am, ông vẫn nhận ra gương mặt này, cũng như Lăng Phong và Jay, ông cũng muốn thu nhận Bảo Nam là đệ tử của mình, bởi vì khả năng nhắm bắn có thể nói là thiên tài của cậu.

- Chị Kesha vẫn thích những cậu trai trẻ nhỉ? – Jay cười nhìn Bảo Nam rồi nói.

- Đúng vậy – Kesha không thèm phụ nhận mà thản nhiên đáp – Mà phải là những chàng thiếu niên có khả năng thiện xạ mới được. Tiếc là hai cưng đã là đệ tử của Lap nếu không chị nhất định bắt hai cưng về tổ chức chị.

- Ta muốn đưa luôn thằng bé kia đi – Lap bỗng nói xen vào.

Gương mặt tươi cười của Kesha bỗng sầm xuống, nhìn Lap nói:

- Chú Lap, chú muốn cùng cháu kết thúc dứt điểm à. Bọn cháu đã nhường cho chú cả Mar và Jay rồi, bây giờ chú cũng muốn dẫn theo cậu nhóc này à. Chú thật là tham lam quá đó.

- Kesha, cháu phải biết là cháu và tổ chức mình đáng giá thế nào. Có muốn chú kể từng năm và số lượng người bị tổ chức cháu ám sát hay không. Hình như có vài lãnh đạo cấp cao của các nước thì phải…Cho nên mới nói, tất cả các nước và Interpol rất hứng thú với thông tin cháu hiện đang trú ngụ ở Việt Nam lắm đó. Và chú đã nhanh chóng tìm ra cháu thì dù cháu trốn ở đâu đi chăng nữa cũng sẽ bị chú tìm ra ngay lập tức thôi – Lap cười đe dọa.

- Ok, nể tình chú là bạn cũ của mẹ cháu, chúng ta chơi một trò chơi để xem thiên tài mà cháu tìm được và thiên tài do chú đào tạo ra ai hơn ai nha.

- Cháu muốn chơi thế nào – Láp vừa nói, ngón ta siết nhẹ lên cò súng, lập tức cái tên bị ông chĩa súng vào đầu ngã xuống nhưng lại không hề thấy vết đạn hay âm thanh nào của súng cả.

Kesha thấy thủ hạ ngã xuống thì hơi giận nhưng không để lộ ra sắc mặt, nhìn Lăng Phong đáp.

Chẳng biết từ đâu chị ta lấy ra 3 đồng xu kẹp ở mấy ngón tay đưa lên nói.

- Cháu sẽ tung ba đồng trên đỉnh đầu của cậu ấy – Ả chỉ về phía Bảo Nam – Trước khi ba đồng xu này chạm đất, phải bắn trúng cả ba, nhưng chỉ được bắn đúng 3 viên đạn thôi. Nếu như Mar có thể bắn trúng cả ba trước khi chúng rơi xuống thì cháu sẽ tha cho Hoàng Bảo Nam vĩnh viễn, còn nếu không thì cả Mar và Jay đều là người của cháu. Thế nào…

Lap không nói gì, chỉ nghiêng đầu nhìn Lăng Phong rồi lùi sang một bên.

- Hoàng Bảo Nam, cậu bắt buộc phải đứng im, nếu không em gái cậu sẽ là người thay thế cậu – Kesha quay sang Bảo Nam đe dọa.

- Đúng là điên rồi, chị cố tình gây khó dễ – Bảo Phương hét lên đầy kích động và sợ hãi, dường như đây là lần kích động lớn nhất trong cuộc đời của cô – Làm sao có thể bắn ba đồng xu trên không mà không bắn trúng anh Bảo Nam chứ. Nếu chị muốn giết người thì cứ giết tôi đi.

- Bảo Phương..- Bảo Nam hét lên để kìm giữa tâm trạng kích động của Bảo Phương rồi cậu từ từ đứng ra khoảng trống của kho hàng.

- Anh à…không được đâu, chị muốn gì chứ, xin chị hãy tha cho anh ấy đi – Bảo Phương tuyệt vọng cầu xin.
- Bé cưng à, người Việt Nam các em có câu:” Ăn không được thì phá cho hôi”, nếu không có được Hoàng Bảo Nam thì đành diệt cậu ấy đi – Kesha nhếch môi với ánh mắt đầy đáng sợ nói.

Bảo Phương chết lặng khi nghe Kesha nói như vậy, cô đã mất đi cha, bây giờ cô cũng sắp mất đi anh trai.

Lăng Phong bước nhẹ nhàng đến trước mặt Bảo Phương, móc chiếc khăn tay trắng sạch không một hạt bụi nào lau nhẹ nước mắt cho cô. Lúc trên đường đến đây, cậu sợ hãi vô cùng, sợ rằng sẽ không thể nhìn thấy cô.

- Đứng lo lắng, hãy tin tưởng ở anh – Lăng Phong khẽ thỉ thầm.

