n 3h sáng em mới chợp mắt được chút xíu.

“Ngủ nữa không em?”
“Dạ….”
“Ưm! Ngủ đi”

Thế là hai đứa nằm lăn xuống sàn tiện thể kéo luôn mấy cái gối nữa. Sàn lót thảm nên êm lắm cứ thế là ôm nhau ngủ thôi. (ôm nhau trong sáng ngủ thôi nhé)

Đến khi mọi người về em và My vẫn đang còn ngủ. Bị ông quản lý nhéo tai dậy. Lừ mắt nhìn em.

“Chúng mày hôm qua làm nhau cho lắm vào rồi lăn ra mà ngủ”
“Anh nói gì lạ vậy. Em với My chỉ đi chơi thôi. Làm gì là làm gì?”
“Sao mà biết được. Chúng mày làm gì chúng mày tự biết. Mỳ đâu?”
“Anh nhỏ miệng thôi. My đang ngủ. Để em đi nấu” – Em ra dấu cho ông quản lý, bồng My vào trong phòng, lấy cái mền mỏng đắp lên cho My rồi đi vào phòng vệ sinh tắm sau đó ra nấu mỳ cho mọi người

Nửa tiếng sau, mỳ được nấu xong xuôi. Cả bọn bay vô ăn lấy ăn để cứ như là bị đói giống như năm 45. Cũng may em có chừa lại cho My một chén chứ không chẳng còn gì để ăn nữa mất

“My. Dậy ăn sáng đi em” – Em khẽ lay vai cô ấy
“Ưm1 Em ngủ chút nữa”
“Dậy đi. Ăn sáng rồi đi chơi. Tính ngủ cả buổi sáng à?”

Nghe em nói thế cô ấy cũng từ từ mở mắt ngồi dậy, vươn vai. Người ta thường nói con gái lúc cười là đẹp nhất nhưng với em con gái lúc ngủ dậy là mới là đẹp nhất. Các thím cứ tưởng tượng mình đánh thức người mình yêu dậy, những tia nắng len lỏi qua khe cửa sổ chiếu thẳng vào người cô ấy làm lộ ra những đường nét gợi cảm, động tác vươn vai, khuôn mặt ngái ngủ và tiếng rên thoát ra từ miệng. Cảm giác thật hoang dại và yếu ớt khiến cho cánh mày râu chỉ muốn ôm lấy mà che chở bảo vệ

“Gì nhìn em ghê vậy?”
“À, không có gì. Xuống ăn nhanh đi em. Mì trương hết rồi kìa”
“Đợi em chút, em đi VSCN xuống giờ”

Em đi ra khỏi phòng mà tin vẫn đập thình thịch, cũng may là rời khỏi phòng sớm chứ không chắc em vào tù luôn quá

Nửa tiếng sau thì tất cả đã sẵn sàng. My diện một chiếc váy hở cả lưng để lộ ra chiếc áo con con ở phía trong, đội mũ và đi giày trông rất trẻ trung và phong cách. Mọi người đều quyết định đi phà thay cho cáp treo vì…muốn tiết kiệm chi phí.

Hình ở đây

“Tí nữa bơi không em?” Em hỏi My
“Có chứ. Đi biển mà không bơi thì còn gì đi biển nữa”
“Vậy à. Hí hí”
“Cười kiểu gì đấy. Đồ dê xồm”
“Sao chửi anh?”
“Dê xồm. Nghe giọng cười là biết”

Đến nơi. Em hơi bất ngờ vì Vinpearl khác xa so với trí tưởng tượng của em. Hòn ngọc Việt đúng là hòn ngọc Việt. Đẹp khác xa so với những gì trong TV được thấy.

“Đẹp quá em ha” – Em ghé tai My nói nhỏ
“Ừm. Em cũng không ngờ đấy.”

Cả đoàn thu xếp chỗ nghỉ rồi kéo nhau đi bơi. Ban đầu, em tính mặc quần bơi nhưng mà khoai to quá sợ gặp mấy em bikini có mà đâm chọt lung tung. Thế là em quất ngay cái quần đùi đi biển có in hình mấy cây dưa

Em với mấy ông còn lại thay đồ xong nên đi ra trước. Éo biết có phải em đẹp trai trắng treo hay do chăm cơ bụng 6 múi hay không mà mấy em cứ đi qua nhìn em cười miết thấy cũng ngại. Mà xung quanh có mấy em mặc 2 mảnh mà nóng hết người. Tướng như Ngọc Trinh, nhìn thôi cũng làm cho cả thằng em lẫn thằng anh đều thấy căng thẳng, chỉ muốn cắm đầu vào những bộ ngực nóng bỏng

Một lúc sau thì cánh phụ nữ ra. Em và mấy ông còn lại nhìn mà thở không ra hơi nữa các thím ợ

2 mảnh, tất cả các chị em đều mặc hai mảnh. My của em mặc một bộ bikini màu đỏ, chiếc quần tắm ôm trọn bờ mông căng tròn, bên ngoài mặc một chiếc áo jean

Các nàng còn lại người thì màu xanh da trời, người thì màu tím, đặc biệt là bà người yêu ông quản lý quất ngay một bộ màu đen, bà này đã cao lại mặc cái quần tắm cột nơ 2 bên nhìn đôi chân dài như vô tận

“Nhìn gì mà khiếp thế? Móc mắt giờ?” – My đi lại tát nhẹ lên má em khiến em bừng tỉnh
“À ờ….Anh có nhìn gì đâu”
“Sao em không cởi cái áo jean ra?”
“Cởi ra để mấy người như ông nhìn như làm thịt tôi à?” My lườm lườm nhìn em
“Lại đây em nhờ tí”
“Chuyện gì?”
“Xoa kem”

Xoa…xoa kem. Chỉ cần nghĩ tới cảnh tượng đó thôi thì máu mũi của em đã phụt ra từng chậu rồi. Xoa kem đấy. Nhưng….

“Anh ngồi đây cầm đồ cho em. Quay mặt đi, em nhờ chị Trinh (bạn gái ông quản lý) thoa giùm rồi. Không phải anh đâu. Nhìn cái mặt kìa. Nghĩ đi đâu không biết”

Nói rồi My lấy cái mũ đang đội úp thẳng vào mặt em, bắt em nhìn ra chỗ khác rồi nằm ngửa lưng ra chiếc ghế. Cơ mà lâu lâu vẫn nhìn lén được một chút. Hậu quả chính là những cái béo không thương xót của My vào eo em

“Xong rồi. Đến lượt anh”
“Gì? Anh sao?”
“Nằm xuống em thoa kem cho”
“Nhưng da anh đâu bắt nắng?”
“Đã bảo là nằm xuống đi. Da em cũng bắt đâu mà em cũng phải thoa đây nè. Nằm xuống” – My nạt em

Bàn tay mềm mãi của My từ từ lăn chạm vào da em. Chạm đến đâu là sướng đến đó, sướng đến rơn người lên các thím ạ. Cơ mà em nhớ lúc đó thằng nhỏ của em nó lại biểu tình. Thoa xong kem mà em cũng không dám đứng dậy. My dường như cũng biết có điều gì đó nên chỉ cười rồi theo bà Trinh đi lại hồ bơi.

