lượt các chai rượt xung quanh Minh Vỹ và bắt đầu đếm.

Một…

Hai…

Ba…

…Bảy chai!

Bảy chai rượu rỗng không đang nằm lăn trên sàn nhà một cách bừa bãi, Ái Hy bắt đầu nổi giận thật sự khi thấy Minh Vỹ đứng lên định lấy từ trong tủ kính một chai rượu khác.

- “Anh muốn uống chứ gì, được! Tôi uống với anh!” – Ái Hy tức giận quát lên, đôi mắt màu hổ phách của Minh Vỹ dường như đã chuyển sự chú ý sang Ái Hy.

Ái Hy cầm chai rượu sau lưng lên, sau đó kề lên miệng uống lấy một hơi dài.

Thứ nước uống thật đắng nhưng lại mang một vị nồng nồng quả thật khiến con người ta quên bẵng hết những buồn phiền, đau đớn trong lòng.

Gương mặt Ái Hy bắt đầu đỏ lên, sau đó Ái Hy đưa đôi mắt thẫn thờ nhìn chai rượu trong tay, tiếp tục nâng lên và uống hết số còn lại.

Dĩ nhiên Minh Vỹ chỉ đứng yên nhìn Ái Hy uống hết cả chai rượu loại mạnh đó.

Ái Hy đặt chai rượu rỗng tuếch xuống sàn, tiếp theo đứng dậy đẩy Minh Vỹ ra, vươn tay về phía tủ kính lấy một chai rượu giống hệt lúc nãy xuống.

- “Em làm gì vậy?” – Đến mức này thì Minh Vỹ cũng không thể đứng yên nhìn được nữa, đưa tay giật lấy chai rượu từ Ái Hy.

Rõ ràng gương mặt Ái Hy đã đỏ hết mức có thể!

Chợt Ái Hy quay sang Minh Vỹ…mỉm cười!

- “Này Minh Vỹ, anh có biết cái cảm giác mất một người quan trọng là như thế nào không?” – Ái Hy vẫn mỉm cười, nhưng trong nụ cười đó là một vết thương không thể xoá đi bằng thời gian và nước mắt. Giọng nói Ái Hy trở nên nhẹ nhàng hơn, nhưng dường như từng chữ và từng lời đang lên tiếng trách móc Minh Vỹ. – “Hẳn anh cũng biết chứ nhỉ, vì Thy Thy đáng yêu của anh cũng đã mất rồi mà, ha ha. Nhưng tôi! Tôi mất trọn vẹn một gia đình!”

Minh Vỹ dường như vẫn còn đủ tỉnh táo để lắng nghe những lời nói của Ái Hy, nhưng tất cả những gì Minh Vỹ có thể làm lúc này là im lặng.

- “Đồng hồ cát xoa dịu nỗi đau? Nực cười! Nếu thật sự nó có thể xoa dịu bớt phần nào nỗi đau của tôi, tại sao lật ngược những một trăm tám mươi lần vẫn không hề mất đi một chút cảm giác đau đớn nào? Tại sao?” – Ái Hy như tự nói với chính mình, sau đó lại mỉm cười, nhưng lần này bật cười thành tiếng, cùng với nụ cười đó là một giọt nước mắt tựa tinh sa đang lăn dài trên gò má.

Ái Hy lại đưa tay gạt giọt nước mắt không đáng rơi trên gò má, sau đó lại tiếp tục tự độc thoại.

- “Bây giờ thì hết rồi, cả ba và mẹ, cả anh Triết Dạ luôn yêu thương tôi đều đi rồi. đi đến một nơi mà tôi không thể nào chạm đến, trừ khi tôi đi theo họ! Và ngay cả anh cũng chỉ dùng tôi như một con búp bê để thay thế cho Thy Thy.”

Minh Vỹ vẫn im lặng, đôi mắt màu hổ phách sáng lên, dường như Minh Vỹ đã có thể biết nỗi đau mà Ái Hy đang phải gánh chịu đau đến mức nào.

Ái Hy im lặng, sau đó bước về phía tủ quần áo mà Minh Vỹ dành riêng cho mình mở ra, lấy ra một chiếc lọ thuỷ tinh trong suốt, trong đến nỗi có thể nhìn thấy vô số những chiếc đồng hồ cát nhỏ xinh mang nhiều màu sắc khác nhau đang nằm trong lọ.

Tiếp theo, Ái Hy lấy từ trong lọ ra một cái đồng hồ cát màu đỏ, đưa tay ra không trung và thả nó rơi tự do.

- “Rơi này!” – Chất giọng hiện giờ của Ái Hy dường như đang cực kỳ hứng thú với việc mình đang làm, trên môi vẫn giữ nguyên nụ cười cay đắng.

Chiếc đồng hồ đó rơi xuống đất vỡ tan thành vô số những mảnh thuỷ tinh cực nhỏ nằm trên sàn nhà, và những hạt cát li ti cũng hoà lẫn vào những mảnh thuỷ tinh lấp lánh ấy.

Rồi lại thêm một cái đồng hồ nữa…

Thêm một cái nữa…

Và thêm một cái…

Cứ lần lượt, Ái Hy đó lặp lại động tác đó không biết bao nhiêu lần.

