hiện cho thấy sự sợ hãi củng không có, thái độ bình tĩnh đến độ đáng kinh ngạc. Đã vậy cô không hề có bất cứ hành động nào cho thấy cô sẽ chạy trốn. Hắn ta đặt tay lên thành cửa từ từ quan sát Bảo Phương với vẻ thích thú ra mặt
Cảm thấy dường như có ánh mắt đang nhìn mình, Bảo Phương liếc mắt nhìn sang, hắn liền nheo mắt cười cợt trêu cô. Có thể nhận thấy tên này có bề ngoài khá đẹp, lại còn trẻ, nếu như hắn ta dùng điệu bộ kia với những cô gái khác thì chắc chắn những cô gái kia sẽ đỏ bừng mặt ngã vào lòng hắn ngay lập tức. Nhưng đáng tiếc, Bảo Phương không giống những cô gái kia.
Cô lãnh đạm nhìn hắn thêm vài giây, sắc mặt không hề thay đổi, tựa hồ như hành động vừa rồi của hắn ta chẳng có chút nghĩa lý gì với cô cả, khiến hắn ta hơi sượng sùng, đành tằng hắng vài cái lấp liếp. Sau đó hắn thở dài.
Bảo Phương khẽ nhếch môi hừ lạnh một cái khinh bỉ rồi quay mặt đi, nhưng hành động đó lại tiếp tục thu hút sự chú ý của hắn ta. (tên này biến thái toàn tập mà =.,=)
- Rầm…
Đột nhiên một chiếc xe từ phía sau lao nhanh về đích xe của họ đâm mạnh khiến cho toàn bộ người trong xe đều bị trao đảo về phía trước. Sau đó Bảo Phương chỉ thấy một vật gì đó bay tới thật nhanh va mạnh vào kính xe vỡ toang, sau đó là một luồng khói mịt mù từ vật đó tràn ra.
Bảo phương nghe tên đó *** lên một câu:
- Mẹ kiếp…
Hắn còn nói thêm điều gì đó nhưng Bảo Phương không còn nghe được gì nữa, cô đã hít phải luồng khói đó vào buồng phổi, ngay lập tức cảm thấy đầu choáng voáng rồi nhanh chóng chìm vào hôn mê.
- Sao rồi – Lăng Phong sốt ruột hỏi khi thấy Jay đi vào.
Jay làm một vẻ mặt cực kỳ thảm hại nhìn Lăng Phong, càng khiến cậu sốt ruột nhiều hơn, đứng phắt dậy hỏi:
- Nói đi.
- Bọn người bắt cóc kia đúng là do bà ta thuê, chỉ có điều trên đường họ đi thì bị tập kích bất ngờ – Jay thở dài nói.
- Cái gì? Tập kích sao?
Jay gật đầu
- Có điều tra ra được không? – Lăng Phong ghiến răng hỏi.
Jay gật đầu, trầm ngâm một lát rồi mới mở miệng nói:
- Nghe nói là bọn người của HK làm.
- Sao lại là bọn chúng, chẳng phải trước giờ bọn này đều ở nước ngoài hay sao? – lăng Phong ngạc nhiên nhìn Jay hỏi.
Jay rút ra một xấp giấy thảy lên mặt bàn của Lăng Phong, hất mặt nói:
- Chắc là vì hắn ta.
Lăng Phong nhìn xuống nhìn những tờ giấy trên bàn, một gương mặt cũng khá quen thuộc hiện ra. Người trong tài liệu của Jay là một thương gia giàu có người Bỉ tham gia sản xuất nhiều lãnh vực, nhưng thực chất hắn ta là trùm buôn bán vũ khí của Bỉ, hắn ta và cha cậu vẫn thường hợp tác với nhau rất nhiều lần.
Lần này hắn ta qua đây mục đích là mở rộng kinh doanh khai thác nguyên liệu nhưng thực chất hắn ta đang nhắm đến quặng sắt còn tìm ẩn của Việt Nam, nơi vẫn chưa được khia thác triệt để để sản xuất vũ khí cung cấp cho các nước đang chiến tranh như Irac…
Nhưng theo nguồn tin mà Jay được cung cấp thì hắn ta đang bị theo dõi ngắt ngao từ Interpol. Hắn đến Việt Nam là để trốn tránh sự theo dõi này và cũng là để trốn tránh sự truy sát của phe đối thủ. Cho nên hắn lúc nào cũng có người bảo vệ chặt chẽ 24/24.
Cho nên HK mới được thuê đến đến giết hắn ta.
Nói đến HK, trong thế giới ngầm toàn thế giới không ai là không biết đến băng đảng phạm tội này. Chúng là một băng nhóm tập họp những tay thiện xạ nhất của các nước để đào tạo trở thành những sát thủ và những tay bắn tỉa số 1.
H của từ Hunter ( thợ săn) và K của từ Killer ( sát thủ) ghép lại. Ý của bọn chúng là bọn chúng có thể tìm ra bất cứ mục tiêu nào và giết chết mà không để lại dấu vết.