Bảo Phương cảm nhận được đôi mắt tự tin cùng hơi thở mang sự ấm áp khiến người ta an tâm của Lăng Phong thì bất giác gật đầu.

Lăng Phong lập tức đứng phắt dậy nhìn Kesha nói:

- Kesha, tôi chấp nhận trò chơi của chị, nếu tôi thắng, chị mãi mãi không được tìm đến hai anh em của họ nữa.

- Không thành vấn đề – Kesha gật đầu rồi đến gần Bảo Nam.

Lăng Phong cũng đứa thẳng người, ta siết chặt cây súng trong tay mình từ từ giơ lên cao về phía bảo Nam. Kesha liền thảy ba đồng xu lên cao. Bảo Nam khẽ nhắm mắt chờ đợi, chỉ cần Bảo Phương không sao, cậu chấp nhận để số phận đưa mình đi theo con đường nó muốn.

Bảo Phương sợ hãi muốn nhắm mắt lại nhưng lại không tài nào rời mắt được bàn tay cầm súng đưa lên đầy dứt khoát kia. Dáng người cầm súng đầy mạnh mẽ và dứt khoát kia khiến cho hô hấp vá mạch đập của bảo Phương ngường lại cho đến khi vang lên ba tiếng súng ầm ĩ rền dài dội vang khắp kho hàng này.

Tia lửa từ tay của Lăng Phong lóe lên mang theo một làn khói có mùi tuốc súng nồng nặc.

Ba đồng xu rơi bị ba viên đạn đưa đi nơi khác mà Hoàng Bảo Nam không hề mất một sợi tóc nào.

Ngay đến Bảo Nam cũng kinh ngạc mở bừng mắt ra nhìn theo một đồng xu đã bị viên đạn làm méo rơi xuống đất mà vẫn không ngừng xoay vòng. Ba phát súng đều nổ trên đỉnh đầu của cậu, cậu chưa từng luyện tập kiểu bắn này. Thật không ngờ một cậu nhóc như vậy mà có bản lĩnh đến thế chứng tỏ người đàn ông tên Lap kia rất đáng sợ mới có thể đào tạo ra hai đệ tử như thế.

Sau vài giây kinh ngạc, Bảo Nam quay sang Lăng Phong hỏi:

- Làm sao cậu có thể làm được như vậy.

- Vấn đề là ở sự tự tin của chính cậu – Lap đột nhiên lên tiếng trả lời thay Lăng Phong – Chỉ cần cậu tự tin, cậu sẽ làm được

Lăng Phong đã cất súng rồi chạy đến cởi trói cho Bảo Phương, ánh mắt cô bé lúc này là vô vàng cảm kích cùng thán phục nhìn Lăng Phong không chớp mắt.

Lăng Phong cởi trói cho Bảo Phương xong thì ôm chầm lấy cô siết chặt. Bảo Phương lúc này mới thấy toàn thân của Lăng Phong run lên, bàn tay đặt trước ngực Lăng Phong níu chặt áo cậu. Lăng Phong thì thầm bên tai cô:

- Anh đã rất sợ mình không đến kịp.

Lời nói này khiến Bảo Phương xúc động vô cùng, trong lòng bỗng cảm thấy có cảm giác kì lạ nhen nhóm.
- Chúng tôi thắng – Lap quay sang Kesha nói.

- Được, các người thắng – Kesha nhún người tõ vẽ miễn cưỡng chấp nhận rồi bước đến bên Bảo Nam nói – Để em nói cho anh biết, ngoài Mar ra, anh là người thứ hai bị kiểm tra cầm súng mà tay không hề run.
Nói rồi cô ta định ôm hôn Bảo Nam một cái nhưng bị cậu gạt đi.

Bảo nam tiến đến chỗ Bảo Phương đang được Lăng Phong dìu đứng dậy, tay chân cô bị trói đến tê rần. Thấy anh trai đi tới Bảo Phương giơ hay tay ra phía trước, Bảo Nam liền ôm chầm lấy em gái vỗ về.
- Không sao rồi…đã qua hết rồi…

Bảo Phương khóc nức nở trong lòng anh trai mình.

Lap và Jay hài lòng đứng bên cạnh nhìn khẽ cười.

Kesha chầm chậm bước đến bên cạnh tên đan em bị Lap bắn ngã xuống lúc nãy, trên tay cô ta vươn một cây súng chỉa tới. Bảo nam lập tức che mắt Bảo Phương lại, Lăng Phong đưa tay bịt tai Bảo Phương lại.
Bắn chết tên đàn em xong, Kesha đưa cây súng đến gần miệng thổi thổi vài cái cho bay hết khói súng rồi nhét súng vào người, đăm chiêu nhìn hai chàng trai đang ra sức bảo vệ một cô gái kia.

Sau đó Kesha quay lưng lại nhìn họ nói:

- Hai cậu bảo vệ con bé kỹ quá đó, phải biết rằng xã hội bây giờ vô cùng đen tối, bây giờ con bé không chứng kiến cảnh này, nhưng mai này chỉ cần con bé và hai người vẫn còn liên quan nhau thì con bé vẫn phải nhìn thấy những cảnh này mà thôi. Không thể nào ở trong cái kén bao bọc của hai người mãi được.

