bỗng nở nụ cười ngạo mạn – Tốt hơn hết là cô nên lo cho mình thì hơn. Vô Kị đang rất căm hận cô đó. Nếu hắn mà gặp cô ngoài đường thì có khi sẽ cho cô chết không toàn thây đó. đừng quên, cô đã giết chết Thuỳ Dương, chị họ của cậu ta. Cậu ta sẽ không tha thứ cho cô đâu. Xem ra cô sẽ không bao h có được người con trai đó đâu. Tình yêu của cô vô vọng quá nhỉ, Lana. Còn Lí Thiên Dã thì tôi không cần nhắc đến đâu nhỉ? cô đã giết chết người con gái trong lòng hắn, bố mẹ anh ta thì bị hại chết dưới tay bố cô, xem ra cô cũng khó mà sống yên ổn được đấy
- Tôi cóc sợ lí Thiên Dã. mà đừng bao h nhắc đến Lăng Vô Kị trước mặt tôi nữa. anh không biết mình sẽ phải lãnh hậu quả thế nào đâu, Âu Triết Vũ.
Lana nói xong rồi bỏ ra khỏi phòng. Cánh cửa bị hất mạnh, kêu tiếng Sầm. Triết Vũ vội dùng thần chú khoá chặt cửa lại, đề phong Lana có thể quay lại bất ngờ. đến khi không còn nghe thấy tiếng bước chân vang lên nữa, cậu mới thở hắt ra. Triết Vũ vội chạy đến bên tủ, mở cánh cửa ra. Triết Vũ hốt hoảng nhìn Tường Vi
“Tường Vi, sao thế? tay cậu sao lại chảy máu vậy”- Triết Vũ bế thốc Tường Vi ra khỏi tủ và đặt cô ngồi lên giường. Sau đó Triết Vũ với tay lôi hộp cứu thương ở đầu giường lại. Triết Vũ lấy băng bông băng bó cho Tường Vi. Cậu biết Tường Vi đang nghĩ gì lúc này. chắc chắn truyện lúc nãy Tường Vi đã nghe thấy hết, và có lẽ bây h, Tường Vi đang muốn trả thù cho bố mẹ mình hơn bao h hết. Nhìn đôi mắt Tường Vi rực lửa căm thù, đôi mắt trong veo ấy không còn chút tinh nghịch, hiền lành, dịu dàng. Nó đỏ ngầu lên, không biết vì cô khóc hay là do lòng hận thù, sự tức giận đang ở đỉnh điểm nữa. Khuôn mặt Tường Vi bây h đã thay đổi hoàn toàn. Lạnh lùng. Băng giá. độc ác.
Tường Vi thiếp đi lúc nào không hay. Cô chìm vào giấc ngủ một cách mệt mỏi. Ngày hôm nay quá dài đối với cô. Tường Vi say trong giấc ngủ. Cô mơ thấy nụ cười của bố mẹ mình trước ngày họ ra đi mãi mãi. Tường Vi muốn níu kéo nó nhưng không được. Chưa kịp gọi tiếng bố mẹ thì trước mắt cô là cảnh hai người đó bị sát hại. Đây là cơn ác mộng cô đã từng mơ thấy trước khi nhớ lại mình là ai. Cô muốn chạy lại cứu bố mẹ của mình nhưng không được. bàn tay của 1 cậu bé cứ nắm chặt tay cô, không cho cô bước đi. Chính là cậu bé đó, cái cậu bé luôn xuất hiện trong giấc mơ nhắc cô phải mau nhớ lại khi cô bị mất trí nhớ. Âu Triết Vũ luôn xuất hiện bên cô với hình dạng của 1 thằng nhóc. và bây h, trong cơn ác mộng này, 1 lần nữa, cậu bé ấy lại xuất hiện bên cô.
- Buông ra. tôi phải đến giúp họ – Tường Vi nước mắt ngắn nước mắt dài
- Không được, chị không giúp gì được cho hai người đó đâu – Cậu bé vẫn nắm chặt tay Tường Vi
- Bỏ tôi ra. Nếu không tôi…- Tường Vi cố gỡ tay cậu bé nọ ra
- Vốn dĩ chị không thể làm được gì, vì đây đều là quá khứ mà quá khứ thì không thể thay đổi. Ai cũng muốn sửa đổi những sai lầm trong quá khứ để có thể sống tốt hơn, nhưng không ai có thể quay ngược lại thời gian để thay đổi những quyết định. đã là quá khứ thì hãy biết chấp nhận và thay đổi nó từ giây phút này, đừng mong chờ hay hi vọng hão huyền rằng một ngày nào đó chị có thể thay đổi lịch sử. Bố mẹ chị đã không còn nữa, chị nên học cách chấp nhận và tìm cách thay đổi tương lai như chị đang chứng kiến bây h thì hơn. – Cậu bé mỉm cười
- Nhưng, bố mẹ chị đang…- Tường Vi nhìn cậu bé như van xin – Thả chị ra đi, chị mới cứu được họ
- Chị nhìn lại đi Carey, họ đâu? chị định cứu ai đây? – Cậu nhóc bỗng buông bàn tay Tường Vi ra
Lúc này Tường Vi mới để ý thấy cô và cậu nhóc nọ đang đứng trên 1 cánh đồng cỏ, xung quanh vắng lặng tiếng người.
- Tương lai chị đang thấy không phải là quá bi đát và tồi tệ sao? Chị không biết đâu Carey, tương lai có chị trong 8 năm vừa rồi rất đẹp. tương lai đó chỉ toàn niềm vui và hạnh phúc. Nếu chị quay trở lại, chị sẽ có 1 gia đình hạnh phúc và em cũng sẽ có 1 gia đình hạnh phúc với bố mẹ em yêu nhất cuộc đời. – Cậu bé bỗng xoè bàn tay ra, lửa bỗng bùng cháy trên bàn tay cậu. – Em đã tập luyện rất cố gắng để có thể điều khiển thành thạo sức mạnh này, bố em nói với sức mạnh lửa em mới có thể bảo vệ được mẹ em. Em đã cố gắng vì gia đình của em, vì vậy chị cũng hãy cố gắng vì gia đình trong tương lai của chị được không? Chúng ta cùng cố gắng nhé
- Em là ai vậy? Mới đầu chị tưởng em là Triết Vũ lúc nhỏ, nhưng không phải. MẶc dù chị có 1 cảm giác rất thân thuộc và gần gũi với em, nhưng cảm giác đó không phải là cảm giác khi ở gần Triết Vũ. Và chúng ta đang ở đâu đây? – Cậu nhóc nghe Tường Vi nói vậy liền mỉm cười
- Chúng ta vẫn đang ở trong giấc mơ của chị thôi. đừng ngạc nhiên như thế. Vì em có 1 năng lực, đó là đi vào giấc mơ của người khác. đúng. em không phải là Âu Triết Vũ
- Nhưng em có năng lực lửa. đó là sức mạnh di truyền của gia tộc lửa. chưa kể ngoại hình của em rất giống Triết Vũ nữa. Em và cậu ấy có quan hệ gì? – Tường Vi vô cùng tò mò
- Thật ra thì em là con trai của Âu Triết Vũ. Ý em là con trai của người đó nếu tương lai có chị. – Cậu nhóc xác nhận
- Cái gì cơ? – Tường Vi sửng sốt, không dám tin vào điều mình vừa nghe thấy
- Vì một lời hứa nên em đã xuất hiện ở đây để giúp chị. – Cậu bé nhấn mạnh.
- lời hứa gì? – Tường Vi ngơ ngác, mắt vẫn mở to
- lời hứa với bố em thôi. Chị đừng để ý. – Cậu nhóc bỗng nhíu mày suy nghĩ. trong đầu óc cậu văng vẳng tiếng của 1 người đàn ông: “Con trai của bố, sau này chúng ta sẽ cùng nhau bảo vệ mẹ nhé”. mạch hồi tưởng của cậu bé bị phá vỡ bởi tiếng hét của Tường Vi – Chị sao thế
- Em…em…người em đang trở nên trong suốt kìa – Tường Vi hoảng sợ, miệng há hốc
- Humn…nghĩa là tương lai đang thay đổi rồi. – Cậu bé vẫn bình tĩnh giải thích – Chị phải trở về thôi, Carey. Chị không trở về thì em sẽ không tồn tại. Và thế giới trong tương lai mà em biết cũng sẽ không còn. Chị phải trở về để thay đổi tương lai
- Thay đổi tương lai? Bằng cách nào chứ? trong khi chị không thể trở về – Tường Vi gần như hét lên—-> Flash back Flash end trước mặt
- Cái đó mình sẽ nói khi trở về. bây h em sẽ sử dụng dịch chuyển tức thời để đưa mọi người về Dracate. nhưng tại sao mọi người lại có vẻ đuối sức trầm trọng như vậy? – Tường Vi ngạc nhiên nhìn bộ mặt bơ phờ của 6 mĩ nam
- Cái đó nói sau đi, h chúng ta trở về trước khi tiếp viện của phe chống đối đến. – Anh, Chấn Thiên đều có thể dịch chuyển tức thời. Anh sẽ đưa Dyland và Thiên Dã về, Chấn Thiên phụ trách Tử Khiêm. em và Triết Vũ đi cùng nhau nhé – Tường Luân lên tiếng. Mọi người đều gật đầu đồng ý
Tường Vi xuất hiện trong niềm vui mừng tột độ của các vị hiệu trưởng Dracate. Hội học sinh, Trúc Lam và Giai Đình đều được gọi đến phòng hiệu trưởng để nghe Tường Vi kể xem truyện gì đã xảy ra.
- Xúc động quá. không thể tin nổi là mình và Chấn Thiên lại chết đầy bi thảm như thế – Trúc Lam rên rỉ. Chấn Thiên cũng gật gù đồng tình
- Vậy là mình và Tử Khiêm sẽ kết hôn trong tương lai uk? – Hỏi xong câu đó mà khuôn mặt của Giai Đình ửng hồng cả lên, Tử Khiêm nghe xong cũng đỏ mặt dần dần.
- Sao anh lại tách ra hoạt động độc lập được chứ? thuỳ Dương sẽ chết sao? – Thiên Dã trầm ngâm
- Trời, đến lúc đó mà anh vẫn còn ế vợ là sao Carey? Một mĩ nam như anh mà không có người yêu hả trời? em có nhầm không thế? – Dyland gãi cằm
- Anh sẽ đi đâu được chứ? hay là có người đã sát hại anh và mọi người không biết nên mới nghĩ vậy? – Chí Kiệt gãi đầu gãi tai
- Còn anh nữa, em có chắc tương lai của anh sẽ như thế không? – Kì Bình cũng lên tiếng hỏi
Riêng Triết Vũ và Tường Luân không nói gì mà chỉ lắng nghe. Hai người đều đang mải theo đuổi những ý nghĩ của riêng mình.
- không. tương lai sẽ không như vậy đâu. vì có một cậu nhóc nói với em rằng, sự xuất hiện của em trong khoảng thời gian này sẽ làm thay đổi cục diện tương lai tồi tệ đó. – Tường Vi mỉm cười vui vẻ trả lời
- Vậy theo như em nói, thì em đã trở về đây bằng hộp gỗ Ánh sáng của mẹ? – Tường Luân nhìn Tường Vi suy nghĩ đăm chiêu
- Vâng nhưng sao hả anh? – Tường Vi lo lắng hỏi lại
- không có gì đâu, nhưng sao em lại về muộn mất 1 tháng thế? – Tường Luân trả lời bằng 1 câu hỏi
- Cái này thì…do em sử dụng lần đầu mà, có biết điều khiển ra sao đâu – Tường Vi phụng phịu
- Vậy nghĩa là sức mạnh của hộp gỗ mà cả thế giới pháp thuật này đang săn tìm là đưa người khác đến bất cứ khoảng thời gian nào sao? vậy thì cũng không khác khả năng du hành thời gian của Âu Triết Vũ? – Thiên Dã thắc mắc
- Phải, bởi vốn dĩ, sức mạnh của em có chung nguồn gốc với sức mạnh của hộp gỗ ánh sáng…đừng nhìn em như vậy. Cái này em tình cờ phát hiện ra trong lần đi tìm Tường Vi trong các khoảng thời gian mấy hôm trước. – Triết Vũ cuối cùng cũng đã lên tiếng – mà vừa nãy cậu nhắc đến cậu nhóc nào vậy
- mình không biết, hình như là con trai của cậu nếu mình có mặt trong 8 năm tới – Tường Vi nhớ lại cậu nhóc kì lạ
- Con trai của Triết Vũ uk? với ai? là cậu hả? – Giai Đình ngạc nhiên
- Ôi chu choa, ra hai anh chị này sẽ sinh quý tử naz – Trúc Lam không vừa, cũng lợi dụng cơ hội để trọc phá
- mình không biết – Tường Vi đỏ ửng hai má
Sau khi nói chuyện một lúc thì tất cả rời khỏi phòng hiệu trưởng trở về kí túc xá. Trên đường đi, Tường Vi và Triết Vũ đi lùi lại phía sau cả nhóm.
- Tường Vi, mình rất vui vì cậu đã trở về – Triết Vũ quay sang nói với Tường Vi – mình rất nhớ cậu, thật sự rất nhớ. chắc mình phải cám ơn Chúa vì Người đã để cho cậu trở về với mình
- Triết Vũ…- Tường Vi hơi bất ngờ khi nghe thấy lời thổ lộ của cậu bạn – mình cũng rất vui vì được gặp lại cậu. Triết Vũ ak…cậu…cậu…
- Sao thế? cậu muốn nói gì ak? – Triết Vũ nắm lấy tay của Tường Vi đầy tin cậy
- mình…mình…mà thôi. để sau đã. mình mệt rồi, h mình về phòng đây. tạm biệt. – Tường Vi nhẹ nhàng gỡ bàn tay của Triết Vũ ra. cô mở cửa bước vào phòng. Triết Vũ không hiểu gì vẫn đứng như trời trồng ở bên ngoài phòng của Tường Vi.
Tường Vi mệt mỏi đi đến chiếc giường. Mọi kí ức về những ngày ở tương lai bỗng chợt ùa về trong tâm trí của cô. Triết Vũ của 8 năm sau thay đổi nhiều quá. Liệu Triết Vũ của cô có thay đổi như thế không khi mà cô có mặt trong cuộc đời của cậu như thế này. Cả về Lana cũng như bí mật của Bộ nữa. cô vẫn chưa nói cho ai biết hết. phải làm thế nào đây. thật sự là cô đã kiệt sức

Công Chúa Hoa Tường Vi Full
Total Visits: 52131740
Visits Today: 312667
This Week: 2633501
This Month: 4126186
2015-12-06 - 22:27




