nhìn anh trai đầy ngạc nhiên. Tường Vi và Đan Linh ôm chầm nhau đầy mừng rỡ và nước mắt. Đan Linh kể cho cô nghe về Thuỳ Dương. thì ra Thiên Dã bỗng thay đổi đột ngột như vậy là do cái chết của Thuỳ Dương. Đây đúng là cú shock cho Lí Thiên Dã. chả trách anh ta lại như vậy…
Tường Vi gặp lại Tử Khiêm, Dyland, Kì Bình và Vô Kị ở Bộ pháp thuật. cả bốn người con trai gần như hét lên vì quá sung sướng. Giai Đình và Tử Khiêm đã kết hôn được 1 năm, nghe nói là Giai Đình và Tử Khiêm đã bắt đầu hẹn hò sau cái hôm cô gái giả mạo Carey xuất hiện trong buổi dạ hội. hình như là do Tử Khiêm đã luôn an ủi, động viên và ở bên cạnh chia sẻ, quan tâm công chúa baby mà làm cho cô nàng cảm động. Và từ lúc nào không hay, tình yêu dành cho Triết Vũ của Giai Đình đã thế cho cho 1 người khác là Trần Tử Khiêm. Cái này thì Tường Vi không biết nha. Sau khi rời khỏi Bộ, Tường Vi bắt đầu lang thang khắp tp Saint Hannee. Nơi này sau 8 năm thay đổi khá nhiều. Nhiều toà nhà trọc trời mọc lên, cao ốc, biệt thự, chung cư xuất hiện với mật độ dày đặc. trên các con đường có thêm 2 bồn phun nước nữa. thành phố đẹp hơn, hiện đại hơn và hoành tráng hơn.
Tường Vi lững thững đi dọc con phố mà hôm trước cô và Triết Vũ vẫn lang thang kéo nhau đi chơi trong quá khứ. Hiện tại là một cái gì đó quá xa vời mà Tường Vi không có. đã hơn 1tháng nay cô chưa được sống với đúng thời đại của mình. hết quá khứ h lại là tương lai. tương lai sau 8 năm trời không có cô.
Tường Vi dừng bước chân bên đài phun nước cô và Triết Vũ hay ngồi lại nghỉ. nhìn nước bồn trong veo, Tường Vi không kiềm được lòng thò tay vào nghịch. mát lạnh. Tường Vi thích thú khẽ ngâm nga Khúc nguyện cầu.
Giây phút ngọt ngào trôi vào cõi hư không.
Như dòng nước hối hả về đông không trở lại
Thời gian ngay trước mắt nhưng bạn nào nhận thấy
Thời khắc lúc này đâu phải của hôm qua
Dòng thời gian qua kẽ tay bay đến nơi đâu?
Có thể chiều đông mưa rả rích rơi
Hay trời hè nắng chói chang chiếu sáng
Bạn tỉnh giấc, tháo lớp hoá trang mặt nạ
Bên tách trà thơm thoảng sương mai
Dòng ngòi bút viết giấc mơ cuộc sống
Vì anh, em không sợ gió bão
Vì anh, em không sợ mưa sa
Chúa biến em thành đoá hoa bé nhỏ trên đường anh đi
Mong sẽ níu giữ được bước chân hối hả của chàng.
Khúc nguyện cầu em đang hát
Là khúc nguyện cầu em ấp ủ từ lâu
Mong sẽ có ngày nào đó
Được nói ra cho anh tỏ tưởng
Em không muốn ánh trăng kia soi tỏ tấm lòng của anh
Dù trăng đẹp, trăng sáng
Nhưng trăng lúc tròn, lúc khuyết
Và em không muốn tình yêu đôi ta sẽ thay đổi như vậy
Hứa với em, luôn nhớ ra em.
Luôn tìm em nếu một ngày đôi ta phải cách xa
Hãy nhận ra em giữa dòng người qua lại
Em sẽ chờ anh
Đợi anh mãi mãi
Khúc nguyện cầu em đang hát
Là khúc nguyện cầu em ấp ủ từ lâu
Mong sẽ có ngày nào đó
Được nói ra cho anh tỏ tưởng
Bỗng Tường Vi giật mình bởi giọng nói của 1 người đàn ông. giọng nói ấm áp mà mỗi lần Tường Vi nghe thấy đều khiến trái tim mình đập thình thịch. Là cậu chăng?
- Cô đừng hát bài hát đó nữa. nếu cô không muốn gặp rắc rối thì nên rời khỏi đây đi.
Tường Vi quay đầu một cách chậm chạp. Phải là cậu không? Duyên phận thật khéo an bài quá nhỉ? nếu là cậu mình biết phải làm sao đây?
- Triết Vũ? Cậu thay đổi rồi. không còn vui vẻ như 8 năm trước nữa nhỉ? – Tường Vi cười mím chi
Khuôn mặt Triết Vũ bộc lộ nhiều nỗi buồn và sự lạnh lùng hơn khuôn mặt hôm qua cô mới nhìn thấy. Tuy vẫn là khuôn mặt đẹp trai kia nhưng không có nụ cười trên môi nữa.
