tạo thành một gương mặt mèo xinh xắn…
Không phải là do Minh Vỹ vẽ xấu!
Cũng không phải do là vẽ mặt con mèo!
Nhưng Ái Hy đang cảm thấy uất ức vì Minh Vỹ uy hiếp không cho xoá! Chẳng lẽ muốn Ái Hy đến trường với cái bộ dạng này sao?!
Ái Hy hậm hực, mặc dù rất ghét và muốn xoá những vết mực trên mặt, nhưng nếu vậy thì chắc không biết Minh Vỹ sẽ biến mình thành con gì nữa…
Biết đâu lần sau là vẽ con chuột!
Khoác bộ đồng phục của trường Trung học Star, Ái Hy thất thiểu bước ra khỏi phòng tắm, những nét mực đen trên gương mặt vẫn còn nguyên vẹn…
Bước xuống nhà trước những ánh nhìn ngạc nhiên của mấy cô hầu và đám cận vệ, thật sự lúc này Ái Hy chỉ muốn chết quách đi cho xong!
Cúi gầm mặt bước đi, Ái Hy cố gắng che khuất gương mặt này bằng mái tóc dài vốn có…
- “Cô chủ!”- Một bóng người đứng chắn ngang lối đi của Ái Hy, cô hầu An An đang tỏ vẻ vô cùng gấp gáp.- “Cô sao thế?”
Dáng vẻ hiện tại của Ái Hy đang khiến An An hiểu lầm…
An An lập tức đưa tay nâng mặt Ái Hy lên xem xét, khi vừa được trông thấy gương mặt của cô chủ, An An cũng bất động…
- “Dễ thương quá!”- Không nén được cảm xúc, An An bật cười, sau đó lại đưa tay che miệng để không bật cười thành tiếng, nhưng câu nói cảm thán là phát ra từ tận đáy lòng…
Dường như Ái Hy rất hợp với mèo thì phải, trông yêu cực!
Chắc chắc đây là tác phẩm của Minh Vỹ!
Ái Hy xấu hổ cúi mặt xuống, đẩy An An sang một bên bước nhanh xuống lầu rồi khuất hẳn…
…
Minh Vỹ vẫn như mọi ngày, đứng trước chiếc xe BMW chờ Ái Hy…
Bóng dáng nhỏ bé đó đã xuất hiện ở cửa, mỗi lúc một gần và rõ hơn…
Và lần này Minh Vỹ tập trung sự chú ý vào gương mặt của Ái Hy…
Khoảng cách giữa cả hai dần được rút ngắn nhờ những bước chân vội vã của Ái Hy…
Vừa đứng đối diện với nhau, Ái Hy lập tức đưa tay nắm lấy vạt áo của Minh Vỹ, chớp chớp mắt cầu xin…
- “Minh Vỹ, làm ơn cho em xoá nó đi!”- Lại vận dụng tuyệt chiêu cũ hơn cả cũ, Ái Hy cố gắng nài nỉ Minh Vỹ.
Nhưng làm thế này, và với gương mặt mèo xinh xắn đó thì Minh Vỹ lại càng không cho Ái Hy xoá.
Tuy không muốn nhưng Minh Vỹ cũng phải công nhận rằng tên Hạo Thần đó nói rất đúng…Ái Hy trong dáng vẻ của mèo trông cực kỳ đáng yêu…
Dĩ nhiên đáp lại câu hỏi của Ái Hy là một cái lắc đầu dứt khoát.
Không để Ái Hy nói thêm bất cứ gì nữa, Minh Vỹ mở cửa xe và ấn Ái Hy vào, sau đó cũng ngồi vào xe…
…
Cái cảnh tượng khi hàng trăm đôi mắt chiếu thẳng vào cặp đôi “toả sáng” bước vào cổng trường vẫn quen thuộc như mọi ngày…
Nhưng lần này thì lại có thêm rất nhiều lời bàn tán…
Dĩ nhiên là về khuôn mặt “mèo con” kia!
- “Nhìn mặt Vương Ái Hy kìa, không thấy xấu hổ sao?”
- “Đúng là muốn gây sự chú ý!”
- “Trông cũng dễ thương đấy chứ.”
Không phân biệt giọng nam hay nữ…
Không phân biệt là có ác ý hay không…
Nhưng Ái Hy vẫn cảm thấy vô cùng khó chịu!
Dường như Minh Vỹ chẳng thèm để tâm đến những lời nói đó, cứ lạnh lùng bước đi trước bao nhiêu ánh mắt khác nhau…
- “Mèo con!”- Lại là chất giọng quen thuộc dễ nghe kia, khỏi cần nhìn cũng biết đó là ai.
Hạo Thần bước chân gấp gáp đến bên Ái Hy, không hề để ý đến việc Minh Vỹ cũng đang có mặt ở đó, xoay người Ái Hy lại để nhìn rõ khuôn mặt “đáng thương” kia.
- “Em vẽ mặt mèo sao? Yêu tôi đến thế à? Có yêu đến mấy cũng đừng gây chú ý như thế này chứ!”- Hạo Thần ôm chặt Ái Hy vào lòng, nói một mạch không ngừng nghỉ.
Lập tức Ái Hy đã đẩy mạnh Hạo Thần ra, khó chịu “ban” cho Hạo Thần một cái nhìn chết người.
- “Đừng nói tôi, xem lại anh đi!”- Khó chịu gằn giọng, Ái Hy liếc nhìn bộ quần áo hơn cả “nổi” trên người Hạo Thần.- “Đúng là chỉ giỏi nói người khác, anh có thua kém gì tôi đâu, có khi còn hơn ấy!”
- “Anh đến trường để nhìn em một cái rồi đi diễn, nếu hôm nay không đến thì có lẽ chẳng có dịp xem lại cái gương mặt đáng yêu này!”- Hạo Thần nâng mặt Ái Hy lên xem xét, nhưng phải công nhận là đáng yêu thật.
Ái Hy lập tức gạt mạnh tay Hạo Thần ra, thể hiện rõ rệt sự chán ghét của mình, đồng thời một gương mặt lạnh lùng đã lọt vào tầm mắt.
Dường như cả hai đã quên mất một nhân vật không thể thiếu…
Minh Vỹ cho một tay vào túi, thờ ơ nhìn hai người trước mặt, nhưng trong ánh mắt vô cảm xen chút tia nhìn giận dữ.
Hành động tiếp theo ngay sau khi thấy Ái Hy đã chuyển sự chú ý sang mình là nắm tay lôi đi một cách bạo lực…
Nhanh đến mức Hạo Thần chỉ đứng đờ người ra nhìn hai bóng người khuất xa dần khỏi tầm mắt…
…
Những bước chân gấp gáp của Minh Vỹ lôi theo Ái Hy bước đi trên hành lang…
Ái Hy vẫn chưa hiểu được Minh Vỹ đang muốn làm gì, đôi chân cũng bước nhanh theo sau…
*Rầm*
Thứ âm thanh va chạm mạnh vang lên, Minh Vỹ cũng từ từ hạ chân xuống…
Tiếp theo là lôi Ái Hy vào trong, và trước khi bước vào, Ái Hy cũng kịp nhìn thấy hai chữ “WC nam” trên cửa…
- “Mười giây, lập tức biến!”- Đột ngột Minh Vỹ dừng chân lại, khiến cả người Ái Hy đổ về phía trước, gương mặt ụp thẳng vào lưng Minh Vỹ…
Chất giọng ra lệnh uy hiếp vang lên, theo sau đó là những bước chân dồn dập bước ra khỏi cửa…
Một anh chàng chậm chạp bước ra cuối cùng, lập tức bị Minh Vỹ chặn lại.
- “Đứng trước cửa, cấm không cho ai vào!”- Đôi mắt màu hổ phách trừng lên, dường như uy hiếp bằng ánh mắt và giọng nói vốn là bản năng của Minh Vỹ.