CHAP 17: CHUYẾN ĐI NHA TRANG (P3)


Chơi đùa dưới dòng nước trong xanh. Nhìn My thật sexy trong bộ 2 mảnh màu đỏ, cái áo ôm trọn lấy đôi gò bồng đào căng tràn đậy nhựa sống, chiếc quần bó sát lấy bờ mông gợi cảm đầy nóng bỏng. Chỉ cần nhìn thôi cũng làm cho những chàng trai quanh đó phải xao xuyến

Em cũng xuống hồ bơi lại gần My tính lợi dụng để cạ người vào phần da thịt nóng bỏng ấy. Nhưng dường như My biết được, lườm em một cái cháy người rồi bơi qua chỗ mấy bà chị để đùa giỡn. Phì cười, em quay lại chỗ mấy chàng trai để chém gió

“Bồ mày nhìn đã thật Minh ạ?”
“Nghĩ đi đâu đấy. Chọc mù mắt giờ” – Em trừng mắt nhìn ông quản lý
“Anh nhận xét thôi mà. Mày làm gì ghê thế?”

Em không thèm trả lời, còn ông ấy thì cứ thao thao bất tuyệt về những người con gái trước mặt. Bơi thì ít, ngắm thì nhiều thôi thì cơ hội có một không hai. Cứ nhìn cho thỏa con mắt cái đã

Khoảng 5h, cả bọn lại kéo nhau về lại thành phố, mọi người góp tiền chuẩn bị mua đồ ăn về nấu. Cánh đàn ông thì đi dạo bờ biển mua bia và nước ngọt, cánh phụ nữ ra chợ mua cá thịt về nấu lẩu. Cả căn nhà vang lên những tiếng cười đùa, chọc ghẹo, mùi thơm của đồ ăn và tiếng cười của những người con gái luôn mang đến cho em và những người còn lại một cảm giác gì đó rất tươi mới và hạnh phúc

Một nồi lẩu hải sản thập cẩm to đùng và một vài món nướng được mang ra. Mọi người cùng ăn, uống, nói chuyện với nhau. Buổi tối hôm đó vui lắm các thím ợ, em còn nhớ ăn uống xong, cả bọn kéo nhau đi hát rồi mới về nhà ngủ. Kết thúc một ngày thứ bảy ở Nha Trang tuyệt đẹp

-----------------

“Alo. Có gì không mày?”
“Đang ở đâu đấy?”
“Nha Trang”
“Con My có ở chỗ mày không?”
“Đang ngủ”
“Mày ở chỗ nào Nha Trang. Đi bơi không”
“Gì. Mày đang ở đâu. Đừng nói với tao là mày đang ở Nha Trang nha”
“Hehee. Chuẩn cmnr. Chị đang ở Nha Trang đây”
“Sao hôm bữa rủ mày không đi cơ mà?”
“Hôm bữa cũng tính không đi nhưng bồ tao rủ nên đi luôn. Đánh thức con My dậy đi rồi ra đường Trần Phú ăn sáng với tao. Đang ở đây nè”
“Ừ. Đợi tao chút”

Thật đúng là một bất ngờ. Con bạn thân của em đang ở Nha Trang các thím ợ. Cơ mà nó đi cùng với thằng bồ của nó. Tưởng nó đi một mình là 3some được rồi. Hehee. Thôi nghĩ bậy bạ quá

“My đâu rồi chị?”
“Nó đang ngủ trong phòng đấy. Em vô đánh thức nó rồi đi ăn sáng”
“Dạ. Chắc em với My đi ra ngoài có chút việc. Tí chị bảo anh Vin dùm em cái nha”
“Hai đứa đi lẻ à? Ghê nhỉ?” – Chị cười đểu
“Dạ không. Có bạn em ở đây. Nó rủ em ra”
“Ừm! Vô đánh thức nó đi. Tí chị nói cho”

Em chào rồi đi vào phòng. My đang ngủ, cô ấy nằm nghiêng làm, miệng thở nhẹ và làn my cong vút tựa hồ như một nàng công chúa đang ngủ trong rừng. Em đi lại nhẹ nhàng nói nhỏ vào tai My

“My ơi. Dậy đi em”
“Ưm!...” – Tiếng My rên khe khẽ
“Dậy đi. Chị Thy tới kìa”
“Ưm! Để em ngủ tí nữa”
“Dậy” – Em lật tung tấm mền lên
“Á á á …… á á”
“BỐP” – Một cái vào thẳng mặt. “ĐI RAAAAAAA”

Dưới lớp chăn kia. My chỉ mặc đúng một chiếc quần chip màu vàng và cái áo phông Cơ mà con gái thật là lạ. Hôm qua chẳng phải em còn nhìn thấy My trong trang phục còn hở hơn nữa mà có thấy nói gì đâu. Hôm nay mới thấy có tí mà đã….. Lủi thủi bước ra khỏi phòng. Bà chị kia chạy tới

“Gì đây? Mày làm gì con My mà nó la toáng lên thế?”
“Không có gì đâu chị. Em lật chăn nó lên rồi nó tát em”
“À. Nó có mặc mỗi cái quần chip nên ăn tát chứ gì. Bọn mày cũng lạ nhỉ? Có thế mà cũng bị ăn tát” – Bà chị cười khẩy
“Thôi tí nó ra rồi làm lành với nó đi”
“Dạ vâng”

Em lủi thủi về phòng. Cảm thấy ấm ức lắm các thím ợ. Tự dưng bị ăn cái tát. Mà em có thấy được gì nhiều nhặn đâu. Chỉ thấy mỗi cái quần màu vàng với cặp đùi trắng bóc. Thế là bị ăn tát Đang nằm tự kỉ thì có tin nhắn đến. Là của My

“Có đi không?” – 3 chữ cộc lốc
Em chả thèm rep lại. Cầm cái áo khoác rồi đi thẳng ra ngoài. Nhìn thấy My đang buộc giày. Em cũng chẳng quan tâm. Giận cmnr, My cũng thế, chẳng thèm nhìn em luôn. Em đi trước, My đí sau rồi. Cái tát hồi nãy vẫn còn làm em cảm thấy đau. My tát lực thật chắc mặt em đang còn in hằn cả mấy đầu ngón tay quá.

Thy hẹn em ở một quán gần siêu thị ở gần đường Trần Phú (Em cũng không nhớ quán như thế nào nữa) Vừa bước vào nó đã hú rồi vẫy em lại

“Cái My đâu?”
“Tao không biết”
“Sao thế? Mà mặt mày sao đỏ thế kia. Bị đứa nào cho ăn tát à?” – Thy hỏi rồi lấy tay ấn ấn vào mặt em. Đúng lúc đó thì My đến, mặt lườm lườm, em chỉ liếc một cái rồi nhìn vào cuốn thực đơn chả thèm quan tâm đến nhỏ chi nữa
Dường như Thy thấy có điều bất ổn trên khuôn mặt hai đứa nên mới tra hỏi gắt gao hơn

“Hai đứa có chuyện gì à?” – Không ai thèm trả lời. My ngồi xuống cạnh em. Mặt vẫn dán vào điện thoại
“Con My tát anh Minh hả em?” – Không trả lời
“Ô. Cái con này. Chị hỏi sao không trả lời”
“Chị hỏi anh ấy ấy” – My tức giận nạt lên
“Chuyện gì vậy Minh? Mày làm gì có lỗi với em tao à?”
“Hiểu lầm thôi, không có gì đâu?”
“Hiểu lầm là sao? Hay là mày….” – Mặt Thy đăm chiêu lại. Dường như đang nghĩ đến vấn đề xấu nhất. Chắc chắn lại tưởng tượng ra cái điều gì đen tối đây”
“Thôi Thy. Ăn cái đã rồi tính. Anh đói rồi” – Ban trai của Thy ngồi bên cạnh giục
“Em gọi món đi My” – Anh ta quay sang nói với My

Bữa ăn hôm đó quả thực rất căng thẳng. My dường như vẫn đang còn giận em lắm. Em cũng chẳng thèm quan tâm. Giận kệ giận liên quan gì đâu. Em không làm gì sai cũng chẳng cần phải xin lỗi. Cứ bơ đi, ai kia có lỗi tự biết đường l

ĐẾN TRANG: