bảo vệ và chăm sóc cho em.
Lana oà khóc nức nở trong lòng Vô Kị. những người có mặt ở đó lúc này đều nở nụ cười mãn nguyện, hài lòng. Tường Vi trong vòng tay của Triết Vũ cũng nhìn anh chàng của mình đầy yêu thương thắm thiết. Triết Vũ khẽ đặt 1 nụ thơm nhẹ vào mái tóc bồng bềnh, thơm mùi hương hoa tường vi của cô bạn gái. Tử Khiêm và Giai Đình cũng trao nhau những nhìn nhau đầy tình tứ và những nụ cười hạnh phúc. Chấn Thiên và Trúc Lam không cãi nhau nữa mà ngồi sát cạnh nhau hơ lửa cho ấm. Chấn Thiên còn khoác cho Trúc Lam chiếc áo khoác mình đang mặc vì sợ bạn gái bị cảm lạnh. riêng ba anh chàng Thiên Dã, Chí Kiệt và Kì Bình nhìn nhau đầy đau khổ vì lẻ loi, không có đôi.
Sáng hôm sau, tại phòng của Tường Vi, cô đang có cuộc nói chuyện ngắn gọn với anh trai của mình. nghe xong, Tường Luân đã gật gù đây hài lòng: “Vậy thì tốt rồi. “. Tường Vi rời khỏi phòng mình và tiến về phía lớp học. tự dưng hôm nay cô muốn đi đến lớp sớm một chút. Tường Vi khoan khoái hít đầy bụng cái không khí của buổi sớm mai. rồi cô gặp Lí Thiên Dã ngay tại bồn phun nước của trường. anh chàng đang ngổi đó đầy trầm ngâm.
- Chào buổi sáng anh Thiên Dã. – Tường Vi lên tiếng
- Tường Vi, là em ak? em đi học sớm thế? buổi sáng tốt lành nhé, cô bé – Thiên Dã mỉm cười
- Anh đang suy nghĩ mà trầm tư thế. cho em biết được không? – Tường Vi nở nụ cười của thiên thần – em nhớ ngày xưa, mỗi lần anh có truyện đau đầu, không biết làm thế nào, anh thường hay trốn đến các bồn phun nước để suy nghĩ. anh nói như vậy có thể nhìn vào hồ nước, tự nhìn xem khuôn mặt của mình có hài lòng với quyết định đó không. lần này thì sao hả anh?
- Carey, em có biết là nhìn em lúc này rất giống…- Thiên Dã không nói hết câu vội dừng lại
- Ý anh là em rất giống chị Thuỳ Dương phải không? – Tường Vi cười tủm tỉm
- Ukm, nhiều khi thấy em giống cô ấy lạ. biết là hai người không phải là một nhưng…- Thiên Dã cười dịu dàng – mà hôm qua nhìn em với Triết Vũ hạnh phúc lắm. anh thấy ngưỡng mộ hai đứa quá
- Sao phải ngưỡng mộ chứ? anh cũng đi tìm 1 nửa của mình đi – Tường Vi phì cười
- Tìm ak? anh không có can đảm đâu – Thiên Dã gõ đầu Tường Vi mấy cái – Anh định tỏ tình với em đó, thế mà chưa có cơ hội, em đã đến với Âu Triết Vũ rồi, làm anh nản quá
- Lí Thiên Dã…anh nói thế mà nghe được ak. anh đâu có yêu em, sao lại tỏ tình với em? lại còn bảo vì em đến với Triết Vũ khiến anh bị ảnh hưởng? – Tường Vi nhăn mặt
- Sao em biết anh không yêu em hả cô bé? – Thiên Dã cười mỉm – Tình cảm của anh mà em biết được sao?
- Tất nhiên là em biết. và em còn biết, anh có yêu em thì cũng là do anh ngộ nhận thôi. vì đôi khi em rất giống với chị Thuỳ Dương, và điều này khiến anh đã lầm tưởng. thật ra trong lòng anh, anh chỉ có mỗi chị Thuỳ Dương thôi, đúng không? đừng chối. em hiểu anh mà. – Tường Vi cười mím chi – Anh biết không? nếu yêu thì anh phải nói ra, người ta mới biết được. nếu anh không nói ra thì mãi mãi anh sẽ không có cơ hội đâu. anh phải tự tạo ra cho mình cơ hội để nói lời yêu thương chứ
- không. anh hết tình cảm với Thuỳ Dương rồi. h anh chỉ có mình em thôi Carey – Thiên Dã nửa đuà nửa thật
- Anh còn nói cái kiểu đó, coi cừng em giết anh thật đấy. – Tường Vi nhíu mày vẻ không hài lòng – anh dối em nhưng không dối được bản thân mình đâu. anh vẫn luôn yêu chị Thuỳ Dương mà. h đây chị ấy đã trở về, sao anh không tranh thủ nắm lấy cơ hội mà cho chị ấy biết
- Tường Vi ak, Thuỳ Dương trở về lần này là để tỏ tình với anh trai của em đó, không phải là để nghe lời tỏ tình cảu anh đâu – Thiên Dã bỗng đanh mặt lại
- Sao anh ngốc thế hả? mục đích chị ấy trở về đây là gì không quan trọng. chị ấy tỏ tình với ai lại càng không phải là vấn đề anh phải bận tâm. cứ làm theo những gì trái tim mình mách bảo là được. Huống chi, anh trai em đã có chị Đan Linh rồi, chị thuỳ Dương không có cơ hội đâu. anh phải biết tận dụng cơ hội này chứ. thôi đừng có ngồi ở đây nữa. đi tìm chị ấy mau lên
Tường Vi kéo Thiên Dã dậy và nhìn anh đầy tin tưởng. Thiên Dã vẫn còn nhìn Tường Vi nhăn nhó: “Nhưng mà…”. và Tường Vi chỉ đáp lại đầy lạnh lùng: “đi hoặc đừng có nhìn mặt em nữa. em không có người anh trai nhút nhát như anh, ngay cả việc tỏ tình với 1 cô gái còn không được thì anh còn làm được cái gì nữa?”VÀ xem ra chiêu khích tướng cảu Tường Vi đạt hiệu quả tức thì. Thiên Dã gật đầu đầy quyết tâm với Tường Vi và nhanh chóng biến mất nơi kí túc xá.
Tường Vi 1 mình mỉm cười đầy hài lòng, bỗng có ai đó lấy tay bịt mắt cô lại: “đoán xem, là ai?”. một giọng nói đã cố tình thay đổi âm giọng cho khác. Tường Vi nở 1 nụ cười ma mãnh: “Triết Vũ, anh không biết là em rất ghét bị người khác bịt mắt sao?”. Câu nói của Tường Vi lập tức gây ra 1 cứ shock cho người ở đằng sau.
- Tường Vi, cậu vừa gọi mình là gì? – Triết Vũ không tin vào tai mình
- Sao thế? em gọi gì sai sao? chẳng lẽ lại gọi ông xã tương lai của mình là”cậu”suốt sao? nghe chẳng lãng mạn gì cả. – Tường Vi chu mỏ
- Tường Vi…- Triết Vũ shock toàn tập
- Sao thế? anh không sao chứ? không thích ak. thế em lại gọi cậu xưng tớ như bình thường nhé – Tường Vi cười ranh ma
- không được. gọi anh là anh đi. cấm em gọi như ngày trước nữa – Triết Vũ nở nụ cười ngạo mạn
- Hứ, tưởng ai đó không thích cơ mà – Tường Vi bĩu môi
- Này, anh đốt nhé, cấm cãi. chồng nói gì thì vợ phải nghe. – Triết Vũ cũng không vừa – ở đâu ra cái truyện chồng nói 1 câu mà vợ cứ cãi lại nhem nhẻm. mà em lạ nha, chẳng có ai lại đi khuyên người khác anh đừng thích em, mà hãy đi tỏ tình với người khác cả
- Kệ em, hay anh thích…mà sao anh cười gian thế? – Tường Vi nghi ngờ
- Em không biết ak? về truyện lần này chị Thuỳ Dương trở về đó, không phải là để thổ lộ với anh Tường Luân đâu, mà là với 1 người khác đó, Thiên Dã đã hiểu lầm toàn bộ câu chuyện rồi – Triết Vũ nói đầy vẻ bí ẩn
- Hả? là sao? anh biết truyện gì mà em không biết thế? nói đi – Tường Vi nài nỉ
- rồi em sẽ biết mà, đừng vội – Triết Vũ cười bí hiểm.
Tường Vi mặt phụng phịu, vùng vằng thoát khỏi cánh tay của Triết Vũ, làm bộ mặt tức giận. Triết Vũ thì càng ôm chặt Tường Vi hơn, không cho cô bạn gái thoát ra. cậu khẽ đặt 1 cái hôn nhẹ vào trán Tường Vi. Tường Vi mắt trợn tròn.
- Sao? hay muốn 1 cái hôn vào môi vậy bà xã – Triết Vũ trêu trọc
- Ghét – Tường Vi nói mà mặt đỏ bừng.
- Thôi không giỡn nữa, cho em biết vụ này. hay lắm. – Triết Vũ thì thầm vào tai của Tường Vi – Về chị dâu của em đó. ko biết anh Tường Luân nói với em chưa. chị ấy đã trở về nhà rồi. chị ấy đã tha thứ cho bố mình. hình như là do Lana đã cầu xin rất chân thành, còn đứng cả đêm trước nhà em để mong chị Đan Linh trở về nhà cùng mình. đến nỗi anh trai em phải kêu lên, nếu chị dâu em không về nhà thì không có đám cưới gì nữa.
- Thật ra chị Đan Linh cũng muốn trở về lắm. – Tường Vi cũng cười đầy nham hiểm – Nhưng sợ bị người ta nói đã đi rồi lại còn luyến tiếc nên mới quay về. nên anh Tường Luân mới phải dùng chiêu này để chị ấy không còn lí do gì để từ chối nữa. chắc bác Bùi đang vui lắm nhỉ
- Ukm, chắc chắn rồi. – Triết Vũ cũng cười rạng ngời – Vấn đề là bây h chúng ta chỉ cần chờ nốt cái đôi ngốc nghếch kia nói hết ra nữa là xong
- Đôi ngốc nghếch nào cơ? – Tường Vi ngơ ngác
- Haizzzzzzz, em thật là…như từ trên trời rơi xuống ấy, tất nhiên là cặp Thiên Dã và Thuỳ Dương rồiThiên Dã vô cùng hồi hộp, đứng ngồi không yên trước cửa phòng kí túc xá của Thuỳ Dương. Cô ấy sắp ra ngoài rồi mà Thiên Dã vẫn chưa biết nên nói gì với Thuỳ Dương. trán Thiên Dã đầm đìa mồ hôi, lòng bàn tay cậu cũng sũng mồ hôi. Cậu nhăn mặt suy nghĩ gì đó rồi lại lắc đầu tỏ vẻ không hài lòng. đang đi đi lại lại thì cửa phong Thuỳ Dương bật mở. Cô hôm nay không thả mái tóc cho bay tự do nữa mà cột lại thành cái đuôi ngựa đằng sau. Thuỳ Dương thấy Thiên Dã thì sửng sốt lên tiếng
- Anh Thiên Dã, anh đang làm gì ở đây vậy – Thuỳ Dương nhìn Thiên Dã không chớp mắt
- Thù Dương? – Thiên Dã bị giật mình, như người đang làm việc xấu bị bắt quả tang, Thiên Dã lúng túng và sượng sùng thấy rõ. Khuôn mặt cậu đỏ gay gắt, mồ hôi thì lấm tấm trên mặt
- Anh Thiên Dã? anh bị ốm phải không? – Thuỳ Dương hoảng hốt phát hiện ra những biểu hiện lạ trên khuôn mặt của anh chàng trước mặt
- không…không…phải…ải…đâu, ukm…e hèm…thuỳ Dương…anh…- Thiên Dã ấp úng
- Vâng, sao thế anh? anh có truyện muốn nói với em ak? – Thùy Dương cố gắng suy nghĩ xem Thiên Dã cần gì
- Anh…anh…chúng ta…nói chuyện…riêng…riêng…được không? – Thiên Dã hít 1 hơi thật sâu rồi nói
- Tất nhiên rồi. anh nói đi – Thuỳ Dương mỉm cười
- Chúng ta…có thể ra nơi khác nói chuyện được không? – Thiên Dã bỗng bình tĩnh lạ
Thuỳ Dương gật đầu với đầy dấu hỏi trong đầu. Cô đi theo Thiên Dã lên sân thượng của khu phát triển năng lực. gió thổi lồng lộng. từ trên này có thể nhìn bao quát toàn bộ sân trường Dracate. cột tóc của Thuỳ Dương bay phần phật trong gió.
- Anh Thiên Dã, thật ra anh có truyện gì muốn nói với em thế? anh nói đi chứ? – Thuỳ Dương nhìn thẳng vào mắt Thiên Dã.
- Ukm, anh…anh…- Cái gì thế này, bình tĩnh nào Thiên Dã. chỉ là thổ lộ tình cảm thôi mà. mày không phải sợ, có bị từ chối thì thôi, ít ra mày cũng đã cố gắng và đã cho mình cơ hội. cố lên. Thiên Dã tự động viên mình – Anh có truyện muốn nói với em. thật ra là từ lâu, anh đã…anh…đã…đã…
Nói đi chứ, Thiên Dã. ba từ, 8 chữ”anh yêu em”thôi mà. mày phải cố lên Lí Thiên Dã. Thiên Dã tiếp tục hít 1 hơi thật sâu nữa. nhưng lạ chưa kìa, bỗng Thuỳ Dương thay đổi nét mặt. nhìn cô ấy bỗng có cảm giác suy tư hơn. tóc mái Thuỳ Dương rối lên trong gió. Cô bỗng nở 1 nụ cười nhẹ tựa lông hồng (???), không phải cười chúm chím, không cười mím chi, không cười rạng ngời…nhẹ nhàng, thanh cao, thuần khiết, mong manh như 1 cơn gió, thật khó nắm bắt.
“Anh Thiên Dã, trước khi anh nói, cho em nói trước được không?”- giọng nói Thuỳ Dương trong và vang như tiếng chuông nhà thờ – “Em từ lâu đã thích 1 người con trai. em ra đi vì người đó, vì muốn quên đi người đó, vì biết rằng người đó đã có ngưòi khác trong lòng. em sợ bị tổn thương nên quyết định bay ra nước ngoài. và bây h thì em trở lại, trở lại vì người đó. vì em phát hiện ra rằng mình không thể lừa dối được bản thân nữa. e

Công Chúa Hoa Tường Vi Full
Total Visits: 52010845
Visits Today: 191772
This Week: 2512606
This Month: 4005291
2015-12-06 - 22:27





