách nhiệm phết. Cái hồi mà chị Thy nằm viện ấy, ổng là người chăm sóc cho chị ấy nhiều hơn cả bác nữa. Đến nỗi em còn lầm tưởng là 2 người đang yêu nhau nữa cơ”
“Rồi. Thế nếu là em, em có chọn một người như Minh làm bạn trai không?”
“Sao chị lại hỏi thế?”
“Thì cứ trả lời chị đi”
“Nếu được chọn bạn trai em sẽ không chọn Minh”
“Sao lại vậy? Minh tốt thế còn gì?”
“Nhưng anh ấy không phải mẫu người của em. Minh có nét trẻ con lắm, em chọn bạn trai phải là người chín chắn. Nói chung là Minh không hợp với em được. Mà chị hỏi làm chi thế?”
“À. Không có gì. Chị hỏi vậy thôi”
“Thật không đấy? Nghi lắm”
“Nghi cái đầu cô ấy”
Cảm giác của em sau khi nghe Linh nói vậy sao nhỉ. Lẫn lộn lắm, có một chút thật vọng, một chút hụt hẫng nhưng lại dễ chịu và có một điều gì đó nhen nhóm trong em. Em cũng không biết phải tả sao nữa chỉ biết thở dài một cái nhìn thằng Huy cười. Còn nó thì nhếch mép lên hờ hờ như thằng ngáo đá. Nó biết em đang say nắng Linh giờ lại nghe những lời như vậy chắc nó nghĩ em buồn lắm. Cũng buồn nhưng cũng chả sao. Chỉ là say nắng thôi mà. Cảm giác đó sẽ hết nhanh thôi
Huy kéo cái lap lại bật word lên và gõ sau đó đưa cho em
“Không sao chứ?”
“Không sao?” – Em gõ lại rồi đưa cho nó
“Giờ sao?”
“Chả sao cả?”
“Bị phũ vậy buồn không?”
“Có. Nhưng chẳng sao đâu. Sợ éo gì”
“Uhm.”
“Thôi uống hết nước đi rồi tính tiền về”
Gấp cái lap lại. Em với nó nhẹ nhàng đi ra ngoài. Ở trong đó, chị em My vẫn đang trò chuyện rất vui vẻ về những bộ phim, những bộ váy, về công việc và cuộc sống để lại đằng sau một thằng cu với tâm trạng rối bời là em. Linh nói đúng, cô ấy thích những chàng trai chín chắn trong cuộc sống mà cái đó ở em không có. Muốn một chút gì đó níu kéo nhưng biết lấy gì để níu bây giờ. Thay đổi ư? Em có nghe một người nào đó nói ấn tượng đầu rất khó phai, nếu có thay đổi thì cũng không bao giờ hết trong lòng người khác được. Thôi thì hãy bỏ qua. Nghĩ nhiều cũng chỉ có thế thôi. Hãy cứ sống thật với chính bản thân mình đừng vì một ai đó mà thay đổi bởi sự thay đổi đó không bao giờ vùi lấp được sự thật mình không phải là con người như thế. (Lời khuyên chân thành tới các thím voz đấy.)
Trưa phố núi sao mà nắng thế không biết nhưng em lại cảm thấy hơi lạnh, cái se lạnh của mùa thu hay là cái lạnh của một con người không được tình yêu đáp lại
CHAP 14: SIÊU THỊ VÀ NỤ HÔN BẤT NGỜ
Thức dậy trong trạng thái khá nặng nề và căng cứng, vệ sinh cá nhân xong em rời khỏi nhà vào lúc 6h sáng để bắt đầu công việc. Cũng chẳng có gì mới mẻ, chỉ là dọn dẹp vệ sinh, lau nhà, quét dọn và sắp xếp lại bàn ghế, đến khi có khách thì đi ghi nước, chạy bàn. Công việc nhàm chán đó cứ lặp đi lặp lại ngày này qua ngày khác, chẳng có gì mới mẻ cho đến một ngày
“Mọi người tâp trung lại đây anh có việc muốn nói” – Anh quản lý gọi to tất cả mọi người lại
“Sắp tới là lễ 2-9, cuối tuần này anh tính tổ chức một chuyến đi Nha Trang cho mọi người, mọi người thấy thế nào?”
“Thật hả anh? Đi Nha Trang chơi hả?” – Một người trong bọn em hỏi lại
“Ừm!”
“Vậy quán hôm đó nghỉ bán hả anh?”
“Không. Anh có nhờ mấy người bạn của anh trông dùm rồi. Vậy nên đứa nào muốn đi chơi thì đăng kí tại quầy nhé. Đứa nào muốn ở nhà làm việc thì anh tính gấp đôi ngày lương. Ok chưa?”
“HURAAAAAA. Anh Hưng number one” – Quản lý em tên Hưng, tất cả mọi người đều la lên
Quán có gần mười mấy nhân viên nhưng chỉ có 7 người tham gia. Những người còn lại phần phải đi học, phần muốn ở nhà kiếm tiền. Anh quản lý tính khoảng 10 người đi cho vui vì thế các nhân viên còn lại có thể dẫn theo người yêu hoặc bạn bè của mình đi
Được rủ thêm bạn đi thì còn gì bằng. Em đăng kí thêm một vé nữa rồi lấy điện thoại gọi cho Thy
“Nghe mày?”
“Đang làm gì đấy em iu?”
“Đang đi với anh yêu tao. Có gì không?”
“Cuối tuần có rảnh không? Đi Nha Trang chơi với tao”
“Cuối tuần á, sao tự dưng có hứng rủ tao đi Nha Trang vậy?”
“Mày có đi không?”
“Ừm! Không được rồi, cuối tuần này tao đi với anh yêu rồi, chắc không đi được đâu. Với lại đi với mày nhiều quá sợ anh yêu tao nghĩ”
“Nghĩ cái cứt. Vì ai mà nó có được mày. Không đi phải không? Đỡ tốn”
Cúp máy. Giờ không biết gọi cho ai đây nhỉ? Thằng Huy chăng. Đi với thằng đực rựa thì chán bỏ mẹ. Cho qua. Còn mấy đứa trong lớp thì hầu hết toàn cá sấu. Có vài đứa xinh chắc nó cũng giống con Thy đi với bồ rồi. Chán chẳng biết gọi cho ai. Ừm! Tự dưng nghĩ tới Linh, hay là rủ Linh đi cho vui cơ mà không được, em với Linh có cái vẹo gì đâu mà rủ chưa kể cái cuộc nghe lén hôm bữa mặc dù Linh không biết nhưng em lại có một cảm giác khác với cô ấy giống như có cái gì đấy nó ngăn cản lại vậy rudency:
Còn một cái tên duy nhất đó là My. Dạo này, em với My cũng khá thân với nhau. Chắc là được thôi. Nghĩ tới vậy, em gọi điện cho My
“Em nghe anh”
“Ừm! My hả? Em đang làm gì đấy?”
“Em đang ngồi coi TV, có gì không anh?”
“À! Anh gọi điện tính hỏi em cuối tuần nay có rảnh không ấy mà?”
“Cuối tuần hả. Rảnh mà có gì không anh?”
“Quán café nơi anh đang làm có tổ chức một chuyến đi Nha Trang, em đi chơi với anh được không?”
“Nha Trang hả? Ừm….Để tí em gọi lại được không anh. Để em hỏi chị Thy đã”
“Ừm! Có gì nhớ nói cho anh sớm nha. Tại trưa nay là chốt danh sách đi rồi đấy”
“Dạ. Có gì trưa em gọi”
Tắt máy mà trong lòng em cứ cảm thấy hồi hộp sao sao ấy. Cả buổi sáng hôm đó chỉ ngó vô cái điện thoại. Thấy tin nhắn hay cuộc gọi điện tới thì chụp lấy rồi thất vọng khi không phải là My. Sáng đó em nhớ mình lơ đễnh đến nối đổ cả café vào người một thằng nhóc học cấp 3. Nó tính đấm em luôn cơ nhưng cũng may anh quản lý giải quyết ổn thỏa chứ không cũng to chuyện. Bọn trẻ trâu, tí chuyện mà cũng làm ầm lên. Thích thì ra ngoài đường anh chấp
Tầm 10h thì My gọi điện tới. Em hồi hộp nhấc máy. Cố gắng giữ giọng của mình một cách tự nhiên nhất
“Anh nghe”
“Ừm! Hôm đi Nha Trang là vào thứ mấy anh
“Chắc chiều thứ 6 đấy em. Đi đến chiều chủ nhật rồi về”
“Dạ. Chắc em đi được đấy anh. Chị Thy cho phép rồi”
“Vậy hả? Hehe. Nó không cho phép anh cũng bắt nó phải cho”
“Ghê quá ha. Để em méc lại với chị Thy”
“Ấy đừng em. Con bà chằng ấy lại chửi anh nữa.”
“Ừm! Mà quán anh làm ở đâu đấy?”
“Quán X trên đường Y đấy em. Ra đây chơi luôn không? Anh đang làm ở quán nè”
“Đang rảnh. Chờ em tí em chạy qua”
Cúp máy, em hét lên một cách đầy phấn khích. Mấy thằng nhóc cấp 3 nhìn em như người rừng mới từ trên núi xuống vậy. Mà thôi, quan tâm làm vẹo chi, chúng nó làm sao mà hiểu được cái cảm giác này cơ chứ
Khoảng nửa tiếng sau thì chiếc Liberty màu trắng của My chạy vào bãi đậu xe. Cô ấy bước vào quán nhìn dáo dác tìm em. Em nhẹ nhàng đến sau lưng….
“HÙ” – My giật mình quay lại. Tay che ngực, em cười nắc nẻ
“Trời ơi. Cái ông này. Làm người ta hết hồn”
“Em đang tìm ai? Có phải đang tìm một chàng trai men lỳ quyến rũ tên Minh phải không?” – My nghe em nói đần mặt ra rồi giả bộ cúi xuống nôn nôn
“Thôi ghê quá anh ơi. Anh làm ở chỗ này à?”
“Thấy đồng phục của anh không mà hỏi?”
“Rồi thấy rồi, thế định để khách đứng đây à. Nhân viên làm ăn gì kì vậy. Cho gặp quản lý cái coi”
“Ấy ấy. Mời quý khách vào kia. Hehe”
Em lại kéo chiếc ghế ra My lại ngồi. Hôm nay My mặc cái váy giống như hôm đi café trước, có trang điểm nhẹ và khoác theo một cái túi nhỏ. Ngoài trời dường như nắng to làm má của My ửng đỏ trông rất xinh đẹp và dễ thương
“Em uống gì?”
“Như cũ đi anh” – My mỉm cười đáp
“Vậy đợi anh tí nha”
Em đi vô tự tay pha cho My một ly ca cao nóng tiện thể xin anh quản lý ra ngồi nói chuyện với cô ấy vài phút. Ông quản lý tính nhìn thấy My tính háo gái lại nổi lên hỏi em đứa nào đấy, có bạn trai chưa, làm mai anh đi, anh tăng lương cho..bla..bla. Em lườm ổng và nói nhẹ: “Bạn trai nó đang làm việc cho anh nè”. Lúc đó ổng mới thôi không hỏi nữa
“Quán đẹp quá anh ha?”
“Ừm! Quán được trang trí theo kiểu Hàn Quốc đấy.” – Em ngồi xuống đặt ly ca cao trước mặt cho My
“Hèn gì em thấy quen quen”
“Quen là sao? Em Đi Hàn Quốc rồi à?”
“Không. Em thấy trên phim, nó cũng giống như thế này?”
“À. Quên mất, em là fan cuồng Kpop” – Em chọc
“Này. Không mỉa mai nha. Em chỉ là fan thôi chứ không phải fan cuồng”
“Hehe. Thì anh chọc mà. À quán có bánh kem đấy. Em ăn không anh vô lấy.”
“Bánh kem hả? Có vẻ hấp dẫn. Cho em một miếng đi”
“Đợi anh tí” – Em quay vào và lấy cho My một chiếc bánh kem vị cà phê.
“Này. Em ăn đi”
“Chủ quán anh tốt quá ha. Mới mở mà đã cho nhân viên đi du lịch rồi”
“Ừm. Ổng tốt lắm. Đang đứng kia kìa. Nãy giờ em vô ổng hỏi em hoài đấy?”
“Hỏi em? Sao hỏi em?”
“Thì tại em xinh? ổng hỏi anh em là ai, có bạn trai chưa có số điện thoại không…”
“Thế anh trả lời sao?”
“Thì bảo là có bạn trai rồi. Nói anh là bạn trai em. Ổng chỉ cười rồi thôi”
“Anh ghê quá ha. Em là bạn trai anh hồi nào. Đấm cho bây giờ?” – My dư dứ nắm đấm trên tay
“Thì trước sau gì chả là bạn trai của em?”
“Tự tin quá ha. Thế còn bé Linh thì sao? Anh tính bắt cá 2 tay à?”
Nghe đến bé Linh, em lúc này mới kể toàn bộ sự việc hôm đó em và thằng Huy nghe thấy. Chỉ là tình cờ thôi. Ban đầu My cũng sững sờ lắm nhưng sau một lúc cô ấy chỉ thở dài và cười mỉm. My biết tính Linh, nếu cô bé ấy đã nói vậy thì sẽ không bao giờ thay đổi ý kiến của mình
“Rồi đấy. Giờ sao anh? Linh nói vậy rồi em cũng hết cách”
“Sao là sao? Em không nhớ giao kèo của em à?”
“Giao…giao kèo?” – My ấp úng
“Ừm! Nếu em không hoàn thành công việc đó thì em sẽ phải là người thế chỗ. Giờ Linh đã không đồng ý rồi thì em phải thay vị trí đó thôi”
“Nhưng…nhưng mà?”
“Nhưng nhị cái chi. Anh đùa thôi chứ anh không bắt ép em đâu. Anh sao mà đủ khả năng

Truyện Voz: Say Nắng Cô Em - Tán Cô Chị Full !!!
Total Visits: 51951045
Visits Today: 131972
This Week: 2452806
This Month: 3945491
2015-11-24 - 16:37




