u và biết quan tâm đến người khác.
- Tại sao bị như vậy? Nhỏ hỏi cọc lóc.
- Tại “lộn cái bàn”…ý nhầm…đấm lộn cái bàn kính.
- Anh bị khùng rồi phải không? Hết chuyện đấm cái bàn?
- À…ờ…chắc khùng thiệt! Tôi cười và gải đầu.
- Từ nay để tui thấy anh bị thương chỗ nào nữa thì biết tay tui. Nhỏ lườm tôi.
Thay băng xong thì tôi nhận được điện thoại từ Linh.
- Alo! Anh nghe nè em.
- Giờ anh qua được không?
- Ừ! Một tiếng nữa anh qua nhe.
Tôi nhìn Miu hơi ngại ngùng và muốn nói về ngày sinh nhật của Linh.
- À..ờ..Miu nè…anh đi…
- Không! Ở nhà! Không đi đâu hết. Nhỏ chóng nạnh ra vẻ bực tức.
- Nhưng…
- Không nhưng gì hết, hôm này tui mang đô ăn quá nấu. Ở nhà ăn cơm!
- Em trẻ con quá đó, hôm này là sinh nhật Linh. Anh không ở nhà được đâu!
- Tui bảo anh phải ở nhà có nghe không? Nhỏ tỏ ra nghiêm trọng thật sự, không phải kiểu giận hờn trẻ con nữa.
- Em trẻ con quá! Anh đi đây! Tôi cũng cảm thấy hơi bực tức vì tính trẻ con của nhỏ, không quan tâm tôi bỏ vào phòng thay đồ.
Thay đồ xong, tôi định đi thì nhỏ kéo áo tôi lại.
- Anh không được đi! Mắt nhỏ bắt đầu rưng rưng nước mắt.
- Em sao vậy? Em kỳ lạ vừa thôi Miu à? Em mất tích đâu đó rồi bây giờ xuất hiện, làm những việc kỷ lạ mà anh không thể hiểu được! Tôi không kiềm chế được cảm xúc và quát to. Tôi kéo tay nhỏ ra khỏi áo tôi rồi quay lưng bỏ đi.
- Anh đứng lại đó cho tôi! Đồ Khanh heo!
Như có một luồng điện giật chạy qua người khi nghe cái cách mà nhỏ gọi tôi. Nhỏ gọi tôi là Khanh heo, cái kiểu gọi này chỉ có duy nhất một người mà thôi.
- Cái gì? Em vừa gọi anh gì đó? Tôi quay người lại hỏi thì thấy nhỏ đã ngồi khụy ra đất, nước mắt thì chảy ướt cả hai gò má.
- Đồ Khanh heo đáng ghét! Đáng ghét! Đáng ghét! Nhỏ nói và cầm một vật ném về phía tôi.
Vật đó bay chạm vào người tôi rồi rơi xuống đất. Nhìn xuống thì đó là một sợi dây chuyền mặt cỏ bốn lá. Tôi từ từ ngồi xuống nhặt nó lên, tay chân bắt đầu bũn rũn. Lật phía sau của mặt dây chuyền thì không khỏi bàng hoàng khi thấy có khắc chữ L. Điện thoại của Linh lại vang lên.
- Alo! Sao anh chưa qua nửa?
- À…ờ…Linh nè, anh xin lỗi em. Hôm này anh có chuyện cực kỳ quan trọng phải làm em à! Chắc anh không qua được.
- Quan trọng hơn cả ngày sinh nhật của em sao?
- Anh thật sự xin lỗi em à!
- Uhm, vậy thôi vậy! Cuối tuần này em có tổ chức sinh nhật riêng với mấy đứa bạn em, anh phải đi bù đó. Thấy giọng nói và thái độ tôi khá nghiêm trọng nên em cũng đành chấp nhận.
- Ừ! Gặp em sau.
Tôi nhặt sợi dây chuyền lên, bước loạng choạng tới gần nhỏ và ngồi xuống.
- Sợi…sợi..dây chuyền này.. Giọng tôi hơi ấp úng.
- Phải! Chính là nó đó đồ Khanh heo đáng ghét! Bây giờ anh biết hết rồi đó, anh hài lòng chưa? Nhỏ quát to, khóc nấc nghẹn.
Chap 39:
Nhìn vào sợi dây chuyền, tôi như bị cuốn vào một vòng xoáy thời gian. Nó lôi tôi đi ngược về những miền ký ức cũ, nơi đó có cả những nụ cười và những giọt nước mắt. Một buổi sáng đẹp trời cách đây sáu năm, ngày mà tôi đã chấp nhận cái hiện thực mình chỉ là một gia sư và vú em cho Linh. Tôi đã thật sự cầu chúc cho Linh và Hưng được hạnh phúc dù vẫn còn mang những nỗi đau mà tôi nghĩ rằng chỉ đến ngày ra đi mới có thể xóa hết được. Một ngày trước hôm sinh nhật của Linh, tôi đã dạo khắp các cửa hàng ở Sài Gòn chỉ để tìm được một món quà ưng ý nhất. Tôi nghĩ đây có thể là món quà cuối cùng mà tôi có thể tặng em, là cái sinh nhật cuối cùng mà tôi có thể tham dự trước khi ra đi. Vì những lý do đó, món quà phải thật sự đặc biệt và mang nhiều ý nghĩa.
Tôi đã chọn được một món quà mà tôi khá ưng ý tại một cửa hàng nhỏ ở quận 1. Với món quà ý nghĩa này, hy vọng em sẽ thích. Khi tôi quay về nhà anh Đen thì thấy dì, hai con nhóc Ly và Trinh đứng đợi trước cửa nhà.
- Ủa? Sao dì ở đây? Dì lên đây lúc nào vậy?
- Hôm nay dì đi thành phố có công việc, hai đứa nhỏ đồi đi theo chơi. Con cho tụi nó ở đây với con được không? Có gì chiều tối dì ghé rước.
- Dạ được! Vậy dì cứ đi làm việc đi! Để con giữ hai tụi nó cho!
- Ừ! Hai đưa con ở chơi nghe lời anh Khanh biết chưa? Đừng có quậy phá đó.
Nói rồi di rời khỏi, nhìn qua hai đưa nhóc thì thấy chúng đang nhìn tôi cười gian xảo. Lòng nghĩ thầm hôm nay xui lắm mới dính phải hai con mắm này một lúc, tụi nó mà xáp lại thì quậy ai mà chịu cho nỗi. Tôi cười gượng gạo với chúng và mở cửa nhà ra chấp nhận khổ sỡ hôm nay. Anh Đen và chị Nhung về quê vài hôm, giao nhà lại cho tôi trông coi, hy vọng hai con nhóc không làm hư hại thứ gì. Vừa mở cửa thì hai con nhóc đã chạy ùa vào. Con Ly thì chạy khắp nhà xem chỗ này chỗ kia, rồi nó chạy đến bàn trang điểm của chị Nhung lục lội, đánh phấn tô son.
- Ly! Làm gì đó? Đừng có nghịch đồ của chị Nhung đó.
- Em mượn chơi tí thôi mà! Anh ít kỹ quá.
Nghe tiếng mở tivi ngoài phòng khách, tôi đi ra ngoài xem thế nào. Con Trinh đang ngồi gác chân lên bàn, tay thì đang cầm bịt snack vừa xem phim vừa ăn ngon lành.
- Trời trời! Con nhỏ này, đồ ăn của ai mà lấy ăn tỉnh bơ vậy?
- Xía…em ăn có chút xíu mà anh làm gì ghê vậy! Nhỏ vẫn ăn ngấu nghiếng.
- Lâu rồi không gặp em đó, vào đây hồi nào vậy? Khi nào về lại Hải Phòng?
- Chắc mai em phải về rồi.
- Sao mỗi lần gặp lại em là thấy em phì ra thêm vài kg phải không Trinh? Ú nu rồi mà ăn suốt ngày thế hả?
- Kệ em! Anh tưởng anh ốm lắm chắc, cũng bắt đầu phì nôn ra rồi kia..hí hí! Con nhóc chọc quê tôi.
Nghe nó chọc mà cũng thấy hơi quê quê. Nhìn lại bản thân thì nó nói cũng đúng. Chả biết từ bao giờ mà tôi lại phì nộn ra thế này. Đi bên cạnh người xinh xắn như Linh lại cảm thấy không xứng. Ông Hưng thì xứng đôi với Linh hơn, bảnh bao, con nhà đại gia, môn đăng hộ đối. Nghĩ chi lại thêm buồn, dù sao giờ cũng chỉ là anh em, lại sắp đi khỏi nơi này rồi.
Mà tình hình để hai con nhóc này ở nhà lại không ổn, quậy phá đồ đạc tùm lum. Tôi nghĩ nên dẫn tụi nó ra ngoài chơi thì tốt hơn.
- Hai đưa! Hai đứa! Tập trung lại đây! Tôi vỗ tay kêu chúng.
- Gì vậy anh Khanh? Hai con nhóc chạy lại, tròn xoe mắt nhìn tôi.
- Anh sẽ dẫn tui em đi chơi một bữa, hai đứa chuẩn bị đi.
- Yeah!..Yeah!… Hai con nhóc nhảy cẩng lên vì vui sướng.
Trong niềm vui hân hoan của tụi nó, tôi lại cảm thấy u sầu bi thảm. Móc bóp ra nhìn lại mới biết không còn nhiều tiền vì vừa mua quà cho Linh. Thôi coi như lỡ rồi thì chơi tới bến luôn chứ biết sao giờ. Dù sao cũng thương tụi nó, ở quê có mấy khi được đi thành phố chơi. Dẫn tụi nó đi chơi cho biết đây biết đó. Vậy là ba anh em đón xe bus đến Hùng Vương Plaza. Hai con nhóc bước vào là mê tít, chạy hết chỗ này đến chỗ khác, đứng ngắm nghía hàng hóa say sưa. Nhìn tụi nó lại thấy thương và tội nghiệp, chắc cũng hai lúa như tôi lúc mới lên. Ở quê làm gì có những trung tâm mua sắm lớn như vậy. Thôi thì trước khi đi, có cơ hội dẫn tụi nhỏ đi chơi một bữa như vày cũng đáng, xem như quà chia tay. Sau này đi rồi chắc nhớ tụi nó lắm.
- Hai đưa đói bụng chưa? Muốn ăn gì nè? Đi dạo một hồi cũng thấy đói, tôi hỏi hai đứa nhóc.
- Ăn gà rán KFC… Hai đứa đồng thanh trả lời.
Tôi nghe xong mà muốn sặc, dân quê mà cũng biết đến KFC nữa, chắc tôi tội nghiệp nhầm rồi. Đời sinh viên túng thiếu, định dẫn tụi nó ra ngoài kiếm tiệm cơm bình dân nào ăn cho rẻ chứ có ngờ chúng biết KFC. Cắn răng chìu theo hai con nhóc, dẫn chúng vào quầy KFC bên trong plaza ăn luôn.
- Hai đứa cầm tiền đi gọi đồ ăn đi, anh ngồi đây chờ! Ê, nhớ tiền thối đó! Tôi đưa tụi nó tờ 500 nghìn mà lòng đau như cắt.
Hai con nhóc cầm tiền hí hửng chạy đi, cả buổi trời sau mới chịu quay về.
- Làm gì mà lâu vậy? Tiền thối đâu? Tôi đưa tay ra trước mặt con nhóc Ly.
- Dạ…nè anh! Con nhóc đưa tôi lại tờ 50 nghìn.
- Trời? Hai má ăn gì ghê vậy?
- Hix…hix… Con nhóc bắt đầu sụt sùi.
- Thôi được rồi, lỡ rồi thôi.
- Dạ…hi hi…
- Trời! Vừa khóc mà cười lại nhanh quá hé?
Từ xa thấy con mắm Trinh cằm cả lốc biển số thức ăn đi lại là đủ hiều vì sao đi tông 450 nghìn của tôi rồi. Đọc lại cái biên lai mà há hốc miệng mồm, nào là gà rán KFC, cơm trộn Hàn Quốc, kem, trà sữa, cá viên chiên…v..v.. Hai chúng nó không biết tôi có thể sống được bao nhiêu ngày với 450 nghìn đâu, vậy mà chúng làm rốp rẻng trong 1 buổi trưa. Đồ ăn được mang đến đầy bàn, giờ chắc người ta tưởng tôi là đại gia quá.
- Chà! Hai con lúa tụi bây cũng biết hưởng thụ quá hé! Tôi cảm thấy sai lầm một lần nữa khi tôi nghiệp hai đứa nhà quê như hai tụi nó, ăn sung sướng thấy sợ! Còn biết cả các món ăn Hàn Quốc nữa.
- Hi…hi..! Hai con nhóc vừa ăn vừa cười khoái chí, nhất là con mắm Trinh, chắc giờ nó hạnh phúc lắm.
Đi chơi cho đến tận tối thì ba anh em mới về đến nhà. Dì đang chờ trước cửa để rước hai con nhóc về.
- Chà! Hai đứa bây được anh Khanh dẫn đi chới sướng quá hé! Tốn tiền nhiều không con?
- Dạ! Cũng không bao nhiêu đâu dì.
- Khanh nè! Con cho Trinh ở lại đây được không? Chiều mai ba nó đến rước nó ra sân bay luôn, khỏi mất công về quê đón nó.
- Dạ được dì!
- Ừ! Vậy thôi dì chở Ly về nhe! Cuối tuần nhớ về nhà dì ăn cơm đó!
- Dạ! Dì đi đường cẩn thận.
Đến giờ rồi mà vẫn chưa thoát, lại tiếp tục phải coi chừng trẻ em. Chợt nhớ đến ngày mai còn phải đi sinh nhật Linh nữa, mà chiều mai ba con nhóc mới đến đón, không biết làm sao đây? Thôi để mai tính, tôi ngã lưng ra giường ngủ luôn.
- Anh Khanh! Vừa nhắm mắt thì nghe tiếng nhóc Trinh gọi ngoài cửa.
- Gì vậy em?
- Em đói bụng quá à!
- Haizz…hồi nãy ăn tối rồi mà?
- Em không biết! Em đói quá, ngủ không được!
- Vậy đợi anh kiếm gì cho ăn.
Tôi bước vào bếp, chã có gì để ăn cả. Mấy hôm nay tôi toàn ăn cơm tiệm vì chị Nhung về quê, không có ai nấu cơm hết. Tôi cũng không biết nấu nên làm cho nó tô mì gói nhanh gọn lẹ. Đứng nấu mì cho nó mà tự nhiên cũng thấy thèm ghê, vậy là làm luôn 2 gói.
- Sao anh làm chi hai tô vậy? Em ăn không hết đâu!
- Anh làm cho anh 1 tô. Mà chắc ăn hai tô không hết không?
- Hí hí…hên xui…! Nhìn cái tướng của nó có mà ba tô còn hết chứ nói gì hai tô.
Vậy là trong đêm tối, có hai con heo ngồi ăn mì gói ngon lành. Ăn xong thì nhóc Trinh cũng ngoan ngoãn đi ngủ.
Tôi thức dậy lúc 7 giờ rưỡi sáng. Thời tiết không được đẹp cho lắm, trời âm u như có thể mưa bất cứ lúc nào. Lo cho con nhóc ăn sáng xong hết thì tính đến chuyện đi sinh nhật của Li

Truyện Voz: Vẽ Em Bằng Màu Nỗi Nhớ Voz Full
Total Visits: 52240254
Visits Today: 88054
This Week: 88054
This Month: 4234700
2015-12-01 - 22:27