- “Ái Hy.” – Bất giác Minh Vỹ lại gọi tên Ái Hy, đôi mắt màu hổ phách nhìn hệt như lúc Ái Hy trông thấy trên trường, nhưng lần này là một đôi mắt mang đậm vẻ xót xa.

Nhìn Ái Hy như thế này, trái tim Minh Vỹ như dần mất đi nhịp đập, sau đó ngừng đập hẳn.

Ái Hy không hề quay lại nhìn Minh Vỹ, lần này là đưa cả chiếc lọ thuỷ tinh ra, rồi lại thả cả lọ rớt xuống đất. thứ âm thanh va chạm mạnh vang lên, hàng nghìn mảnh thuỷ tinh lấp lánh nằm dưới sàn, một khung cảnh đẹp đến đau đớn!

- “Vỡ hết rồi! Không còn gì để xoa dịu nỗi đau cả!” – Ái Hy lại bật cười thành tiếng, đưa một tay ôm lấy mặt, nhưng những giọt nước mắt kia vẫn lọt qua khẽ tay và tạo ra những vệt dài hoàn mỹ trong không trung. – “Không còn, không còn gì cả!”

Minh Vỹ bước đến gần Ái Hy, cúi xuống nâng người Ái Hy lên, đặt Ái Hy ngồi lên giường.

Bàn chân Ái Hy bị những mảnh thuỷ tinh kia làm xây xước rất nhiều, những giọt máu đỏ lại bắt đầu chảy ra. thật chậm.

- “Minh Vỹ, tôi và Thy Thy ai quan trọng hơn?” – Ái Hy trong bộ dạng nửa tỉnh nửa mê, bất giác lại lên tiếng hỏi.

- “Thy Thy.”

Và một câu trả lời dứt khoát vang lên, đủ để Ái Hy nhận thức được câu trả lời đó đang có uy lực lớn thế nào đối với trái tim đang chết dần mòn vì đau đớn.

Đôi môi xinh xắn kia lại nở một nụ cười…quả thật, Ái Hy chỉ là thay thế!

- “Thy Thy quan trọng! Rất quan trọng, nhưng Thy Thy thuộc về quá khứ. Còn hiện tại, em là người quan trọng nhất đối với anh!” – Minh Vỹ vẫn xem xét những vết thương trên bàn chân của người đối diện, chậm rãi trả lời.

Ái Hy mấp máy môi, định nói gì đó, nhưng sau đó thu chân về và ngả người lên giường.

- “Minh Vỹ.” – Đôi mắt Ái Hy dần nhắm lại, đưa tay chạm nhẹ vào gương mặt của Minh Vỹ. Đây là lần đầu tiên Ái Hy được chạm vào Minh Vỹ một cách thân mật như thế. – “Có lẽ. em yêu anh đấy.”

Ái Hy tiếp tục mỉm cười, bàn tay buông thõng xuống nhanh chóng chìm và giấc ngủ.

Còn về phần Minh Vỹ, đôi mắt màu hổ phách cũng sáng rực lên, khẽ cúi xuống đặt lên trán Ái Hy một nụ hôn dịu dàng, kèm theo một lời yêu thương đáp lại.

- “Anh yêu em!”

Chap 32: Ring and hourglass…

Những tia nắng đầu tiên của ngày mới lọt qua khung cửa, hoà vào không gian yên tĩnh sắc thái của sự sống thanh bình…

Ái Hy khó chịu trở mình, hàng lông mi dài khẽ lay động, sau đó chớp chớp vài cái và bắt đầu mở mắt…

Vẫn là căn phòng độc nhất hai gam màu trắng đen hiện ra trước mắt, phảng phất chút hương thơm ngọt ngào của những đoá hoa tường vi…

- “Ư…”- Ái Hy khó chịu đưa một tay ôm lấy đầu, lúc này Ái Hy chỉ có thể cảm nhận được duy nhất cái cảm giác tê buốt nơi đỉnh đầu sau khi thoát khỏi một giấc ngủ dài thoải mái…

Chống tay còn lại xuống giường, Ái Hy cố gắng gượng dậy, đầu vẫn lưu lại cái cảm giác đau nhức hệt như bị hàng ngàn mũi kim châm vào…

Đập vào mắt Ái Hy đầu tiên là chiếc đồng hồ điện tử được treo trên tường đã được ghi một con số khiến Ái Hy rơi vào trạng thái “khủng hoảng”!

9h23 phút!