Đây là băng nhóm đáng sợ vô cùng, chúng chỉ nhận tiền chứ không nhận người. Hôm nay chúng có thể nhận tiền của bạn để giết chết kẻ thù của bạn, nhưng rất có thể vừa nhận tiền xong thì bạn là người bị chúng giết vì nhận một món tiền từ người khác để giết bạn.
Cho nên ngoài việc bất đắc dĩ cần phải tiêu diệt kẻ ngáng đường hay kẻ thù, nếu không các băng nhóm tuyệt đối không sử dụng đến bọn họ kẻo chết lúc nào không hay.
Nghĩ đến đây, Lăng Phong siết chặt tay lại, ghiến răng hỏi:
- Có biết mục đích của họ không?
- Có lẽ là cảnh cáo – Jay hừ lạnh, sắc mặt nhgiêm túc trả lời.
- Có nghĩa là… – Lăng Phong run rẩy không dám buông ra tiếp câu nói sau.
- Đúng vậy, nghĩa là phải chết – Jay cũng run người đáp vì giận – Bọn chúng có thể là đang muốn cảnh cáo cậu, người rồi đây sẽ nắm lấy cơ ngơi của nhà này. Để cậu biết rằng, chúng nguy hiểm vàng đáng sợ thế nào, một kiểu dập tắt hậu hoạn từ trong trứng nước
- Rầm… – Lăng Phong tức giận đập mạnh xuống bàn.
- Nhưng… – Jay ngập ngừng nói khi thấy sự tức giận của Lăng Phong.
Lăng Phong liếc ánh mắt sắc như dao cảnh cáo Jay đừng thử thách lòng nhẫn nại của mình theo cái kiểu ngập ngừng như thế, Jay khẽ cười nhún vai nói:
- Cũng có thể mục tiêu không phải cậu mà chính là Hoàng Bảo Nam.
- Anh ta…anh ta có gì mà chúng phải đề cao đến như vậy chứ? – Lăng Phong nhíu mày suy ngẫm.
- Anh ta…Cậu thật sự không biết gì về anh ta sao – Jay ca thán nhìn Lăng Phong rồi từ từ giải thích – Mười hai tuổi, anh ta đã là quán quân giải đấu vô địch súng trường 10m lức tuổi thiếu niên ở New York, mười ba tuổi tham gia giải đấu bắn súng quốc tổ chức ở thủ đô Hà Nội. Anh ta còn là quán quân bia di động tổ thiếu niên, năm 14 tuổi anh ta tham gia vào cuộc thi tuyển chọn Olympic giành luôn vô địch cả nước. Và ngay ngày anh ta đoạt giải, cả nhà đi ăn mừng thì xảy ra thảm cảnh đó. Từ đó tuy rẳng anh ta vẫn tiếp tục tập bắn nhưng không còn tham gia thi đấu nữa vì không muốn rời xa đứa em gái nhỏ bị câm của mình. (lên mạng search nhưng ko biết đúng ko, quất đại vào, tại vì VN ko nói nhiều về môn thể thao này)
- Bị câm…ý cậu nói là Bảo Phương sao – Lăng Phong giật mình nắm chặt vai của Jay đầy kích động.
- Đúng vậy – Jay bình thản đáp, từ tốn gỡ tay của Lăng Phong ra, nét mặt cười thích thú khi nhìn thấy một thần sắc thái mới của lăng Phong, dường như mọi chuyện liên quan đến cô bé này đều khiến Lăng Phong điềm tĩnh, lạnh lùng này thay đổi
- Điều kiện đó đối với HK mà nói tất nhiên không phải quan trọng nhất, khắp thế giới có rất nhiều người có khả năng đặc biệt về khả năng bắn súng và chiến đấu, nhưng người mà chúng ta cài vào HK cho biết rằng tổ chức từng tổ chức đánh giá tất cả mọi thiếu niên có tiềm năng và Hoàng Bảo Nam đứng ở vị trí thứ tư trong vị trí top 10 của chúng – Jay tiếp tục nói.
Im lặng một chút quan sát sắc mặt của lăng Phong, Jay bắt đầu nói tiếp:
- Hoàng Bảo Nam thi vào học viện cảnh sát, năm 20 tuổi đột nhiên biến mất, em gái Bảo Phương từ lúc đó mới bắt đầu nói lại và sống cuộc sống trầm lặng. Ngoài gia đình của người nuôi dưỡng ra, cô bé ít tiếp xúc với người khác. Lần này cô ấy bị bắt cóc rất có thể liên quan đến Hoàng Bảo Nam, nếu như người thanh niên mà cậu kể đúng là Hoàng Bảo Nam thì rất có thể chúng bắt cóc cô ấy để uy hiếp anh ta. Nhưng dù là vì cậu hay vì anh ta thì chắc chắn chỉ có hai kết cục mà thôi. Một là chết, hai là bị giam cầm mãi mãi cho đến khi Hoàng Bảo Nam không còn giá trị lợi dụng, mà như vậy kết cục cũng chỉ có một mà thôi.
Lăng Phong lúc này chỉ hận một nỗi không thể lập tức nắm lấy quyền lực để hất đổ bọn người kia. Nhất định một ngày nào đó cậu sẽ xóa bỏ cái tổ chức này.
- Người hiện nay đang dẫn dắt bọn sát thủ khu vực Châu Á có phải là Kesha không?
- Chính là cô ta – Jay gậu đầu xác định.
- Gọi ngay cho Lap, ông ta đang ở khách sạn New Blue. Chỉ cần là ông ấy ra mặt, Kesha sẽ buông tay ngay. Mau gọi cho ông ta ngay lặp tức…
Bảo Phương thấy đầu óc choáng voáng khi tỉnh lại, nhớ ngay ra chiếc xe chở mình đã bị phục kích rồi cô hít phải khói mê nên bị ngất xỉu.
Bảo Phương vội ngồi bật dậy quan sát xung quan đầy cảnh giác.
Có mấy kẻ lực lưỡng trươc mặt cô đang đứng bất động, phía sau bọn họ có một bóng người đang ngồi ghế quan sát cô. Thấy cô tỉnh lại, bóng người đó từ từ đứng dậy khỏi ghế tiến về phía cô.
Đó là một cô gái cũng còn khá trẻ, thân hình tho thả đầy khiêu gợi, nụ cười trên môi cô ta càng khiến cô ta xinh đẹp hơn, chỉ tiếc rằng nụ cười đó có phần giả dối và nham hiểm. Gương mặt cô ta mang cùng dáng vẻ cho thấy cô ta là người Nhật.
- Bảo Phương, nghe nói nhiều về em, cuối cùng chúng ta cũng gặp nhau – Cô ta bước đến bên Bảo Phương cười nói bằng tiếng Việt Nam thật sành sõi, nhưng trong lòng Bảo Phương lại dự báo một mối nguy hiểm đang kề cận.
- Chị là ai?- Bảo Phương nhíu mày hỏi.
- Chị… – Cô ta vén mái tóc đen dài ra sau vành tai rồi cười nhạt đáp – Người Nhật bọn chị có một câu nói:” Bí mật tạo ra sự quyết rũ của phụ nữ”. Cho nên khi nào cảm thấy em đủ thân thiết thì chị sẽ bảo cho em biết chị là ai.
- Tôi không có hứng thú với sự quyến rũ của chị – bảo Phương hất cằm đáp.
Cô ta nghe xong thì phá ra cười rồi đáp:
- Nhưng chị muốn quyến rũ người bên cạnh em kìa.
- Chị muốn gì – Bảo phương khó chịu trước tiếng cười của chị ta, cô gắt gao nhìn chằm chằm vào chị ta, trong lòng cô đang có sự hoảng hốt nhưng cô không muốn để lộ điều đó ra trên nét mặt, cho nên ánh mắt cứ dán lên người chị ta mà không hề dời đi.
- Muốn em ngoãn ngoãn nghe theo sữ sắp đặt của chị, chị không muốn phải làm em đau.
- Các người là kẻ thù của Lăng Phong sao?
- Lăng Phong… – Chị ta nhíu mày suy nghĩ vài giây rồi nét mặt bỗng giãn ra gật đầu mĩm cười nói:
- Lăng Phong…Mar…là cậu ta – Rồi chị ta ngồi xổm trước mặt Bảo Phương nhẹ nhàng đặt tay lên vai cô vỗ vỗ vài cái nói – Em gái à, để chị chỉ cho em biết: thế giới bên ngoài rộng lớn lắm. Cái thằng nhóc đó cùng với tổ chức của nhà nó, căn bản ta đây không thèm để vào trong mắt tí nào.
- Vậy lí do gì các người lại bắt tôi, các người muốn gì ở tôi – Bảo Phương lập tức hỏi.
- Từ từ rồi em sẽ hiểu, bây giờ thì ở đây chờ đợi đi. Chị nhắc nhở em hãy yên phận nếu không sẽ chịu thiệt thòi đó. Bọn người này không nói tiếng Việt Nam như chị đâu.- Cô ta bẹo má Bảo Phương một cái rồi cười tủm tĩm nói.
Bảo Phương lắc đầu thoát khỏi bàn tay kỳ quái của chị ta. Cô nhìn theo bóng dáng chị ta đứng dậy nói vài câu tiếng anh với bọn chúng dặn dò, Bảo Phương gnhe ra, chị ta dặn dò chúng trông coi cô cẩn thận. Rồi chị ta đi ra ngoài, có người đứng mở cửa cho chị ta chứng tỏ chị ta không phải dạng người tầm thường.

Khoảng Cách Tình Yêu Full
Total Visits: 53272391
Visits Today: 302620
This Week: 1120191
This Month: 5266837
2015-12-06 - 22:24