Và chàng trai tội nghiệp kia gật gật đầu…
…
Ái Hy hiện giờ đang được “may mắn” hiện diện trong phòng vệ sinh nam…
Minh Vỹ lập tức xoay người Ái Hy lại, đưa tay kéo khoá của chiếc balô Ái Hy đang đeo trên vai, mở ngăn đầu tiên lấy ra một chiếc khăn tay màu đen tuyền…
Chắc chắn đây không phải khăn tay của Ái Hy, mà nếu như thế thì chỉ có khả năng là Minh Vỹ đã bỏ nó vào…
Sau đó lại xoay người Ái Hy thêm một lần nữa, để cả hai gương mặt đối diện với nhau…
Tiếp theo bàn tay cầm chiếc khăn đưa lên, hướng thẳng về gương mặt Ái Hy kéo mạnh ở những nơi có nét vẽ…
Ái Hy thì lập tức nhắm mắt lại, mím môi để Minh Vỹ giúp mình xoá sạch tàn tích trên mặt…
…
- “Thầy, không thể vào được đâu ạ!”- Giọng chàng trai kia vang lên, sợ sệt nhìn vào phòng vệ sinh.
- “Sao lại không? Em tránh ra!”- Một giọng nam khàn đặc lên tiếng đáp lại, kèm theo động tác kéo chàng trai đang chặn trước cửa ra.
Và cảnh tượng là dáng vẻ cao lớn đằng sau của Minh Vỹ đã được ông ta thu vào tầm mắt, nhưng hơn hết là gương mặt nữ sinh đang hiện diện trong phòng vệ sinh nam!
Máu nóng dồn lên não, ông ta tiến đến gần cặp đôi trước mặt, cố gắng tỏ ra nguy hiểm.
- “Này, cả hai đứa đang làm cái gì thế?!”
Nhưng ông ta hoàn toàn bị phớt lờ…
Ái Hy tuy nghe rất rõ giọng nói tức giận ấy, nhưng trong trường hợp này thì “Im lặng là vàng”.
Vì Ái Hy không tin ông ta dám đụng đến Minh Vỹ…
Thầy giáo kia tiến đến gần cả hai người hơn, đưa bàn tay vỗ mạnh vào vai Minh Vỹ.
- “Tên gì, lớp nào? Cả hai em!”- Ông ta vẫn tiếp tục độc thoại, không hề biết trên người chàng trai mà ông ta vừa chạm vào đang toả ra sát khí.
Minh Vỹ từ từ quay mặt lại…
Và ánh nhìn của đôi mắt màu hổ phách còn nguy hiểm hơn ông ta gấp vạn lần…
- “Biến!”- Một từ ngắn gọn, nhưng đủ làm ông thầy kia toát mồ hôi.
Nhanh hết mức có thể, ông ta bước ra khỏi phòng vệ sinh, sẵn tiện đóng cửa lại…
Minh Vỹ cũng dừng lại, chiếc khăn trên tay được ném mạnh xuống đất, sau đó nhẹ nhàng ôm Ái Hy vào lòng, buông một câu khẳng định.
- “Em làm mèo trông đáng yêu, nhưng lại nguy hiểm quá!”
Một tiếng thở dài, là của Minh Vỹ…
Ái Hy cũng không hiểu Minh Vỹ đang nói gì, dụi đầu vào ngực Minh Vỹ nhắm mắt lại, trên môi là một nụ cười hạnh phúc…
…
- “Minh Vỹ, nhanh lên!”- Ái Hy kéo tay Minh Vỹ, bước nhanh nhất có thể.- “Nhanh nào!”
Minh Vỹ vẫn tỏ ra cái dáng vẻ hời hợt, vẫn chậm rãi bước theo Ái Hy…
Vừa đến giờ nghỉ trưa là Ái Hy đã tìm đến tận lớp, không chờ Minh Vỹ đến đón mình, ngược lại còn kéo Minh Vỹ đi một mạch…
Bước vào sân trường, một toán học sinh khá đông đang tập trung trước bảng thông báo của trường…
Minh Vỹ nhíu mày, không ngờ Ái Hy cũng hiếu kỳ về hoạt động của trường…
Ái Hy nhanh chóng lôi Minh Vỹ hoà vào đám đông, buông tay Minh Vỹ ra và cố quan sát những gì đang được viết trên bảng thông báo…
Nhưng đây chỉ là một phần cho kế hoạch…trả thù!
Minh Vỹ cũng chẳng để tâm mấy, cho cả hay tay vào túi quần, đứng nhìn với một dáng vẻ bất cần…
Dường như Ái Hy đã bắt đầu chuyển tầm nhắm, nhìn cô nàng đứng trước Minh Vỹ cười tinh nghịch…
Hành động tiếp theo là đưa tay véo nhẹ vào chiếc eo mảnh mai của cô ta…
Dĩ nhiên cô gái đó lập tức giật mình không thoải mái, tức giận quay lại nhìn phía sau…
Và đôi mắt ấy dịu lại khi thấy Minh Vỹ, kế bên đó là Ái Hy…
Minh Vỹ nhíu mày, nhìn sang cô vợ rắc rối, và Ái Hy cũng đang nhìn Minh Vỹ lắc nhẹ đầu, còn xuýt xoa như đang muốn hỏi “Tại sao anh lại làm thế?”.
Và mọi hành động đều được cô gái kia trông thấy…tất nhiên cô ta sẽ hiểu lầm Minh Vỹ công khai “đụng chạm” cô ta…
Gương mặt ấy nở một nụ cười ngượng ngùng đến phát khiếp!
Đôi mắt màu hổ phách như hiểu được chuyện gì đang xảy ra, lập tức tối sầm lại…
Nhưng cô gái kia cứ cố tình lùi về phía sau, chạm chạm vào người Minh Vỹ…
Kế bên, Ái Hy đang nở một nụ cười đắc thắng…
Kế hoạch đại thành công!
Nụ cười vẫn chưa tắt hẳn, thì Minh Vỹ đã kéo mạnh Ái Hy vào lòng, và hôn nhẹ lên đôi môi vẫn vương nụ cười ranh ma kia một nụ hôn khá dài…
Cùng lúc đó, gương mặt Minh Vỹ cũng nở một nụ cười…
…nụ cười của ác quỷ!!
Chap 34: Khởi đầu của nỗi đau…
Chiếc xe BMW từ từ lăn bánh, rời khỏi cổng trường Star…
Ái Hy thích thú ngắm nhìn khung cảnh bên ngoài cửa sổ, những cơn gió nhẹ nhàng thổi những đám mây trắng bay đi xa, thật xa không điểm dừng, đượm chút sắc vàng nhàn nhạt của buổi chiều thanh tịnh…
Gần đây tâm trạng của Ái Hy rất thoải mái, một phần là do đã xác định rõ được tình cảm của Minh Vỹ dành cho mình, và phần khác mọi chuyện hiểu lầm đã được giải quyết, vết thương trên vai cũng đã được tháo băng…
Cảm giác mất mát trong lòng Ái Hy đã giảm hẳn, có lẽ người Ái Hy thật sự cần lúc này là Minh Vỹ, mặc dù Ái Hy không thể phân biệt được thế nào là tình yêu…
Nghĩ đi nghĩ lại thì Ái Hy vẫn không biết tại sao hôm Minh Vỹ chính thức bày tỏ với mình lại hành xử như thế…nhưng có lẽ vị trí của Minh Vỹ trong lòng của Ái Hy hiện nay đang mỗi lúc một đậm sâu hơn…
Minh Vỹ mang đến cho Ái Hy c

Bắt Được Rồi, Vợ Ngốc!
Total Visits: 52459963
Visits Today: 307763
This Week: 307763
This Month: 4454409
2015-12-06 - 22:33