- Cô là…Tường Vi? – Triết Vũ sửng sốt – Là cậu phải không
- Ukm, là mình đây – Tường Vi gật đầu. Triết Vũ đâu có thay đổi như anh Tường Luân đã nói. mình thấy cậu ấy vẫn vậy mà, hoặc ít nhất là không thay đổi so với mình.
- Cậu không hề thay đổi so với 8 năm trước. Cậu không hề già đi – Triết Vũ mỉm cười và ôm Tường Vi vào lòng – mình mừng lắm. cuối cùng thì cậu cũng đã xuất hiện. cậu đã ở đâu và làm gì trong suốt 8 năm qua vậy.
- mình ak? mình không ở đâu cả. mình đang ở tương lai so với thời đại của mình. cậu hiểu ý mình không Triết Vũ? – Tường Vi vẫn yên vị trong vòng tay của Triết Vũ.
- Vậy nghĩa là…cậu là Tường Vi của quá khứ sao? – Triết Vũ đẩy Tường Vi ra và nhìn thẳng vào mắt cô – Như vậy là Tường Vi của hiện tại không hề tồn tại. Cậu chính là cô ấy?
- mình không chắc, nhưng có lẽ là vậy. nhưng Triết Vũ này, mình nghe nói là cậu h đã theo phe chống đối. tại sao vậy? – Tường Vi lập tức đưa câu hỏi
- Cậu gặp anh cậu rồi phải không? Triết Vũ không nhìn Tường Vi mà quay ra chỗ khác
- Ukm, mình đã gặp anh Tường Luân. Triết Vũ, nói cho mình biết, tại sao cậu lại thay đổi như thế này – Tường Vi sốt ruột
- Vì mình đã phát hiện ra những sự thật vô cùng ghê tởm. về Bộ và những người luôn tự xưng là chính nghĩa. – Triết Vũ mặt đanh lại và có vẻ căm ghét khi nhắc đến cái từ Bộ.
- Là sao? mình không hiểu – Tường Vi ngạc nhiên – Cậu nói thế là sao
- Được rồi, mình sẽ nói cho cậu nghe. Trong lúc đi tìm cậu ở giữa các khoảng thời gian vào 8 năm trước, một lần mình vô tình đến mốc 22 năm trước và đã phát hiện ra 1 bí mật. Cái này có liên quan đến cậu đấy Carey. – Triết Vũ ngừng nói và nhìn Tường Vi đầy lo lắng
- Liên quan tới mình uk? mốc của 22 năm trước, nghĩa là 14 năm trước sao, khi mình 4 tuổi hả? Lẽ nào là liên quan đến cái chết của bố mẹ mình? – Tường Vi nhíu mày suy nghĩ
- Phải, là sự thật về cái chết của bố mẹ cậu đấy, Carey. Có lẽ cậu đãbiết, họ chết vì bị sát hại đúng không. Nhưng thực ra, có 1 sự thật kinh khủng mà không ai biết đến, kể cả anh trai cậu. đó là…- Triết Vũ thở dài và bắt đầu kể lại- Cậu nói sao cơ Triết Vũ? – Tường Vi không dám tin vào những điều mình vừa nghe thấy – Cậu có chắc những gì cậu nói không? Triết Vũ ơi, cậu không biết truyện này nghiêm trọng thế nào đây. không thể coi là truyện vớ vẩn mà đem ra đùa như vậy được. mình không tin đâu
- Tường Vi, mình không đùa đâu, đó là sự thật đấy, cậu phải tin. từ trước đến h đã bao h cậu thấy mình nói dối cậu chưa hả? cậu có biết là lúc mình khám phá ra sự thật đó, mình cũng rất bàng hoàng không? cậu không phải là người duy nhất thấy bất ngờ đâu. – Triết Vũ lắc Tường Vi thật mạnh
- Nhưng…tại sao lại thế chứ? Kinh…kinh khủng quá. Nếu đó đúng là sự thật thì…- Tường Vi vẻ mặt thất thần – Triết Vũ ak, chắc không phải đâu. cậu nhầm rồi
- Tuỳ cậu thôi Tường Vi, nếu cậu không muốn tin thì cứ tiếp tục với cái ảo mộng sai lầm của cậu đi. mình không còn gì đẻ nói nữa – Triết Vũ lạnh lùng thả Tường Vi ra. Tường Vi ngồi phịch xuống mặt đường
- Vũ ơi, mình phải làm sao đây? từ trước đến h, cả mình và anh trai mình luôn tin rằng cái chết của bố mẹ là do người của phe chống đối gây ra. và vì vậy anh em mình luôn đứng về phía Bộ và học viện, bây h thì cậu nói điều đó là sai lầm. là chính người của Bộ đã ám hại bố mẹ mình. – Tường Vi thở gấp – Nếu vậy, thì mình đang làm việc cho chính kẻ thù của mình uk? rằng họ không hề chính nghĩa như chính họ đã nói, rằng…
- Tường Vi, bình tĩnh đi cậu. đi theo mình, mình sẽ cho cậu xem 1 thứ. mình nghĩ cậu cần xem được nó. mình định từng đưa nó cho anh Tường Luân nhưng xem ra anh ấy không hiểu cho mình. anh ấy còn không cho mình cơ hội để nói ra sự thật. Trước khi sự thật được đưa ra ngoài ánh sáng, anh ấy luôn cho mình là kẻ phản bội, nhưng anh cậu không biết rằng anh ấy đang phạm phải 1 sai lầm như thế nào đâu. Người của Bộ tuy cũng có những người tốt nhưng quan trọng là lãnh đạo cấp cao của Bộ hiện h đều là người xấu. mình cũng biết phe chống đối không tốt đẹp gì, nhưng mình chỉ còn có sự lựa chọn này mới mong tiêu diệt được những kẻ nguỵ quân tử của Bộ. từ trước đến h, mình cũng chỉ tiễn biệt những kẻ đáng chết mà thôi. mình chưa làm việc gì thấy thẹn với lương tâm – Triết Vũ thở hắt ra
- Nhưng…cách này không tốt đâu, Triết Vũ. cậu định làm thế nào đây? lợi dụng phe chống đối tấn công những kẻ đáng nguyền rủa của Bộ và sau đó thì quay lại diệt nốt phe chống đối sao – Tường Vi sợ hãi nhìn Triết Vũ
- Chẳng lẽ mình còn sự lựa chọn nào khác sao? cậu có ý kiến hay hơn không thì đưa cho mình đi. – Triết Vũ tay nắm chắc lại như muốn đấm xuống thành bể nước vậy – Ngay cả Hạ Tường Luân, thủ lĩnh Ngũ hành còn cho là mình giả dối thì còn ai tin mình nữa.
- Triết Vũ, vậy thứ cậu muốn cho mình xem là cái gì vậy? nó có ích cho việc lật bộ mặt thật của những kẻ lãnh đạo Bộ không? – Tường Vi hỏi đầy hi vọng.
- Đi theo mình – Triết Vũ đỡ Tường Vi dậy. và hai người biến mất giữa không trung
Tường Vi mở mắt ra đã thấy mình đang đứng giữa một căn phòng xa lạ. căn phòng đó không có nhiều đồ đạc cho lắm. Một bộ sofa tiếp khách, một cái giường ngủ khá rộng rãi và êm ái. chiếc giường được chạm khắc tinh sảo và cầu kì. ở 1 góc phòng có thêm cái giá sách gỗ với rất nhiều sách. không có lấy một hạt bụi, chứng tỏ chủ nhân của nó thường xuyên lấy sách ra đọc hoặc cũng có thể làm gì khác. tóm lại là nó chưa bị lãng quên, không giống như cái tủ mini, để bên cạnh nó. cái tủ kia bụi bám đầy. mà nhỏ thế chắc chỉ dùng để đựng giấy tờ và tiền bạc mà thôi.
- Triết Vũ, đây là đâu vậy – Tường Vi không giấu nổi vẻ tò mò
- Là phòng của mình. – Triết Vũ lại gần chiếc tủ nhỏ, mở cánh cửa bám đầy bụi và mạng nhện, rồi tìm kiếm cái gì đó nằm ở bên trong
- Phòng của cậu uk? mình không tin. Âu Triết Vũ mà mình biết có thể ở trong 1 căn phòng không có đồ đạc tiện nghi như thế này sao? – Tường Vi lè lưỡi
- Tường Vi này, con người có thể thay đổi mà. – Triết Vũ vẫn không quay đầu lại nhìn Tường Vi
- Nhưng…- Tường Vi ngó nghiêng căn phòng 1 lượt và cuối cùng cũng chịu an toạ trên chiếc sofa.
- Đây rồi – bỗng Triết Vũ hét lên đầy mừng rỡ, cậu quay đầu lại và chìa ra 1 bức thư cho Tường Vi xem
Triết Vũ tiến lại chỗ Tường Vi và giúi lá thứ vào tay cô bạn. Ánh mắt cương nghị, bàn tay Triết Vũ đặt lên vai Tường Vi đầy động viên
- Cậu đọc đi – Triết Vũ nhìn Tường Vi có vẻ bối rối – Đọc xong vẫn phải giữ bình tĩnh đấy
- Cái này là…- Tường Vi ngạc nhiên giở lá thư ra đọc
“Ngày…tháng…năm…
Hoàng tử và công chúa của bố mẹ,
Có lẽ khi các con đọc được lá thư này thì bố mẹ đã không còn nữa. Tường Luân và Carey đừng buồn. Dù bố mẹ không còn có thể ở bên chăm sóc cho 2 anh em Carey nữa nhưng ở trên cao, chúng ta s

Công Chúa Hoa Tường Vi Full
Total Visits: 52174122
Visits Today: 21922
This Week: 21922
This Month: 4168568
2015-12-06 - 22:27