Có lẽ hôm nay đành phải nghỉ học rồi, chẳng trách sau khi ngủ dậy Ái Hy không cảm thấy buồn ngủ và luyến tiếc chiếc giường êm ái như mọi ngày…

Bước xuống giường, đầu óc Ái Hy vẫn còn cảm thấy choáng váng, cố gắng đưa mắt liếc sơ căn phòng tìm kiếm một bóng hình quen thuộc…

Nhưng Minh Vỹ không hề có mặt trong phòng, có lẽ đã rời khỏi nhà từ sớm…

Bằng dáng vẻ “đáng thương” nhất, Ái Hy lê bước vào phòng tắm…



Rời khỏi phòng tắm với trạng thái mỏi mệt nhất, Ái Hy vừa vô thức bước đi vừa cố gắng sắp xếp lại từng chuỗi sự việc đã diễn ra ngày hôm qua…

Tất cả từ từ được xắp xếp theo đúng thứ tự vốn có của nó, nhưng cuối cùng lại dừng hẳn ở hình ảnh Minh Vỹ ngồi dưới sàn với dáng vẻ bất cần, trông vô cùng đơn độc trong căn phòng lạnh lẽo và đắm chìm trong men rượu…

Hồi tưởng kết thúc!

Hình ảnh đó đã đặt dấu chấm hết cho tất cả những gì Ái Hy nhớ được vào buổi tối hôm qua, những gì xảy ra sau đó Ái Hy hoàn toàn không tài nào nhớ được…

Và dường như vết thương trên vai Ái Hy đã bắt đầu có dấu hiệu bình phục, bằng chứng lớn nhất là Ái Hy không còn cảm thấy đau đớn trong mọi thời điểm nữa, hiện tại thì vết thương đã có chuyển biến rất tốt, chỉ không thể ngăn được mỗi khi vết thương lên cơn đau nhức…

Khẽ thở dài, Á Hy bước đến mở chiếc tủ quần áo được đặt gọn ở phía góc phòng, sau đó cúi người mở chiếc ngăn kéo nhỏ bên trái trong tủ, rồi cố gắng tìm kiếm chiếc lọ thuỷ tinh đựng đồng hồ cát của mình…

Ái Hy vốn chẳng nhớ những việc tối qua mình làm “tầm cỡ” đến mức nào, và dĩ nhiên không thể nhớ được tự tay mình đã đập vỡ hết số đồng hồ cát đáng thương…

- “An An! An An!”- Ái Hy gấp gáp gọi tên cô hầu riêng của mình, trong chất giọng pha chút hoảng loạn nhưng vẫn cố gắng lục tìm chiếc lọ trong ngăn tủ…

- “Có chuyện gì vậy cô chủ?”- An An lúc nào cũng túc trực bên ngoài phòng, nên vừa nghe Ái Hy gọi lập tức bước vào, gương mặt lộ rõ vẻ lo lắng.

- “Lọ đồng hồ cát đâu?”- Ái Hy chuyển ánh mắt sang nhìn An An, vì ngoài An An thì không ai có thể bước vào phòng Minh Vỹ kể từ khi Ái Hy xuất viện.

- “Ơ…à…cô chủ không nhớ ư?”- An An tỏ ra ấp úng, nhìn Ái Hy với đôi mắt e ngại.- “Tối qua cô chủ đã đập vỡ hết cả lọ rồi mà.”

Và câu trả lời của An An khiến Ái Hy đứng hình, hoàn toàn dừng mọi động tác đang thực hiện, đôi mắt trở nên thất thần.

- “Em nói…chị tự tay đập vỡ?”- Vô thức, Ái Hy nhìn An An và buông một câu nói ngờ vực, thật sự không thể tin được…

Phía đối diện, An An đã gật nhẹ đầu như xác minh điều Ái Hy vừa hỏi là sự thật…

- “Không thể nào!”- Ái Hy ra sức lắc đầu, cố gắng phủ nhận sự thật “phũ phàng” vừa được khẳng định một cách dứt khoát.- “Không thể có chuyện chị đập vỡ chiếc lọ đó được.”

Chính Ái Hy cũng không ngờ chính mình lại có thể làm một việc như thế…

…vì chiếc lọ đồng hồ cát đó là do anh Triết Dạ tặng cho Ái Hy ba năm về trước…



- “Anh, tại sao chiếc lọ lớn như thế này mà có mỗi một cái đồng hồ cát bé xíu bên trong vậy?”- Ái Hy mân mê chiếc lọ thuỷ tinh trong suốt vừa nhận được trên tay, ngây ngô nhìn Triết Dạ hỏi.

- “Mỗi tuần anh sẽ lại cho em thêm một chiếc đồng hồ cát, cứ thế thì đầy cả lọ chứ gì!”- Triết Dạ liếc sơ qua người Ái Hy, sau đó thờ ơ đáp lại.

- “Nhưng tại sao anh lại tặng em đồng hồ cát?”- Ái Hy vẫn tiếp tục gặng hỏi, vì khi không anh trai mình lại tặng cho một món quà kỳ lạ đến thế.

- “Có bao giờ em nghe nói đến truyền thuyết chưa?”- Triết Dạ đập tay như nhớ ra một thứ gì đó, sau đó cầm một quyển sách nhỏ lên đọc một mạch về ý nghĩa của món quà mình tặng.- “Truyền thuyết nói rằng, chỉ cần em lật ngược đồng hồ cát lại mỗi khi em buồn, thì cuộc đời đầy rẫy phiền muộn của em sẽ được bước qua một trang mới, trắng tinh không chút đau thương! Cũng như gạt bỏ quá khứ làm lại từ đầu.”

-

ĐẾN TRANG: