chết nữa.
- Họ đưa chúng tôi hai cây súng khác, vẫn chỉ có duy nhất một viên đạn. Lần này chúng bắt chúng tôi phải bắn nát cái chai trước mặt mình thì được sống – Jay tiếp tục kể.
- Vậy thì có gì khó đâu – Bảo Nam hơi ngạc nhiên trước điều kiện trò chơi này.
- Anh không biết, cái khó chính là trước cái chai có có năm chiếc vòng tròn sắt đang đung đưa. Nếu anh bắn trúng 1 trong năm chiếc vòng sắt này thì đầu đạn sẽ chệch đi ngay lập tức và tất nhiên không thể nào làm xê dịch cái chai được.
Bảo Nam kinh ngạc mở to mắt chờ đợi Jay kể tiếp:
- Tôi chưa bao giờ thử bắn như vậy cả, tất nhiên là có cảm giác run sợ. Lúc đầu tôi muốn thoát khỏi bọn chúng bằng cái chết, nhưng vì ánh mắt của Lăng Phong lại khiến tôi từ bỏ ý niệm đó. Nhưng liệu tôi có thể làm được điều đó hay không? Nhưng trong lúc tôi do dự, Lăng Phong đã đưa súng lên nhắm bắn. Sau đó tôi thấy cậu ấy bóp cò, tiếng viên đạn phát ra nhanh chóng nhưng lại không kề nghe bất cứ tiếng va chạm nào cả, rồi tiếng cái chai bể nát, nhưng không phải 1 mà là hai chai.
- Hai chai – Bảo Nam nhíu mày.
- Đúng vậy, cả thế giời chỉ có vài người bắn được đường đạn vòng cung thôi. Lăng Phong đã làm được – Jay cười thích thú – Cứu mạng cả hai.
Jay quay xuống nhìn Lăng Phong nháy mắt chế giễu một cái rồi kể tiếp:
- Nhưng mà lúc đó, bọn tôi cũng chỉ là hai thằng nhóc mười ba tuổi gầy gò mà thôi, trong khi đó bọn họ có đến 5 người, bọn chúng đều là sát thủ cả, nên biết rằng, bọn sát thủ này được đào tạo rất đáng sợ, chỉ cần dùng một chân cũng có thể khiến hai thằng bọn tôi nằm bẹp dí rồi, làm gì có cơ hội chạy thoát được chứ.
Cho nên buộc phải tham gia trò chơi mới của bọn họ. Mỗi thằng được phát một con dao, hai bọn tôi đều nghĩ rằng chi bằng tàn sát nhau, vậy thì cứ liều mạng với bọn họ xem sao. Nếu chẳng may một đứa chết thì đứa còn lại ít ra cũng được sống sót…
Jay bỗng ngừng lại nhớ lại cái cảnh mà hai đứa lao vào cùng tấn công một tên sát thủ đứng gần đó mà run lên. Đó là ký ức kinh hoàng nhất của cậu.
- Cái tên sát thủ ấy cực kỳ khỏe mạnh, một mình hắn mà có thể chế ngự cùng lúc hai thằng nhóc bọn tôi một cách nhanh gọn vô cùng. Hai thằng đã bị hắn giữ chặt tay rồi đè bệch xuống đất. Hắn vặn tay tôi chỉa ngược con dao về phía tôi, mặc cho tôi cố gắng vùng vẫy tránh khỏi lưỡi dao. Lăng Phong vì cứu tôi mà chồm người ngồi dậy nhằm vào vành tai hắn mà ra sức cắn đến chảy máu khiến hắn ta đau quá mà hét lên, lơi lỏng bàn tay giữ chặt tay bọn tôi, ngay lặp tức, Lăng Phong đã cắm phập con dao trên tay mình vào tim hắn ta. Máu phun ra rơi đầy trên mặt tôi tanh nồng
- Rồi sao đó thì sao? Một người đã vất vả như vậy rồi thì làm sao có thể đối phó với mấy êtn kia. Bọn chúng để yên cho các cậu giết người vậy ư – Bảo Nam cũng cảm thấy ghê rợn khắp toàn thân, cậu khẽ nhìn xuống Bảo Phương, thật may mắn là cô bé vẫn say ngủ, nếu không thật không biết cô bé phản ứng thế nào trước những việc đáng sợ thế này.
Bảo Nam quay đầu nhìn Lăng Phong cậu lại tiếp tục dáng vẽ hờ hừng gác tay lên thành cửa của mình im lặng.
- Mọi chuyện đều do Lap cả – Jay đáp.
- Tôi đang theo dõi mẹ của Kesha, chứng kiến toàn bộ mọi việc, cảm thấy hai cậu nhóc này cũng khá thú vị, nhất là ánh mắt Lăng Phong lúc đó cứ như một con thú hoang bị thương, cương quyết chống trả. Thấy hai cậu nhóc có khả năng bắn súng tuyệt như vậy nên quyết định dẫn chúng đi – Lap đang lái xe nghe vậy nói chen vào.
Chiếc xe theo hướng chỉ nhanh chóng đậu trước nhà ông Văn Lâm, Bảo Nam nhẹ nhàng gọi Bảo Phương dậy. Cả hai xuống xe, Bảo Phương vui vẻ cười bảo:
- Anh chúng ta cùng vào nhà thôi.
Nhưng cả người Bảo Nam đột nhiên cứng lại rời bàn tay đang nắm lấy tay Bảo Phương rơi xuống, rồi bước thụt lùi lại mấy bước cúi đầu khẽ nói:
- Anh xin lỗi.
Bảo Phương chết sững đưa đôi mắt tuyệt vọng nhìn Bảo Nam, cô đã nghĩ từ nay có thể tiếp tục sống bên cạnh anh trai, vậy mà anh ấy lại bảo xin lỗi.
- Tại sao chứ…
- Mục đích ra đi của anh chưa hoàn thành, anh không thể trở về – Bảo Nam đáp.
- Vậy còn em…anh không lo lắng gì cho em sao? – Nước mắt Bảo Phương rơi xuống gương mặt cô bé, đau đớn vô cùng.
- Anh xin lỗi Bảo Phương, chú Văn Lâm sẽ chăm sóc tốt cho em, còn anh nhất định phải đi – Bảo Nam cương quyết nói.
- Hứa với em, anh nhất định phải bình an trờ về gặp em – Bảo Phương cắn chặt môi kìm nén nỗi đau khi thấy quyết định của Bảo Nam.
Bảo Nam ôm em gái vào lòng đau đớn nói:
- Anh hứa sẽ cố gắng bảo vệ mình, nhất định sẽ quay về tìm em.
Sau đó cậu khẽ liếc nhìn chiếc xe của Láp vẫn đậu ở đó thì kéo Bảo Phương ra một góc dặn dò:
- Em cũng phải hứa với anh tránh xa bọn người đó ra, họ là những kẻ nguy hiểm, em ở gần họ sẽ không được an toàn
Bảo Phương đưa mắt nhìn về phía xe, không ngờ lại chạm vào ánh mắt của Lăng Phong đã hạ kính xe xuống đang quan sát họ. Bất giác giật mình, Bảo Phương vội quay lại. bảo Nam siết chặt hai bên vai của Bảo Phương nói như ra lệnh:
- Em phải hứa, tuyệt đối không được tiếp xúc với bọn họ nữa, nếu không em sẽ khiến anh lo lắng vô cùng. Hứa với anh đi, anh cũng sẽ hứa trở về bình an với em.
Bảo Phương cắn nhẹ môi rồi gật đầu, không gì quan trọng với cô hơn anh trai mình. Bảo Nam thở phào xoa đầu cô rồi đẩy cô vào trong nhà.
Nhìn Bảo Phương vô nhà bình an, cậu xoay người bỏ chạy mất.
- Về thôi? – Lap bảo – Cậu ta có con đường của cậu ta.
Kesha đang đứng ở một khách sạn sang trọng nhìn xuống bên dưới qua tấm kính trắng của khách sạn. Trên tay cô ta là một ly rượu đỏ chót như màu môi của cô ta. Ánh đèn bên dưới đầy màu sắc rực rỡ nhưng dường như không có thứ nào có thể sáng bằng ánh mắt của cô ta, đó là thứ ánh sáng giết người.
Tiếng gõ cửa phòng vang lên, cô ả hài lòng nhoẻn miệng cười hài lòng đặt ly rượu xuống, đi ra mở cửa.
Vừa nhìn thấy người đứng bên ngoài thì cô ta cười nói:
- Em biết là anh sẽ trở lại mà.
Về đến nhà Lăng Phong lệnh cho Jay đi xét nghiệm AND của thằng em trai của cậu:
- Xét nghiệm xong, cậu hãy gửi bản xét nghiệm đó đến cho ba tôi và cái lão bên ấy.
- Tặng cho cả hai người ư? – Jay cười cười khoái chí hỏi lại.
- Đúng vậy, chúng ta không cần phải nhúng tay vào, cứ ở bên ngoài xem kịch vui. Để xem bà ta sẽ thế nào. Dám cả gan ra tay với người bên cạnh tôi, xem như là sự trừng phạt đối với bà ấy – Lăng Phong cười lạnh đáp, cũng may Bảo Phương bình an, nếu không cậu nhất định phải đích thân trừng phạt mụ ta.
- Tặng cho cha cậu thì mình có thể hiểu, nhưng tặng cho bên kia thì hơi lạ đó – Jay đưa tay vuốt vuốt cằm suy nghĩ.
- Chẳng phải có hai nhóm bắt cóc hay sao? Bên kia có quan hệ mật thiết với HK, nếu muốn ra tay với mình, họ nhất định sẽ dùng HK, chứ không dùng nhóm người bắt cóc khác. Điều đó cho thấy, bà ta có mối quan hệ ngoài luồng khác, kẻ mà cả gan dám đụng đến chúng ta thì phải là kẻ có máu liều hoặc giả là vì người tình và đứa con trai mà muốn trừ kẻ ngáng đường là mình.
- Ý cậu là muốn lôi kẻ đứng sau vụ bắt cóc ra đúng không? – Jay vỡ òa hiểu ra.
- Đúng vậy, cho nên cậu phải làm tốt kết quả AND, bằng không chúng ta sẽ không dò ra được kẻ đó đâu và như vậy chúng lại nghĩ ra cách trừ khử chúng ta lần nữa – Lăng Phong gật đầu xác nhận, môi mím lại nghĩ tới bọn chúng rất có thể lợi dụng Bảo Phương lần nữa mà thấy giận vô cùng.
Jay làm việc vô cùng hiệu quả và nhanh chóng, bảng báo cáo xét nghiệm nhanh chóng được chuyển đến cho ba của Lăng Phong trên danh nghĩa của phe bên kia với lỡi lẽ trêu chọc ông bị cho cắm sừng khiến ông vô cùng phẫn nộ nhưng vì bà ta còn giá trị lợi dụng nên ông nhẫn nhịn.
Nhưng gửi cho bên kia lại dùng danh nghĩa của một thám tử tư mục đích kiếm tiền. Phe kia đang đinh ninh rằng đứa trẻ đó là con trai mình, sau này sẽ tìm cách tiêu diệt Lăng Phong đưa con trai mình lên. Nào ngờ đứa bé lại không phải con trái hắn ta, khiến hắn ta uất hận nổi giận đùng đùng cho người tiêu diệt hai mẹ con.
Một tai nạn xe bất ngờ xảy ra, mẹ kế Lăng Phong đã bị thiệt mạng tại chỗ.
Jay đọc bản tin tức nhíu mày nói:
- Không ngờ hắn ta lại ra tay tàn nhẫn như vậy. Cũng may cậu đoán biết đưa đứa bé đi trước, sao vậy, sao lại cứu nó.
- Nó vô tội – Lăng Phong trầm ngâm đáp.
- Cũng đúng – Jay gật đầu – Cậu định xử lí sao với nó.
- Vẫn chưa tìm ra được kẻ chủ mưu – Mắt cậu lóe lên sự giận dữ.
- Cậu định dùng nó làm con mồi à – Jay khẽ cười thích chí quay nhìn Lăng Phong. Từ lúc cả hai thoát chết khỏi tay mẹ của Kesha, cậu và lăng Phong trở thành bạn thân, càng lúc cậu càng phục cậu ta.
- Là giải thưởng…
- Thua cậu luôn… – Jay phá ra cười, sau đó nhớ ra chuyện gì bèn quay lại hỏi – Cô ấy sao rồi.
Lăng Phong lắc đầu, vẻ mặt trầm xuống đầy ưu phiền. Nhớ lại lúc Bảo Phương mặt lạnh tanh nhìn cậu bảo:” Lẽ ra từ đầu tôi không nên có bất cứ quan hệ nào với anh. Làm ơn đừng đến gần tôi nữa” thì lại thấy buồn lòng vô cùng. Cô gần như khép chặt tâm trí với cậu hơn cả lúc đầu.
- Có cần mình chỉ dạy không? – Jay cười gian xảo nói.
Lăng Phong nghiêng đầu nhìn Jay dò xét.
- Chỉ cần đè cô ấy xuống – Jay phá ra cười.
Lăng Phong không chút khách sáo nào hay nể tình bản bè dang chân đá một phát hất Jay xuống ghế hừ mũi nói:
- Biến.
Tại võ đường karate mà Bảo Phương theo học bỗng nhiên xuất hiện một nam sinh vô cùng đẹp trai, khiến cho các nữ học viên ồ lên. Bảo Phương đưa mắt nhìn ra cửa thì thấy Lăng Phong đang nhìn mình, trên môi nở nụ cười, cô lạnh lùng đưa mắt đi ra nơi khác, không thèm chú ý đến cậu.
- Cậu muốn tham gia học hay là tìm người – Trí Lâm đang thay huấn luyện viên dạy các em nhỏ, thấy xôn xao bèn đến trước mặt Lăng Phong hỏi.
- Tham gia – Lăng Phong đáp cộc lốc, Jay đã điều tra bảng thành tích của Trí Lâm cho cậu, Lăng Phong nhìn Trí lâm nhếch môi khinh thường.
Thấy thái độ của cậu học sinh mới có vẻ hách dịch, Trí Lâm cảm thấy khó chịu nhưng cậu cố nhẫn nhịn đáp:
- Vậy cậu đi đăng ký học phí đi rồi quay lại tôi sẽ đưa võ phục cho cậu.
Lăng Phong không đáp mà cho tay vào túi lôi ra tờ giấy đang ký đưa cho Trí Lâm. Trí Lâm đón lấy đọc lướt qua một cái, sau đó hất đầu ra hiệu cho Lăng Phong.
- Đi theo tôi.
Trí Lâm đưa cho Lăng Phong một bộ võ phục trắng tinh và một sợi dây đai trắng. Lăng Phong cầm lấy thay ra nhưng cậu không chịu t

Khoảng Cách Tình Yêu Full
Total Visits: 53525732
Visits Today: 118397
This Week: 1373532
This Month: 5520178
2015-12-06 - 22:24