Nói xong cô ả bỏ đi, Bảo Phương hơi ngọ ngậy vùng thoát nhưng hai người vẫn kìm chặt.

- Cháu cũng độc ác qua đó Kesha – Lap bỗng nói khi nhìn thấy cô ta nhẫn tâm giết thủ hạ của mình.

- Cháu không cho phép người của mình có cơ hội run sợ, hắn đã run rẩy khi bị chú chĩa súng vào đầu thì cũng nên biến mất khỏi thế gian này – Kesha nhếch mép cười lạnh đáp, trong mắt ả, tính mạng con người cũng chỉ như cỏ rác.

- Đã xảy ra chuyện gì vậy anh – Bảo Phương hỏi thầm…

- Không có gì, chúng ta đi thôi – Bảo Nam đáp lại rồi cứ ôm chặt Bảo Phương vào lòng kéo cô ra cửa, không cho cô nhìn thấy cái xác đã đẫm máu để tránh cho cô hoảng sợ và nhớ lại cái chết thê thảm của ba mình.
Lap hất đầu ra hiệu, Jay hiểu ý gật đầu nhanh chóng ra ngoài chuẩn bị xe, còn mình thu dọn một chút chiến trường đấu súng rồi cùng nhau chóng theo sau.

Lap lái xe, Jay ngồi ghế lái phụ, còn ba người họ ngồi ở phía sau. Bảo Phương dựa vào lòng anh trai mệt mỏi nhắm mắt thiếo đi, tác dụng của thuốc mê vẫn còn khiến cô nhanh chóng chìm vào giấc ngủ, Lăng Phong ngồi bên cạnh tựa tay vào thành cửa. Không khí trong xe trở nên ngột ngạt kì lạ. thấy vậy Jay bèn lên tiếng để phá vỡ không khí.

- Lap, thầy lại lần nữa chọc tức hai mẹ con Kesha.

- Haha…ta bảo đảm mẹ của Kesha nghe ta đã cướp đi Bảo Nam như cướp hai đứa bây ra khỏi tay mụ lần nữa, sẽ giận đến nỗi thét ra cả lửa, *** mắng cả tháng trời – lap vui vẻ nói.

Jay cũng thích chí cười lớn.

Bảo Nam im lặng rồi khẽ liếc nhìn hai người ngồi đằng trước, sau đó liếc nhìn Lăng Phong môi mấp máy muốn hỏi gì đó nhưng lại không nói ra.

Lăng Phong thấy vậy thì rút tay lại nhìn Bảo Nam nói:

- Anh muốn hỏi gì thì hỏi đi.

- Hai người cũng từng bị cô ta bắt ư – Bảo Nam bèn hỏi, anh rất tò mò muốn biết chuyện gì xảy ra giữa bọn họ.

- Đúng vậy… – Lăng Phong đáp.

- Vậy thì…lúc hai cậu đối mặt với cô ta đã xảy ra chuyện gì.

- Không phải bọn tôi đối mặt với cô ta mà là bà mẹ cô ta, lúc đó cô ta cũng có mặt, bản tính của chị ta không khác gì bà mẹ mình – Jay quay đầu lại đáp, vẻ mặt hay cười cợt của cậu bỗng trầm lại – Lúc đó chúng tôi chưa quen biết nhau, chúng tôi đều đang ở Anh đi học vẫn là những cậu nhóc ham thích súng đạn mà thôi. Chúng tôi bị bắt và đưa đến một nhà kho bỏ hoang và được giao cho mỗi đứa một cây súng chứ một viên đạn duy nhất, giống như trò chơi sống còn vậy, chỉ có một đứa được sống.

Bảo Nam im lặng lắng nghe, Bảo Phương vẫn ngủ say, thở nhẹ trong lòng anh trai. Thấy sắc mặt Jay đanh lại, Bảo Nam không nén nỗi tò mò run nhẹ hỏi:

- Cô ta bắt hai người tự tàn sát nhau ư? Sau đó thì sao?

- Lúc đó, tôi cũng không quen biết Lăng Phong cho nên kì thực mà nói, chuyện cậu ta sống chết đối với tôi cũng chẳng quan trọng. Nhưng mà tôi lại không thích giết người, càng không thích đánh mất tự do trở thành công cụ giết người cho bọn chúng, cho nên tôi chọn cái chết. Tôi đưa súng chỉa vào đầu mình mà bắn.
Nhưng ngay khi tôi chĩa súng vào đầu mình, Lăng Phong đã dùng viên duy nhất của cậu ấy phá hủy viên đạn chỉ vừa mới chui ra khỏi nòng súng của tôi. Lúc đó tôi nhận ra, cậu ấy không muốn tôi chết, càng không muốn bản thân mình chết. Vậy thì tôi không thèm

ĐẾN TRANG: